Chương 5
Sáng đèn trở lại
1289 từ, khoảng 6 phút đọcBàn tay trái của Dịch Dương không giơ nổi quá vai. Chàng dùng tay phải giật phăng mảnh vải điều khỏi miệng bình, và Thẩm Lan đã quỳ sẵn bên hốc giếng, hai đầu gối đạp lên vệt nước đọng lạnh toát.
"Em biết mình phải đứng đâu." Giọng cô bé lẫn trong gió nhưng vẫn rành rọt. "Sổ của em ghi mười một điểm. Tám điểm vây, hai đường mồi, còn một chỗ trống ngay mép giếng — chỗ ấy không có giọt dẫn, vì nó cần người đứng."
Ba mươi năm cha dặn đừng mang bình ra, trừ khi linh địa sắp mất. Giờ thì chàng hiểu vì sao. Trong bình không có vàng bạc, chỉ có một cuộn sa mỏng dệt bằng tơ tằm nhuộm bột chu sa, vẽ kín chín vòng kinh lạc của con phố này — bản đồ mà tổ mẫu để lại, ghi rõ mạch khí đất chạy vào ra chỗ nào, y như đồ nhân hình treo sau lưng phòng chẩn. Đất cũng có kinh mạch. Người nhà họ Thẩm học phép bắt mạch từ lúc biết chữ, là để bắt mạch cho thứ này.
Dịch Dương trải cuộn sa xuống bậc thềm miếu, đè bốn góc bằng gạch vụn, đối chiếu với chín cột khói đang xoáy. Khói đi ngược chiều mạch khí trên sa đồ. Trận thôn phệ không hút bừa — nó chặn đúng huyệt chương môn của con phố, buộc toàn bộ linh khí dồn về tâm giếng rồi nuốt.
Chẩn bệnh xong, bước tiếp theo là hạ châm.
Chàng rút bọc ngân châm, cây dài nhất cắm xuống đất quanh miệng giếng, lệch ba phân về phía đông, đúng chỗ mạch cũ muốn thoát ra. Tay trái vô dụng, chàng nén hơi, dồn lực cổ tay phải. Ngón bật. Cây châm thứ hai, thứ ba, lần lượt theo sau, mỗi cây ghim xuống một điểm trên sa đồ, nơi đất ẩm vừa khô ran vì bị rút khí.
Cột khói gần nhất chững lại, xiêu nghiêng như người mất đà.
Trong cửa miếu phía sau, A Khôi rên lên một tiếng khàn đặc.
Hứa Chấn Đình nhận ra trước tiên. Mặt hắn tái đi dưới ánh đèn công trường, bàn tay trái co quắp vung lên, định dịch trận nhãn. Nhưng cánh tay ấy vốn tê rút mỗi đêm suốt nhiều năm, kinh mạch bị ép luyện vượt giới hạn, giờ cưỡng thêm một nhịp giữa luồng khí đang cuộn ngược — ngón tay hắn cứng lại giữa không trung.
"Mười một điểm," Dịch Dương nói lớn, qua cả tiếng gió. "Ông chôn thiếu một, hay cố tình chôn thừa hai? Đường mồi của ông chính là chỗ hở của ông. Mạch khí đất này không chảy nơi ông muốn, nó chảy nơi nó từng chảy."
Cây châm cuối cùng cắm xuống. Đúng khoảnh khắc ấy, Thẩm Lan ôm chặt lấy cổ bình đặt trước ngực, làm chốt trận bằng chính hơi thở của mình — kinh mạch bẩm sinh hở của em giờ là lợi thế duy nhất: em dẫn được khí mà không giữ khí, như ống thông bằng xương. Linh khí từ tám hướng dội về giếng, chạm đáy rồi quay ngược, không còn xoáy vào tâm mà tỏa ra theo chín vòng trên sa đồ, chảy về đúng kinh mạch cũ của con phố.
Gió tắt đột ngột đến mức bụi ngói lơ lửng chưa kịp rơi.
Rồi trận cắn ngược.
Chín cột khói đứt rời, quật trở lại kẻ giữ dây dẫn. Hứa Chấn Đình ngã ngồi xuống vũng nước, cổ áo bật tung, dọc ngực và cánh tay nổi lên những đường gân đen ngoằn ngoèo như giun chui dưới da — dấu vết của thuật hút lập đan điền mà bất kỳ người trong giới nào cũng nhận ra tức thì. Hắn há miệng, không ra tiếng, tay cào xuống đất. Kinh mạch đảo loạn, khí hắn tích bao năm nay tìm đường thoát, và cái thân thể ép nó vào khuôn từ lâu giờ không còn giữ nổi nữa.
Lục lão phu nhân đứng dưới hiên, cách hiện trường chục bước, không nhúc nhích. Bà chỉ nhìn, rất lâu, rồi quay sang người hầu cầm ô sau lưng.
"Viết biên bản. Có ta và Đường thị làm chứng." Giọng bà đều như lúc uống trà. "Phạm quy ước, hủy linh địa trước nhân chứng. Tội chung."
Đường thiếu chủ giơ tay, mặt còn tái sau cây cột gỗ: "Bà nội, cháu thấy hết. Cháu thấy rõ hai tay."
Dân phố đứng ngoài rào tôn im phăng phắc. Họ không hiểu những đường gân đen kia là gì, nhưng họ hiểu cảnh chủ tập đoàn Hứa Thị ngồi bệt giữa bùn, quần áo xộc xệch, còn thầy thuốc họ Thẩm đứng dậy phủi đất, tay phải lần lượt rút từng cây châm lên, cắm ngược vào đất theo chiều dẫn khí cũ — trả lại từng mạch một cho con phố.
Thẩm Tam quỳ sụp ở đó từ lúc nào, hai tay dâng cao chiếc cặp tài liệu đựng toàn bộ hồ sơ dự án, giấy đặt vật liệu, giấy chuyển tiền, mọi thứ hắn ký tên.
"Đồ của anh chị để lại, ta giữ không xứng." Hắn gập người sát đất, trán chạm vũng nước nông. "Dịch Dương, chú xin lỗi con muộn hai mươi năm."
Dịch Dương nhìn chú một lúc. "Hồ sơ chú đưa bà Lục. Còn thằng Bối, bốn mươi ngày thang thuốc, linh khí đất này đủ dưỡng cho nó. Chú dẫn nó rời thành phố, tự phạt bao lâu tùy chú. Nhưng đừng biến mất — nhà này chỉ còn hai người đàn ông biết rang bán hạ."
Cổ họng Thẩm Tam nghẹn lại. Hắn gật đầu liên tục, không nói nổi lời nào.
* * *
Ba ngày sau, hiệu thuốc mở cửa lúc sáu giờ sáng như mọi khi.
Mùi thuốc sắc bốc lên từ cái siêu đất đặt trên lò than tổ ong. Tiếng cân tiểu ly lách cách. Người đàn ông bán rau đầu hẻm lại ngồi ghế dài, lần này không ngâm chân, chỉ chìa cổ tay ra, vẻ mặt căng thẳng hơn cả đêm mưa ngập.
"Tam đại phu, tôi... tôi nghe nói ông trị được cả đất, sao đất tôi không chữa nổi cái gan của tôi?"
"Ông bỏ được ba bữa rượu một tuần thì khỏi cần tôi." Dịch Dương đặt cốc chắn mạch, mắt buông nhẹ. "Không bỏ được thì tôi kê đơn cũng vô ích. Y đạo chữa người chịu hợp tác, ông từng thấy tôi chữa ai không hợp tác chưa?"
Ngoài hiên, Thẩm Lan ngồi học bài dưới nắng sớm, tóc buộc gọn, má hồng dần lên sau mấy tuần ngủ ngon. Thỉnh thoảng em ngẩng đầu ghi một dòng vào cuốn sổ mới — không phải sổ đếm vệt khô nữa, mà là sổ bài về nhà. Trên tường phòng chẩn, cuộn sa tơ tằm được đóng khung kính treo cạnh đồ nhân hình, dưới ghi hàng chữ nhỏ bằng nét bút của Dịch Dương: *mạch đất, mạch người, cùng một lý.*
Di bút tổ mẫu, phần sau mảnh vải điều quấn trong bình, ai cũng đã đọc. Chỉ vỏn vẹn một câu, nét chữ mềm mà đậm:
*"Mảnh đất này để lại cho người biết chữa bệnh, không phải cho kẻ biết hút khí."*
Trước cửa, tấm biển gỗ mới treo lên, mùi sơn còn thơm. Người thợ khắc chữ theo đúng lời dặn, không thêm bớt:
**Thẩm thị y quán — không nhận vàng của kẻ có bệnh mà không chịu chữa mình.**
Chuông gió ngoài mái hiên kêu leng keng. Trong siêu thuốc, nước sôi lăn tăn.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.