Chương 3
Chín giọt dẫn
1267 từ, khoảng 6 phút đọcTiếng giày da chưa đi. Nó đứng đó, sau bậc thềm, đều đặn như nhịp của một người đã bấm giờ sẵn.
Dịch Dương không bật đèn. Chàng lần theo vách thuốc, luồn ra cửa sau chỗ chất dược liệu, vòng qua hẻm cống. Kẻ đứng trên bậc thềm chỉ là người đưa thư — thấy cửa hiệu tối om, hắn đặt xuống nền một phong bì rồi lui. Trong bì là tấm ảnh chụp mặt tiền hiệu thuốc lúc rạng sáng, mực đỏ viết đúng bốn chữ: *đất nuôi được bao lâu*.
Chàng đạp phong bì xuống vũng nước đọng. Kẻ phải dùng giấy trắng để nói chuyện nghĩa là đêm qua trận đồ bị cắt đúng chỗ đau.
Bản đồ cống cũ trải trên mặt quầy, bốn góc đè bằng viên cuội. Thẩm Lan cầm sổ, giọng thuộc lòng: "Dư hai hoặc thiếu hai." Giờ thì chàng hiểu em gái đếm đúng. Chín cung của trận Cửu tinh không nằm trọn dọc hàng rào công trường; hai điểm ngoài sổ chếch về phía phố trong, nơi những cột đèn tắt dây chuyền hồi chập tối. Mất điện không phải ngẫu nhiên. Thợ điện hạ cầu dao tổng, tránh đúng cột có phù văn, nhưng kẻ đặt trận biết trước, nên nó rải nốt phần còn lại theo tuyến cáp ngầm — chỗ nào mạch khí nông, chỗ đó đèn chết.
Dịch Dương nhỏ một giọt nước lên bản đồ, đẩy theo nét mực cũ. Giọt nước chạy tới ngã ba thì dừng, tới gốc me thì dừng, cuối cùng tụ lại giữa ô miếu phố và không tan ra nữa.
"Giếng cổ." Chàng day ngón tay lên ô giấy đã mềm nhũn. "Tám điểm vây quanh, một điểm hút vào trong. A Lan, sổ của em đếm mười một vệt vì hai vệt cuối là đường mồi. Người ta muốn mình nhìn sai hướng ngay từ đầu."
Thẩm Lan ôm tập sổ sát ngực, môi mím lại. Cô bé không nói *em đã bảo mà*, nhưng cái hất cằm cũng đủ khiến sống mũi chàng cay cay.
Ban ngày, miếu phố có lệ của nó. Lục lão phu nhân ngồi bàn đá kê dưới tán cây, hai tay ôm chén trà cho đỡ nguội. Đường thiếu chủ đến sớm hơn hẹn, áo còn nhăn nếp gấp, vừa thấy chàng đã đứng dậy khoát tay rầm rộ:
"Thẩm tam đại phu! Ca mất ngủ của tôi, bà tôi đến giờ vẫn nhắc ơn anh—"
"Suỵt." Lục lão phu nhân đặt chén xuống, không ngẩng mặt. "Uống trà thì uống trà."
Đường thiếu chủ khép miệng, gãi tai, nhưng vẫn dạt sang bên ghế, nhường khoảng đất trước giếng cho Dịch Dương. Chàng hiểu ý bà. Người trong giới không cãi nhau bằng lời; họ đứng cạnh nhau rồi chờ kẻ khác tới hỏi vì sao.
Dịch Dương cúi đầu chào, lấy từ túi áo ra mảnh sành vót tròn, cạo một lớp bụi dưới miệng giếng, đặt lên khay đá. Mùi tanh sắt bốc lên lẫn mùi rong khô.
"Cháu mở mắt ra nhìn giùm dân phố," chàng nói chậm, từng chữ đặt xuống như đặt thuốc lên cân. "Miếu này có giếng cổ, giếng nằm trên đất họ Thẩm để lại từ đời ông nội cháu. Đêm qua có người chôn dưới tám hướng quanh đây thứ phù văn rút khí. Cháu không dám tự xử, nên mời hai vị tới xem hộ một điều: mặt đất này đang đứng tên ai trong hương ước của phố."
Lục lão phu nhân cuối cùng cũng ngẩng lên. Bà nhìn mảnh sành, nhìn vết cạo tròn đều trên miệng giếng, rồi nhìn vai trái của chàng — chỗ hôm qua còn vác thang thuốc.
"Ba mươi năm trước, cũng tại sân này," bà nói, giọng nhẹ như hơi nước bay khỏi chén, "tam đại tộc xử một nhánh dùng tà thuật nuôi đan điền. Phán quyết chép tay, người thi hành án có cả Thẩm lão tam đại. Hôm nay ngươi đem phán quyết ấy ra nhắc lại, là muốn Lục gia ta làm chứng hay làm trọng tài?"
"Làm người uống trà." Dịch Dương cười. "Cháu chỉ cần hai vị có mặt ở đây lúc trời tối. Ai phá linh địa trước nhân chứng thì tội ấy tam đại tộc liên thủ trừ khử — quy ước đó không cần cháu nhắc lại."
Bà im lặng thật lâu. Gió lùa qua tán cây làm mấy tàu lá cọ vào nhau. Rồi bà rót thêm chén thứ ba, đẩy về phía chàng.
"Ta ở lại đến hết đêm."
Đường thiếu chủ bật dậy, xung phong giữ cửa miếu, nhất quyết không chịu về trước khi trời sáng.
---
Canh hai, miếu phố chỉ còn tiếng dế và bóng đèn đường xa lộ hắt vào ô cửa vỡ. Dịch Dương ngồi xếp bằng bên thành giếng, hộp ngân châm mở ngang đầu gối. Thẩm Lan bị bắt ở nhà, nhưng cô bé kịp nhét vào tay chàng miếng dán gió, mặt dỗi đến tận cửa.
Khí lạnh nổi lên trước tiên. Không phải gió mùa — nó cuộn từ dưới miệng giếng, xoáy tròn như nước chảy xuống lỗ thoát, mang theo mùi bùn non và thứ gì tanh ngọt. Trận pháp khởi. Tám điểm vây quanh đồng loạt hút về một mối; nếu chàng không chặn, chỉ nửa canh giờ nữa huyệt nhãn sau hiệu thuốc sẽ mỏng thêm một phần.
Bóng người xuất hiện bên kia tường miếu, cao gầy, bước không gây tiếng. Hắn không nói một lời, chưởng lực đánh thẳng vào đỉnh đầu Dịch Dương khi chàng còn quay lưng.
Chàng nghiêng người, khuỷu trái đỡ trọn một kích. Cú va chạm truyền từ mu bàn tay lên tới bả vai, xương kêu một tiếng khô khốc. Dịch Dương nghiến răng, thuận đà lăn nửa vòng, tay phải hất ba cây kim.
Ngân châm không giết người. Chúng tìm chỗ tắc.
Cây đầu tiên ghim huyệt Khúc Trì, bẻ gãy thế dồn khí của cánh tay trái. Cây thứ hai găm Thiên Tuyền, khiến hơi thở đối thủ đứt quãng giữa chừng ra kình. Cây thứ ba cắm lên đốt sống cổ, sâu bằng nửa hạt mè, vừa đủ để toàn thân hắn mềm nhũn như bị rút hết gân.
Hắn quỳ sụp, mặt úp xuống phiến đá, tóc rủ che gáy. Chính lúc gục xuống, cổ áo lệch sang bên, lộ hình xăm con rắn đen quấn chiếc chìa khóa — khắc bằng mực tàu, lối xăm riêng của đám đệ tử ngoại viện Hứa thị, loại người được nuôi bằng đan dược và không có tên trong gia phả.
"A Khôi." Dịch Dương gọi. Cái tên này chàng nghe thoáng qua từ lời gã trợ lý đứng ngoài quầy thuốc hôm trước; tưởng vô tình, hóa ra kẻ đưa thư và kẻ giữ thư cùng một xâu chuỗi.
Hắn giật mình ngẩng lên, mắt kinh hãi vì bị gọi đúng danh. Máu rỉ ở khóe miệng, nhưng mép hắn lại cong lên, cười khẩy.
"Tam thúc của ngươi…" A Khôi hắc ra một tiếng, "còn đang cầm long mạch của mẹ ngươi. Ngươi tưởng thắng được một giọt dẫn là xong sao?"
Rồi hắn gục hẳn, không chờ câu hỏi tiếp theo.
Trên khay đá, chén trà của Lục lão phu nhân vẫn còn nóng. Bà không rời mắt khỏi kẻ đang nằm sóng soài dưới chân giếng, khẽ nói với Đường thiếu chủ đứng há hốc bên cạnh:
"Lấy giấy bút ra. Đêm nay viết cho xong cái biên bản."
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.