Chương 3
Nghỉ Giữa Hiệp
1535 từ, khoảng 7 phút đọcDiệp Lam uống một ngụm, rồi cười.
"Ngọt ghê."
Lục Dao thở hắt ra như trút được đá, má ửng hồng: "Tỷ thích là tốt rồi. Muội sắc ba lần mới được vị này."
"Cảm ơn muội." Diệp Lam bưng bình đi vào trong, "Để tỷ cất chỗ mát, kẻo hỏng."
Nắp bình khép lại. Ngụm nước thật duy nhất đã nằm dưới gốc trúc ngoài sân từ đời nào. Phần còn lại, cô đổ hết xuống hố rác sau bếp, cạo đáy bình cho sạch men xanh, rồi giã một nhúm lá trúc khô trộn nước sôi rót trả vào. Vị đắng chát giống bản gốc tới bảy phần — đủ để nếu có người cầm lên nếm thử cũng không bắt được lỗi.
Kiếp trước, chi tiết nhỏ ấy biết đâu đã cứu được một mạng người, nếu hồi đó có ai nghĩ tới việc đổ đi.
Cô ngồi xuống phản, đếm canh giờ.
Canh hai, đúng lệ đêm qua, đèn trực gác cổng đông cháy sai nhịp. Lần này Diệp Lam không đứng nhìn từ xa. Cô băng qua bãi thuốc phơi sau núi, men theo lối nước mòn mà thân chủ cũ từng kể — đường tắt duy nhất trong núi mà đệ tử nội môn không thuộc lòng — rồi vòng ra sau rặng trúc già.
Chưa tới nơi đã nghe tiếng người.
"— nhanh tay vậy? Con bé ngoại môn kia uống chưa?"
"Chưa ai thấy cả." Giọng Lục Dao, nhỏ và run, khác hẳn lúc ở cửa trúc xá. "Đêm mai tỷ ấy đưa cho đội trưởng phần còn lại. Các huynh nói thật, ta chỉ cần một suất nhập bang, không cần mạng ai."
"Suất nhập bang thì phải có công." Người kia bật cười, tiếng cười ngắn và khô như đá đập nhau. "Bang chủ thiếu gia đã hẹn với bên trọng tài rồi. Trận pháp sân sẽ lệch nửa thước về phía tây. Việc của các ngươi là làm sao cho con nhỏ họ Cố kia nóng lên trước hiệp đấu. Nó càng đánh sớm, càng hao."
"Còn... còn cái án đan dược kia?"
"Đã đặt vào tủ nó thì xong rồi. Phế vật mang tiếng ăn cắp, bị đuổi khỏi núi, chẳng ai nhớ tới nữa."
Diệp Lam cúi đầu nhìn bàn tay mình siết thành nắm. Móng bấm vào lòng bàn tay, đau điếng, nhưng cơn lạnh chạy dọc sống lưng thì còn rõ hơn nhiều.
Hóa ra kiếp trước không phải tai họa. Là một hợp đồng. Từng điều khoản đều có người ký, có người nhận thù lao, có người bị tính là rẻ nhất.
Một cành trúc gãy dưới chân cô.
Tiếng bước chân rầm rập tản ra hai hướng. Diệp Lam không đuổi. Đêm đã cho cô thứ đắt hơn nhiều.
---
Mưa rơi từ tinh mơ, hạt nhỏ mà dày, thấm áo như kim châm.
Lục Dao ra suối giặt đồ thì thấy Diệp Lam đứng chờ bên bờ, tay cầm một xấp giấy ướt.
"Tỷ... tỷ ơi, sao tỷ ra đây từ sớm thế?"
"Muội đọc đi." Diệp Lam đặt xấp giấy lên phiến đá. "Ba thứ thôi."
Một: tờ biên lai tang chứng chép từ hồ sơ nhà kho, nét chữ nghiêng phải, dấu móc cuối nét "trúc" — cùng kiểu thư tay Lục Dao vẫn dùng khi ghi sổ thuốc giúp bếp núi. Hai: vệt nến chảy ở bậc cổng đông, loại nến mỡ cá mùi tanh mà trúc xá không dùng, chỉ phòng khách khu tiếp tân có. Ba: lời thoại đêm qua, nguyên văn, từ câu "ta chỉ cần một suất nhập bang".
Mặt Lục Dao trắng bệch dưới màn mưa. Cô ta mở miệng, không ra tiếng, hai gối khuỵu xuống bùn.
"Em xin tỷ... em lạy tỷ..."
"Đứng dậy." Giọng Diệp Lam không dịu, nhưng cũng không gắt. "Quỳ trong mưa thì giải quyết được gì."
"Nhà em bốn miệng ăn, mẫu thân bệnh, ca ca mất ở mỏ linh mạch, suất nhập bang mỗi năm chỉ một... Người ta nói chỉ cần làm suy đội mình, không chết ai hết..."
"Không chết ai." Diệp Lam lặp lại, nhẹ. "Bình thuốc đó nếu đến tay đội trưởng thì có chết ai không?"
Lục Dao nấc lên, không cãi được nửa câu.
"Có hai đường," Diệp Lam nói. "Một: ta dắt muội lên chấp pháp đường ngay bây giờ. Trưởng lão Tô trọng thủ tục, muội khai thật thì tội giảm, nhưng án vẫn là án — đuổi khỏi núi, hoặc giam giới mấy năm. Nhà muội mất luôn chỗ dựa."
"Đường thứ hai?"
"Muội đi gặp họ tối nay, như chưa có gì xảy ra." Diệp Lam nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Và mang theo thứ ta đưa."
Lục Dao hiểu ra, môi run bần bật: "Tỷ muốn em... truyền tin giả?"
"Họ nuôi muội để nghe ngóng. Bây giờ muội vẫn là kênh đó, chỉ đổi người cầm dây." Diệp Lam phủi nước mưa trên vai áo. "Tin thật lẫn tin giả, độ lẫn ba phần, họ còn nghi ngờ lâu. Còn muội—" cô ngừng một nhịp, "muội chọn đường này thì coi như tự chuộc từng chút. Ta không tha muội. Chuộc lỗi và xóa lỗi là hai chuyện khác nhau. Sau khảo hạch, mọi thứ vẫn phải trình Trưởng lão, đúng luật. Khi đó muội khai hết, tội nhẹ, ta đảm bảo bằng chính cược ba ngày của ta."
"Mưa lớn, tỷ đứng đây lâu quá rồi." Lục Dao quệt mặt, không rõ nước mưa hay nước mắt. "Tin gì... tỷ nói đi, muội nhớ."
---
Buổi chiều, phòng tranh luận của trúc xá chỉ còn hai người.
Diệp Lam trải sơ đồ mới lên bàn, đè bốn viên đá cuội.
"Đội hình nên đổi. A Kiếm trụ giữa, hắn sợ đòn nên giữ vững, không ham tiến. Trần sư đệ cánh trái, thương tích ở hông không giấu được nữa, để hắn đánh ngắn rồi rút. Hai đệ tử trẻ hai góc, nhiệm vụ duy nhất là kéo giãn người của họ. Cánh phải—"
"Còn tôi." Cố Trường Ca nhìn xuống ô trống giữa sơ đồ.
"Anh là mũi cuối cùng. Đánh chậm, đánh chắc, chờ họ hở." Diệp Lam đẩy viên đá vào ô đó. "Trận giao hữu hôm qua anh gánh bốn người. Hôm nay đừng."
Cố Trường Ca không đáp ngay. Anh chống tay lên mép bàn, mắt vẫn ở tờ giấy rất lâu.
"Ngày mốt là trận ra quân. Nếu thua cách biệt quá năm điểm linh, trưởng bối phế tu vi của cô rồi đuổi xuống núi. Tôi nghe nói cô định xếp mình..."
"Dự bị. Không ra sân."
"Phải." Anh ngẩng lên. "Tôi hỏi một câu thôi, trả lời thật thì quyền bố binh là của cô."
"Nói đi."
"Sau đêm suýt chết đó, cô đổi hẳn." Giọng anh thấp xuống. "Cô biết trước điều gì đang chờ chúng tôi, đúng không?"
Diệp Lam im lặng. Ngoài hiên, mưa tạnh từ lúc nào, máng nước còn nhỏ giọt từng tiếng rõ mồn một.
"Biết một nửa," cô nói. "Phần quan trọng nhất thì không. Nhưng có những điều tôi thề không để lặp lại."
Cố Trường Ca nhìn cô rất lâu, rồi rút viên đá cuội khỏi ô dự bị bên lề sơ đồ, ném thẳng vào thùng than đã nguội.
"Ô đó bỏ." Anh đẩy sơ đồ trả lại cô. "Cô đứng trong đội hình, sát tôi. Muốn sửa trận của người khác thì chịu đòn cùng người khác. Đồng ý thì ký vào đây."
Diệp Lam nhìn cái ô trống trên giấy, rồi nhìn anh. Cổ họng nghẹn một lúc mới tìm lại được tiếng: "Đồng ý."
Đêm đó, đèn trúc xá sáng tới canh tư. Năm người vây quanh sơ đồ vẽ bằng phấn trên phiến trúc, ghép bài tới lần thứ chín. A Kiếm đánh hỏng bị Trần sư đệ chọc cho cả bọn bật cười — tiếng cười đầu tiên ở gian phòng này sau bao nhiêu ngày. Lục Dao mang cháo tới, đặt xuống rồi lùi ra cửa, không ai nói gì, nhưng cũng không ai nhắc cô rời đi.
Chỉ còn một canh giờ nữa là trời sáng.
---
Sân khảo hạch dựng chân núi, cờ các tông phái căng kín sườn gió. Đệ tử Thanh Trúc xếp hàng điểm danh khi trống hiệu vừa điểm canh năm.
Tên truyền lệnh cầm bảng gỗ, giọng vang khắp sân:
"Liên Châu nghị danh — đổi lịch! Vì quý phái Hắc Diệm bang xin ưu tiên, trận mở màn bảng Giáp: Thanh Trúc Phong đối Hắc Diệm bang!"
Tiếng xì xào ập tới như sóng. Diệp Lam nghe rõ tiếng tim mình hẫng một nhịp.
Trong kịch bản kiếp trước, Hắc Diệm đánh ở trận thứ ba. Sân tập, thời tiết, đối thủ — tất cả những gì cô chuẩn bị suốt ba ngày đều dựa vào hai trận đệm. Ký ức khán đài, tới nước đi thứ ba của cô, đã lệch hẳn sang bàn cờ khác.
Bên cạnh, Cố Trường Ca quay sang nhìn cô, chờ.
Trên kỳ đài, lá cờ đen thêu lửa của Hắc Diệm bang đã từ từ kéo lên.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.