Mục lục
Chương 2Sân Tập và Bình Thuốc
MD

Chương 2

Sân Tập và Bình Thuốc

1770 từ, khoảng 9 phút đọc

"Rút hắn xuống! Bên phải trống trơn rồi!"

Tiếng hét của Cố Trường Ca bị tiếng đá nổ chôn mất. Thanh kiếm trong tay anh loáng một vòng, đánh văng hai con thú đá cùng lúc, nhưng cánh phải của trận đá linh đã sập. Từ trên khán đài đất, Diệp Lam nhìn rõ toàn bộ cục diện trong bốn nhịp thở: người đứng góc tây nam không lùi về giữ lỗ hổng, lại đâm sầm lên trước để đòi công.

Đó là Trương sư huynh — nội môn, Trúc Cơ tầng một, người hôm qua còn cười vào mặt cô: "phế vật biết gì về chiến trận."

Bây giờ phế vật đang ghi lại bằng móng tay vào tre: góc tây nam hở bảy nhịp. Lỗ hổng hình thành hai lần trong nửa canh giờ, cả hai lần đều sau khi đội trưởng rút kiếm về cứu bên kia.

Trận giao hữu tiền khảo hạch kết thúc phần thắng cho Thanh Trúc, như kiếp trước. Chỉ khác là lần này người xem đã biết trước hiệp đấu sẽ kết thế nào, mà vẫn không nhịn được muốn lao xuống sân hét thay.

Cả năm người rơi khỏi đội hình đúng một nhịp. Một nhịp duy nhất. Nếu đối thủ là Hắc Diệm bang, bọn chúng không cần bảy nhịp — chỉ cần đúng một khoảnh khắc trọng tài quay mặt.

---

Sáng ngày thứ hai, khi sân tập còn ướt sương, Diệp Lam khuân phiến trúc lớn ra giữa sân, vẽ bằng phấn trắng những ô vuông chi chít.

"Khu vực tranh bóng — ý tôi là khu vực giao tranh," cô sửa lời, cắn nhẹ đầu lưỡi. Cái miệng này chưa quen nói nhầm nghề cũ. "Ai giữ ô nào, ai bồi ô nào. Khi bên hở thì hai người khép lại thế này, đừng chạy chéo cắt nhau."

Đệ tử ngoại môn lác đác dừng chân. Có kẻ bịt miệng cười.

Trương sư huynh tới muộn nhất, đứng khoanh tay trước phiến trúc lâu đến mức Diệp Lam tưởng hắn sắp lấy chân đá đổ. Rồi hắn cười, cái cười nhẹ nhàng còn đau hơn mắng.

"Sư muội à, tu vi của muội có ba tầng. Trận pháp trên sân do trưởng lão bày ra, tính toán bằng linh lực, không phải bằng mấy ô vuông trẻ con vẽ cát. Muội định dạy tụi này cách đánh giặc bằng phấn ư?"

Tiếng cười rộ theo hắn. Đám đông tan dần, mỗi người một câu chế biến thêm cho trò vui.

Diệp Lam không cãi. Kiếp trước cô từng ngồi trong phòng phân tích xem đi xem lại trận đấu của một đội mạnh hơn mình ba hạng, và hiểu rằng người ta không nghe huấn luyện viên vì lý lẽ — người ta nghe vì kết quả. Cô cúi xuống cọ bớt phấn ở mép phiến trúc, vẽ tiếp một mình.

Nhưng buổi sáng ấy cũng cho cô một con số: cả sân chỉ có bốn người chịu dừng lại xem hết sơ đồ. Bốn người đó, chiều nay cô sẽ thử mời đứng đúng ô.

---

Cô quan sát họ suốt bữa cơm chay ở trai đường, bằng đôi mắt mà nghề cũ rèn cho cô từ năm hai mươi tuổi.

A Kiếm, thiếu niên cầm khiên đá, mỗi lần nâng khiên che mặt là vai co lại trước một nhịp — cậu sợ bị đánh trúng, chứ không sợ thua. Người sợ đòn mà đứng ô cuối thì hàng rào phía trước bao giờ cũng sụp sớm.

Hai đệ tử song tu nhà họ Trần phối hợp ăn ý nhất đội, nhưng sáng nay người em trai liên tục đưa tay day hông trái. Thương tích giấu sau áo, chắc chắn vậy, vì mỗi lần xoay người sang trái hắn chậm đi nửa nhịp. Kéo dài thêm hai ngày nữa, đến khảo hạch chính thức, cái hông ấy sẽ phản chủ.

Còn Cố Trường Ca thì chẳng cần quan sát. Anh ngồi cuối bàn, ăn nhanh như nuốt, mắt vẫn liếc ra cửa nơi đám nội môn đang ồn. Suốt bữa, anh không nhắc một chữ về trận giao hữu vừa xong, nhưng bàn tay cầm đũa của anh thỉnh thoảng siết lại, khớp xương nổi cộm.

Anh biết đội mình rạn. Anh chỉ không có cách nào vá.

"Đội trưởng," Diệp Lam đặt chén xuống, chọn đúng câu hỏi nhỏ thôi, "hôm qua lúc bên hở, sao anh không hô gọi lui mà tự mình sang cứu?"

Đũa anh khựng lại. Lần đầu tiên kể từ ngày niêm danh, anh nhìn thẳng cô lâu đến vậy.

"Cứu thì mất thêm hai nhịp," anh đáp. "Không cứu thì mất người."

"Nếu có người giữ sẵn lỗ hổng đó chờ anh về thì sao?"

"Không có ai cả." Giọng anh cụt lủn, khép lại mọi đà hỏi. "Trừ em ra, bốn người còn lại chưa từng qua trận thật."

Diệp Lam gật đầu, không biện thêm. Cô biết mình không có tư cách đòi vị trí — cược ba ngày treo trên cổ, thắng thua chưa ngã ngũ. Nhưng trong đầu, trang giấy trúc đã ghi thêm dòng mới: lỗ hổng số bảy, phương án bồi hai người, chờ thực địa kiểm chứng.

Kiếp trước cô đã đoán trật một chỗ. Tài liệu để lại chép trận ra quân năm ấy Thanh Trúc thua vì đội trưởng phạm lỗi ngay hiệp một, nhưng không một dòng nào kể chuyện cánh phải sập trước. Vậy nên mọi thứ cô "nhớ", cô đều phải tự mắt thấy tai nghe lại một lượt. Trí nhớ là bản đồ cũ; đường có thể đã đổi.

---

Đường đổi thật, theo nghĩa đen.

Canh hai đêm qua, Diệp Lam đi ngang nhà kho linh khí thì phát hiện ngọn đèn trực gác trước cổng đông vẫn cháy. Trong khi lệ của núi, canh một đã đổi phiên.

Cô nấp sau khóm trúc đủ lâu để đếm: hai bóng người trao nhau một vật gì đó nhỏ xíu, rồi bóng cao hơn men tường vây đi ra hướng chân núi — hướng ban đêm không có lối nào hợp pháp.

Sáng nay, nhân lúc quét sân, cô ghé vào nhà kho xem cái la bàn linh khí dùng để dò mạch nước. Kim đồng quay lệch bốn độ so với ký ức thân chủ. Không nhiều. Đủ để người ngoài sơn môn lần theo khe lệch mà vào, không đụng trận pháp cảnh giới.

Có người đang dẫn khách vào tận lòng núi dò sân. Người đó thuộc lòng giờ trực, thuộc cả góc chết của kim la bàn.

Biên lai tang chứng nghiêng phải, nét mác kéo dài. Giờ lại thêm dấu chân sau khóm trúc. Hai manh mối chưa ghép thành án, nhưng cùng chỉ về một kiểu người: kẻ quen việc mang đồ giùm ai đó, và luôn miệng dặn đừng cho ai biết.

Diệp Lam đứng giữa sân trúc, gió sớm lùa qua ống tay áo rộng mà sống lưng lạnh toát. Cô không tố. Chưa có bằng chứng nắm được trong tay, buộc tội sai người ấy chỉ khiến kẻ thật sự bán núi biết đường thu chân lại — và khiến cô, đứa mang án chờ điều tra, thành kẻ vu khống đồng môn.

Kiếp trước Diệp Lam tin bạn. Kiếp này cô chưa vội kết tội bạn. Cô chỉ lặng lẽ đổi chỗ đứng khi quét sân, để lưng mình không còn quay về phía nhà kho nữa.

---

Chiều, trận giao hữu thứ hai. Diệp Lam đánh bạo xin trưởng lão coi sân cho xếp bốn người chịu dừng lại xem sơ đồ buổi sáng đứng đúng ô của họ.

Kết quả khá hơn. Cánh tây nam không hở lần nào. Nhưng Hắc Diệm chưa tới, đối thủ chỉ là đá linh, mà đội vẫn thắng chật vật — vì Cố Trường Ca lại lao đi cứu hai chỗ đáng lẽ đồng đội tự lo được. Anh gánh, anh thắng, rồi chống kiếm thở dốc giữa sân, mặt tái dưới ánh tàn dương.

Giống hệt. Cùng dáng vẻ kiệt sức ấy, kiếp trước đã dẫn anh tới cú khiêu khích chết người ở giải chính thức. Người ta không cần hạ anh bằng kiếm — chỉ cần kéo anh chạy khắp sân cho tới khi cánh tay run lên, rồi đợi anh vung sai một nhát.

Diệp Lam bước xuống sân, đặt một bình nước cạnh chân anh, nói đúng một câu trước khi đám đông ồn ào vây lấy đội trưởng:

"Anh cứu hai lần chiều nay. Cả hai lần đều có người đứng gần lỗ hổng hơn anh."

Cố Trường Ca ngẩng lên. Trong mắt anh không có cảm kích, cũng chẳng có phản bác — chỉ có thứ ánh sáng của người vừa bị chạm vào chỗ đau nhất, không biết nên giận hay nên mừng.

---

Trời sập tối, Lục Dao tìm đến trúc xá.

Sư muội đứng ngoài cửa hồi lâu mới gõ, tay ôm theo một cái bình sứ men xanh, miệng bình còn nguyên hơi nóng.

"Tỷ ơi..." Lục Dao dúi bình vào tay cô, giọng gấp gáp như sợ bị ai bắt gặp. "Muội sắc từ chiều. Linh chi với cam thảo, bổ khí huyết đấy. Tỷ vừa bị Trưởng lão quở, lại thức khuya soạn sách, người tỷ gầy rạc đi rồi..."

Diệp Lam cảm ơn bằng cả hai tay. Bình sứ ấm, mùi thuốc tỏa lên đăng đắng, thơm dịu — mùi của sự chăm sóc đúng chuẩn.

Chỉ là ngón tay cô, ngay khi mũi chạm mùi ấy, đã lạnh toát đi trước cả lý trí.

Kiếp trước, trong bản tài liệu nhòe mực cô đọc đi đọc lại mười mấy đêm, có một chi tiết nhỏ đến vô lý mà người ghi vẫn cố chép lại: trước hiệp thảm họa, đội trưởng uống một bình thuốc bồi bổ do đệ tử ngoại môn dâng tặng. Sau hiệp đấu, ông nằm liệt nửa tháng. Không ai truy bình thuốc ấy, vì thua trận đã chiếm hết cơn thịnh nộ của cả núi.

Cô ngước lên. Lục Dao vẫn đứng đó, hai tay xoắn vạt áo, nụ cười mong manh chờ được đón nhận.

Tay Diệp Lam hờ trên nắp bình. Mở ra uống trước mặt người ta, hay tìm cớ từ chối — mà từ chối bây giờ, với đúng loại bình ấy, vào đúng thời điểm ấy, chẳng khác nào tự thú rằng cô biết trước điều chưa xảy ra.

"Uống đi tỷ," Lục Dao giục nhẹ. "Để nguội mất vị ngon."

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 2: Sân Tập và Bình ThuốcChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.