Mục lục
Chương 2Chủ đầu tư lịch thiệp
MD

Chương 2

Chủ đầu tư lịch thiệp

1649 từ, khoảng 8 phút đọc

Chiếc xe màu đen dừng ngay trước vạch sơn vàng, giữa con phố còn loang lổ nước. Người tài xế xuống trước, mở cửa sau bằng hai tay, khom người che mái chắn cho ông chủ. Hứa Chấn Đình bước xuống, tay ôm một hộp trà gỗ mun, giày da bóng loáng né từng vũng một cách khéo léo, như thể cả dãy phố này đã được dọn đường từ trước cho ông ta.

Thẩm Dịch Dương đang cân hoàng kỳ thì ngẩng lên. Chàng đặt quả cân đồng xuống khay, cười:

"Khách quý."

"Nghe nói hiệu thuốc nhà anh đêm nào cũng sáng đèn." Hứa Chấn Đình đặt hộp trà lên quầy, nhẹ nhàng như đặt một phong bao lì xì. "Tôi đến xin một chén nước ấm thôi."

Ông ta chưa từng uống nước ở đây. Cả phố đều biết điều đó.

Người trợ lý đứng lùi ra sau cánh cửa, áo vest xám, tay không rời chiếc cặp da. A Lan từ buồng học bài đi ra, ngang qua quầy thì khựng lại một nhịp. Dịch Dương chỉ khẽ hắng giọng, cô bé liền cúi đầu vòng ra sau tủ thuốc.

"Mời ông Hứa ngồi." Dịch Dương đẩy hộp trà về phía đầu quầy, kéo một chiếc ghế đẩu ra đặt đối diện. "Phố chúng tôi vừa ngập xong, nước máy còn đục. Ông tới sớm quá."

"Cũng vì sớm nên mới gặp được anh." Hứa Chấn Đình ngồi xuống, hai tay chống gối, lưng thẳng tắp. "Nói ngắn gọn. Tập đoàn chúng tôi khảo sát thấy khu mình đất chật người đông, muốn góp vốn cải tạo chỉnh thể. Bà con được tái định cư, còn hiệu thuốc nhà anh..." Ông ta ngừng một nhịp, mắt lướt lên cái tủ thuốc cổ cao chạm trần. "Chúng tôi giữ nguyên bài vị tổ tiên, xây riêng một gian trong khu thương mại mới."

"Giữ bài vị."

"Vâng. Chúng tôi trọng chữ tín với người có nghề."

Dịch Dương bật cười. Chàng đưa tay ấn nắp hộp trà, xoay nửa vòng rồi buông, động tác như thầy bói gieo quẻ. Cái hộp nặng hơn vẻ ngoài của nó. Bên trong chắc không chỉ có trà.

"Còn giấy tờ di dời thì sao?" chàng hỏi.

"Chỉ là thủ tục." Người trợ lý phía sau cửa mở khóa cặp da. "Mỗi hộ một bản. Anh Thẩm ký trước, bà con thấy có người dẫn đầu thì dễ bảo hơn."

Dẫn đầu. Hai chữ ấy mới là lưỡi dao thật.

Dịch Dương không nhìn tờ giấy. Chàng vươn tay qua quầy, ngón trỏ và ngón giữa đặt lên mu bàn tay phải của Hứa Chấn Đình, đúng chỗ mạch khẩu, nhẹ như gắp một sợi chỉ rơi.

"Bắt mạch tiện tay thôi." chàng nói. "Khách tới nhà lang băm mà không để tôi xem chút nào thì chủ nhà áy náy."

Hứa Chấn Đình không rụt tay. Ông ta để mặc, thậm chí hơi cong khóe miệng, như đang xem trò mua vui của kẻ dưới.

Ba nhịp mạch đập vào đầu ngón tay Dịch Dương. Căng, nổi, gốc phù mà ngọn hiểm. Chàng đếm thêm hai mươi nhịp nữa rồi mới buông.

"Can hỏa vượng." chàng nói, hạ giọng như tự nhắc mình. "Tam tiêu nhiệt lắm. Ông có hay trở mình không ngủ được vào khoảng giờ Sửu không?"

Nụ cười của Hứa Chấn Đình vẫn nguyên tại chỗ, chỉ khóe mắt siết lại một phân.

"Còn nữa." Dịch Dương quay sang người trợ lý, giọng thân mật hẳn. "Anh giúp tôi pha ấm trà nhé. Nhà tôi chỉ có nước đun sôi để nguội, tiếp khách thế này ngại quá."

Người trợ lý ngập ngừng nhìn ông chủ, rồi cầm ấm bước vào sau quầy.

Dịch Dương nghiêng người tới trước, giọng vừa đủ cho một người đối diện nghe:

"Tay trái ông mỗi đêm tê rút. Ban đầu chỉ mấy đầu ngón, sau lan lên cổ tay, có hôm nắm lại không mở ra được. Ông xoa dầu nóng, quấn chăn nằm tiếp, sợ người nhà biết." Ngón cái chàng day day mặt quầy gỗ. "Cái đó không phải phong hàn. Kinh mạch bị ép chạy quá giới hạn của nó. Như dây đàn vặn quá canh, gảy mãi rồi cũng đứt."

Ngoài sân, cái vòi rò vẫn nhỏ nước tí tách xuống chậu. Hứa Chấn Đình im lặng một lúc lâu.

"Anh Thẩm." ông ta gọi, lần đầu bỏ hai chữ "đại phu". "Anh còn trẻ."

"Vâng."

"Cha anh ngày xưa cũng chữa bệnh cho cả phố này. Tôi từng là bệnh nhân của cụ." Ông ta đứng dậy, phủi một vết bụi không tồn tại trên ống quần. "Người có bệnh thì cần thầy giỏi. Mà thầy giỏi thì cần đất tốt. Anh hiểu ý tôi chứ?"

"Tôi hiểu." Dịch Dương cũng đứng theo, hai tay chắp trước bụng, cung kính đúng phép. "Ý ông là nếu tôi ký, em gái tôi sẽ được đưa đi chữa trị tử tế."

"Tôi chưa từng nói câu đó."

"Ông không cần nói." chàng mỉm cười. "Hộp trà này giá ba trăm nghìn, tôi ngửi thấy hương thiết quan âm cất kho lạnh. Ông mang tới biếu một thằng bán thuốc dạo là ông đã nói hết rồi."

Hứa Chấn Đình nhìn chàng rất lâu. Đoạn ông ta bật cười thành tiếng, thứ tiếng cười sảng khoái của người thắng cuộc vừa phát hiện ra đối phương biết trước mình sẽ thắng.

"Vậy để xem đất nuôi được anh đến bao giờ." Ông ta đẩy trả cái hộp rỗng, đứng chắn trước quầy. "Chén nước này tôi không uống nữa. Đục."

Chiếc xe đen rời đi lúc gần trưa. Đến chiều, cả dãy phố đã bàn tán chuyện nhà thuốc họ Thẩm dùng thuốc không rõ nguồn gốc, rằng có người mua ba thang về sắc lên toàn bã lạ, rằng cậu đại phu trẻ kia học nghề ở đâu chưa rõ mà đã dám từ chối cả nhà đầu tư lớn. Tin đồn lan nhanh hơn nước ngập đêm qua và tinh vi hơn nhiều, vì nó luôn bắt đầu bằng ba chữ "tôi nghe nói".

A Lan đứng tựa khung cửa buồng, hai tay ôm tập vở, môi mím chặt.

"Em nghe thấy hết rồi." cô bé nói.

"Nghe thấy thì sao?"

"Anh nói chuyện với người ta hay lắm. Hay như đang bốc thuốc." Cô bé bước tới, đặt lên quầy một cuốn sổ chi chít chữ. "Em đếm rồi. Từ hôm nước rút, dọc hàng rào công trường có mười một vệt đất khô. Cách nhau chừng bảy chục bước, trừ hai vệt cuối thì vệt nào cũng nằm cạnh cột đèn."

Dịch Dương lật sổ. Nét chữ em gái nhỏ, đều, nghiêng phải, mỗi dòng kèm một mốc giờ. Có dòng ghi: "18h40, bác bán chè bảo chổi tự đổ ở góc rào số 9."

"Mười một." chàng đọc. "Sách nhà mình chép trận đồ chín cung. Dư hai."

"Dư hai hoặc thiếu hai." A Lan chỉ tay vào ô trống giữa trang giấy kẻ ô. "Nếu tâm trận không nằm trong danh sách đếm được thì mình đang nhìn sai hướng, anh Hai."

Chàng nhìn em gái, rồi nhìn cuốn sổ. Đêm qua chàng chạm mép miếng giấy rồi rút tay về, vì bóc là lộ. Bây giờ đã có người ngồi lên bàn cờ nhà chàng, sờ vào đúng chỗ đau của em gái chàng. Lộ hay không, cái giá đã phải trả từ trưa nay.

"Đi ngủ." chàng nói. "Tối nay anh trực cửa."

Chập tối, thợ điện của khu phố dựng cái thang nhôm trước cổng, lúi húi hạ cầu dao tổng, nói qua loa rằng tuyến cũ quá tải sau mưa nên phải cắt để kiểm tra. Người đàn ông bán rau đầu hẻm chửi ầm lên rằng nhà anh ta đang dở nồi cám lợn. Dịch Dương đứng bên kia đường nhìn sang, thấy cái thang nhôm đặt lệch khỏi cột đèn có dán phù văn đúng hai gang tay. Kiểm tra tuyến nào mà tránh đúng chỗ cần kiểm tra.

Mãi đến hai giờ sáng, phố vắng hẳn, gió lùa qua rào tôn kêu từng hồi dài, chàng mới ra ngã ba.

Miếng giấy sau bóng đèn đêm nay phồng xẹp nhanh hơn ban sáng. Dịch Dương quỳ một chân, thò tay vào túi áo bông, rút ra cái nhíp tre và chiếc đĩa sứ trắng. Chàng kẹp mép giấy, thuận theo chiều mực vẽ mà giật ngược, động tác như rút cây kim gãy trong thịt người.

Giấy vừa rời khỏi cột, một luồng khí lạnh từ dưới mặt đường xông lên, luồn qua kẽ tay chàng rồi tan. Sâu trong lòng đất, phía bên kia hàng rào, có thứ gì đó rung lên một nhịp, như chuông bị gõ từ ngoài.

Trên đĩa sứ, miếng giấy nằm phẳng. Phù văn mực nâu, nét móc đuôi kéo xuống dưới, xoáy vào trong ba vòng. Chàng nhận ra ngay, vì nét ấy từng bị gạch tên bằng son đỏ trong cuốn sách rách của cha để lại. Phái dẫn khí ngược. Ba mươi năm trước tam đại tộc họp ở miếu phố, xử một nhánh dùng tà thuật rút linh địa của người khác nuôi đan điền nhà mình. Bản án chép tay, người thi hành án có cả tên ông nội chàng.

Nhánh ấy bị khai trừ, môn đồ tan tác, phù pháp coi như thất truyền.

Dịch Dương đốt miếng giấy trong đĩa sứ, tro bay lên đen hơn tro thường. Chàng đứng dậy phủi đầu gối, quay về phía hiệu thuốc. Đèn đường tắt đột ngột, hết cột này sang cột khác, cả dãy phố chìm vào màu mực. Tiếng rào tôn ngừng kêu giữa hơi gió.

Trong bóng tối, ngay trước bậc thềm nhà chàng, có tiếng giày da dừng lại.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 2: Chủ đầu tư lịch thiệpChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.