Chương 4
Người nhà họ Thẩm
1449 từ, khoảng 7 phút đọcHồ sơ dự án của công trường Hứa thị có ba mươi bảy bản, mỗi bản đóng gáy một màu khác nhau. Dịch Dương không cần đọc hết, chỉ cần nhìn chữ ký ở trang phê chuẩn vật liệu.
Chữ ký ấy, chàng từng thấy trên phong bao lì xì hồi tám tuổi.
Trời rạng, A Khôi vẫn nằm bất động trên phản sau hậu điện miếu phố, ba huyệt chưa mở. Lục lão phu nhân giữ biên bản trong tay áo, sai người canh cửa; Đường thiếu chủ ngồi xổm ngoài bậc thềm ăn bánh bao, nói nhồm nhoàm rằng cả dãy phố đang bàn tán chuyện đêm qua, bàn bằng giọng của những người vừa thoát một trận sợ.
Dịch Dương đi một mình tới kho vật liệu, dựng sau hàng rào tôn, cách giếng cổ hai con phố.
Gã đàn ông đứng cạnh đống ống nhựa quay lại. Gầy hơn hai mươi năm trước, tóc bạc nửa đầu, đeo cặp kính vỡ một bên càng quấn băng dính. Trên cánh tay trái còn vết sẹo cũ do đổ bễ thuốc sắc — nhà họ Thẩm ai luyện dược cũng có.
"Tam thúc."
Thẩm Chí Tam đánh rơi cuốn sổ.
---
Trong kho không có ghế, hai bác cháu ngồi trên cuộn lưới thép. Thẩm Tam rót nước từ bình giữ nhiệt bằng chiếc nắp vặn, tay run tới mức nước tràn ra mu bàn tay mà không biết.
"Ta tưởng ngươi không nhận ra bài thuốc đó." Giọng hắn khàn đặc. "Thang dưỡng vị gia giảm, cam thảo đổi thành mật ong rang, thêm bán hạ chế. Cả thành phố này chỉ nhà mình ngươi chịu bỏ công rang mật."
"Cha dạy." Dịch Dương nói. "Con cũng sẽ dạy lại thằng nhỏ nhà chú, nếu chú chịu mở miệng."
Thẩm Tam im lặng rất lâu. Hắn kéo từ trong túi áo khoác ra một hộp gỗ sơn then, đặt xuống giữa hai người như đặt xuống một thứ nặng hơn sắt.
Bên trong là khúc long mạch giả: thanh gốm men xám hình đốt sống, dài một gang tay, mặt dưới khắc rãnh dẫn khí. Rãnh còn mới. Nhưng ở đầu thanh gốm có một lỗ khoan nhỏ xíu, xuyên qua lớp men cũ — nơi ngày xưa bà nội cắm sợi chỉ đỏ buộc vía cho con trai mỗi lần đi xa.
"Mẹ ngươi đưa nó cho ta." Thẩm Tam nói, rồi vội vàng bổ sung như sợ bị cắt lời. "Đưa trước khi ta bị đuổi. Ta thề."
"Ta biết."
"Ngươi biết?"
"Vết nứt chạy dưới lớp men, liền mạch với mép sứt trên ảnh thờ." Dịch Dương chạm ngón vào chỗ đó, không cầm lên. "Thứ này không dẫn được khí, chú ơi. Nó chỉ là cái cớ để Hứa Chấn Đình trả tiền cho chú bằng hy vọng. Ba tháng nay chú mang nó đi đo đất, khoan giếng thử, đổ bao nhiêu công sức xuống cái giếng cổ? Có hút được sợi nào không?"
Mặt Thẩm Tam trắng bệch như giấy bản.
Hắn đã tin mình đang bán mảnh đất nuôi cả họ để lấy một viên đan.
"Thằng nhỏ nhà chú." Dịch Dương đổi giọng, ngắn và lạnh. "Bao lâu rồi?"
"Sáu tháng." Thẩm Tam ấp úng. "Ban đầu nó chỉ mệt, học thể dục về là nằm. Sau đó da vàng, ăn gì cũng nôn, cân tụt mười lăm cân. Thầy thuốc nào cũng bảo hư nhược, cần bồi bổ."
"Đan hắn cho chú tên gì?"
"An thần kiện tỳ hoàn. Mỗi viên ấn chữ Hứa, sáp đỏ bọc ngoài."
Dịch Dương gật đầu, như thể mọi thứ từ nãy tới giờ đều nằm trong một chẩn đoán đã chờ sẵn. Chàng giơ tay trái ra định bắt mạch cho chú, vai giật lên một cơn đau buốt, chàng phải dừng giữa động tác, hít một hơi rồi làm lại.
"Cho ta xem mạch nó. Hôm nay. Chú dẫn đường."
---
Đứa trẻ nằm trên chiếc giường gấp trong căn hộ tập thể cuối ngõ, chăn kéo tới ngực, cổ tay nhỏ đến mức một vòng tay Dịch Dương là kín.
Thẩm Lan đứng ở cửa phòng, không ai mời em tới. Em tự đạp xe theo sau, ngồi ở bậc thang dưới sân, đợi đúng lúc bác cháu nhà họ Thẩm đi ngang. Khi thấy nét mặt anh mình bước ra khỏi cầu thang tầng bốn, em hỏi một câu duy nhất:
"Bệnh hay độc?"
"Bệnh của người lớn để lại cho trẻ con." Dịch Dương đáp.
Ba cây ngân châm. Châm vào Trung Quản, Túc Tam Lý, và một điểm ngoài kinh lạc mà sách nhà gọi là huyệt giải đan — nơi khí tụ lại khi người ta nạp vào thứ trời đất không ban cho. Máu đen rỉ ra đầu kim, mùi tanh ngai ngái như đồng tiền để lâu trong túi.
"Dứt hẳn thì chưa được." Dịch Dương rút châm, lau tay vào khăn. "Cần linh khí ổn định, cần thời gian, cần thang thuốc sắc đủ bốn mươi ngày. Nhưng tối nay nó sẽ ngủ được một giấc không mơ, sáng mai biết đòi ăn."
Thẩm Tam quỳ sụp xuống nền xi măng.
Dịch Dương đỡ hắn dậy, và trong khoảnh khắc đó vai trái mất lực, hai bác cháu suýt ngã chồng lên nhau. Cuối cùng Thẩm Tam nắm lấy cánh tay chàng, siết chặt, không nói nổi câu cảm ơn, chỉ lặp đi lặp lại một câu vụng về:
"Ta tưởng là đổi đất lấy mạng con. Ta tưởng..."
"Chú cầm cái hộp đó về." Dịch Dương ngắt lời. "Đừng giao nó cho hắn nữa. Và đừng để hắn biết là ta đã gặp chú."
Nhưng sự do dự trong mắt Thẩm Tam không biến mất, nó chỉ chuyển sang hình dạng khác — nỗi sợ của một người đã lỡ chân đứng trên mép.
---
Tin xấu đến sớm hơn dự tính.
Chiều hôm đó, xe của Hứa Chấn Đình đỗ ngay trước cổng miếu phố, chắn ngang khoảng sân lát gạch vỡ. Không kèm trợ lý, không hộp trà. Chỉ có bốn người mặc đồ xanh đứng sau lưng hắn, và một cái loa treo trên cần ăng ten phát sóng công trình, bật bản thông báo khảo sát địa chất vòng hai, âm lượng rít từng chặp.
Biên bản của Lục lão phu nhân đã khiến chiến dịch bôi nhọ vô dụng trong giới thế gia. Nên Hứa Chấn Đình thôi chơi trò giấy tờ.
"Đại phu." Hắn nói, vẫn lịch sự, vẫn cười. "Tôi tới mượn lại một vật thuộc danh mục thiết bị của dự án."
"Vật đó đang nằm trong túi áo chú tôi." Dịch Dương đứng chắn trước cửa miếu. "Và chú tôi không ký giấy ủy quyền cho anh."
"Còn cả cái giếng nữa." Hứa Chấn Đình liếc sang bên, nơi hai kỹ sư đang mở van một thùng inox chứa dung dịch dẫn khí, tưới vòng quanh miệng giếng theo hình rẻ quạt. "Quy ước tam đại tộc viết rất rõ, đất không chủ thì người tới trước được dùng. Đại phu cứ tin vào tờ giấy bà Lục viết đi."
"Ngươi phạm quy ước rồi." Tiếng Lục lão phu nhân vang lên từ trong miếu, bình thản như nhắc một lỗi in ấn. "Hủy linh địa trước nhân chứng, tội chung."
"Tôi chỉ đang khảo sát." Hắn đáp. "Khảo sát thì chưa hủy gì cả."
Rồi hắn giơ tay trái lên, chậm rãi, như thể chính mình cũng không muốn nhìn thấy bàn tay ấy co quắp. Ngón trỏ và ngón cái khép lại.
Gió nổi lên từ lòng giếng.
Không phải gió mùa mưa. Gió xoáy, mang theo hơi lạnh ẩm mốc của đá sâu, cuốn tung mái ngói vảy cá đã mục, xé tấm biểu ngữ an toàn lao động bay qua đầu mọi người như một con chim bị bắn. Chín điểm quanh sân miếu đồng loạt nhô lên các cột khói đen mảnh, xoáy vào tâm. Đường thiếu chủ ôm cây cột gỗ kêu lên một tiếng, cố giữ thăng bằng.
Cửu tinh thôn phệ, khởi.
"A Lan!" Dịch Dương quay phắt lại.
Cửa miếu phía sau, nơi A Khôi đang nằm, hé mở.
Thẩm Lan đứng đó, hai tay ôm ghì một bình gốm men tro, cao ngang ngực em, miệng bình dán mảnh vải điều đã bạc màu — thứ mà suốt ba mươi năm nay chưa ai trong nhà nhắc tới, thứ được cất sau bức tường giả trong kho thuốc, thứ mà cha đã dặn bằng di bút: đừng mang ra, trừ khi linh địa sắp mất.
"Anh hai, em chịu đủ rồi."
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.