Mục lục
Chương 4Hiệp Hai Nghịch Chuyển
MD

Chương 4

Hiệp Hai Nghịch Chuyển

1404 từ, khoảng 7 phút đọc

Trống khai trận điểm một hồi, sảnh khảo hạch lặng xuống như nước bị bịt vung.

Bốn phía đài đá, đệ tử các tông phái ngồi kín ba tầng bậc. Lá cờ đen thêu lửa của Hắc Diệm bang căng giữa sườn gió, bên cạnh là cờ trúc xanh của Thanh Trúc — nhỏ hơn, cũ hơn, và đang bị cả cái sân này mặc định là cờ thua.

Diệp Lam đứng ở góc tây đội hình, hít một hơi thật sâu. Không khí mang vị đá linh ẩm và mùi dầu đèn từ các ngọn đăng quanh sàn. Trận này, kiếp trước cô đã xem hết đến phút cuối — chỉ là từ khán đài, trong thân xác kẻ khác, khóc thay cho người khác.

Bên kia sân, năm bóng người áo đen bước ra gọn gàng. Kẻ đi đầu cao gầy, tay áo buộc sợi chỉ đỏ, mặt trẻ mà mắt già. Diệt Trọng Nha. Thiếu bang chủ Hắc Diệm không xuống sàn, chỉ đứng trên kỳ đài, khoanh tay nhìn xuống như nhìn đàn kiến đang xếp tổ.

"Thanh Trúc Phong — đủ năm." Tên trọng tài chính giơ lệnh bài. "Nghị danh bảng Giáp, trận thứ nhất. Hết giờ nghị thì tính điểm linh, bên nào thua cách biệt trên năm điểm là thua trắng. Bắt đầu."

Chiêu đầu tiên của đối phương không phải pháp thuật.

Một đệ tử Hắc Diệm vừa nhập trận đã lách qua hai người bên ta, không đánh, chỉ chĩa mũi kiếm vào Cố Trường Ca mà gọi to: "Kiếm giữ núi của mấy kẻ sắp mất nguồn nước! Nghe nói năm ngoái ngươi chặt cây trúc non đổi lấy linh thạch, có thật không?"

Tiếng cười rộ lên từ khán đài. Diệp Lam thấy rõ bàn tay anh siết chuôi kiếm tới mức gân nổi.

Kiếp trước, đúng câu này, đội trưởng lao lên và phạm lỗi nặng ngay hiệp một.

Nhưng lần này Cố Trường Ca chỉ quay đầu nhìn sang góc tây. Diệp Lam giơ hai ngón tay, tách ra rồi khép lại — hiệu hai người đã hẹn tối qua: *rút*.

"Đội trưởng Thanh Trúc Phong thương tích tái phát," cô cất tiếng, đủ để trọng tài nghe rõ, "xin y quyền đổi người theo lệ ba của nghị danh."

Trọng tài chính nhíu mày. Luật đổi người vì thương là lệ cũ, không ai cấm được, chỉ bị chê là hèn. Hắn liếc về phía kỳ đài, thấy Diệt Trọng Nha khẽ gật, liền phán: "Chuẩn. Đổi người."

Cố Trường Ca bước khỏi sàn, ngang qua vai cô, hạ giọng đúng nửa câu: "Phần sau là của cô."

Diệp Lam bước vào ô trống giữa sân. Luyện Khí tầng ba đứng giữa bốn tu sĩ tầng năm, tầng sáu. Khán đài bật lên tiếng ô — có kẻ nhận ra con bé phế vật vừa bị cắt tên khỏi danh sách hôm trước.

Chiêu bẩn thứ hai tới sớm hơn cô tưởng.

Ba mươi nhịp đầu, đội bạn dồn thẳng cánh tây. Đá linh dưới chân phát sáng lệch — bên tây rực, bên đông mờ, ép người rơi ra ngoài khó gấp bội. Diệp Lam nhớ rõ lời nghe được sau rặng trúc: *lệch nửa thước về phía tây*. Đêm đó cô còn tưởng bọn họ mới tới dò sân. Không ngờ người của họ đã chỉnh xong từ bao giờ, bằng đúng kiểu làm ăn với trọng tài.

Cô lùi một bước, đặt mu bàn tay xuống mặt đá, rồi ngẩng lên: "Trọng tài giám! Đề nghị kiểm tọa độ!"

"Sân nghị danh đã niêm phong—"

"Niêm lúc canh năm, còn la bàn linh khí nhà kho Thanh Trúc lệch bốn độ từ đêm qua." Giọng cô bình thản tới mức chính mình cũng lạ. "Hướng lệch trùng hướng đá sáng. Xin mời giám định. Nếu sai, tôi chịu phạt tội cản trở nghị danh."

Cả sảnh nhốn nháo. Ba vị giám luật thượng tôn áo xám ngồi hàng trên cùng, vốn im lìm từ sáng, bây giờ cùng đứng dậy. Một vị giở la bàn đồng, kim chỉ run run đúng bốn độ.

Kết quả: lập lại tọa độ sân, hủy toàn bộ điểm linh đã tính trong ba mươi nhịp. Đội bạn mất thế dồn ép, mặt đứa nào đứa nấy hầm hầm.

Diệp Lam thu tay về, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Cô đánh cược rằng bọn chúng không dám nhận gian — nhưng nếu ngay cả giám luật cũng đã được mua, ván cờ đã lật ngược từ nước thứ hai. Luật vẫn còn người giữ. Chỉ lần này thôi.

Rồi tới nước đi của riêng bọn họ.

Tin giả Lục Dao đưa đêm qua là: Thanh Trúc gãy cánh phải, đội trưởng quen solo gánh cả đội. Bọn Hắc Diệm tin thật, nên khi trận tuyến dàn ra, hai mũi nhọn bên kia đâm thẳng vào ô đông nam — chỗ tưởng yếu.

Chỉ có điều Diệp Lam đã dời ô ấy từ đêm hôm trước.

A Kiếm đứng trụ giữa. Hắn sợ đòn tới mức không dám ngẩng mặt, nhờ trời lại thành người giữ vững nhất trận: hai đợt xung kích của đối thủ đập vào hắn như nước gặp đá tảng, tràn hết hai bên. Trần sư đệ cánh trái đánh ba chiêu rồi rút — cái hông giấu bấy lâu giờ thành cái cớ hợp lệ để lùi. Hai đệ tử trẻ hai góc cứ thấy địch tới là chạy vòng, kéo theo từng cặp bên kia giãn ra như tơ kén.

Còn Diệp Lam không đánh ai cả. Cô chạy khắp sân, hô tên từng người, nhắc nhịp, vá lỗ hổng. Có một lần lưỡi kiếm sượt qua vai, xé vải, máu tứa ra nóng rát — cô chỉ kịp nghĩ: *ra là cảm giác này*, rồi lại cất tiếng gọi A Kiếm giữ cột. Kiếp trước ngồi xem tư liệu, cô chưa từng biết một vết xước trên sàn đấu đau tới đâu.

Điểm linh bắt đầu dịch. Khoảng cách co dần, rồi đảo chiều — Thanh Trúc vươn lên dẫn, một điểm, hai điểm, cách biệt nới tới đúng năm thì khựng lại.

Không ai trên khán đài cười nữa. Đám đệ tử nội môn đứng xa phía dưới, trong đó có Trương sư huynh, im bặt như bị ai bóp cổ. Trên kỳ đài, Diệt Trọng Nha đã rời chỗ khoanh tay, đi tới sát mép đá, nhìn xuống bằng đôi mắt già hẳn ra.

Hắn hiểu trước cả đám đông: đội hình này không phải ăn may. Nó được bày ra để nuốt đúng những đòn hắn tự tin nhất.

Gần hết giờ nghị, đội bạn liều mạng dồn hết linh lực vào một cú phá trụ giữa. Diệp Lam dang tay chặn trước lưng A Kiếm, để nguyên luồng xung kích đập vào ngực, bay ngược nửa thước, gối khuỵu xuống đá.

Nhưng ô giữa không vỡ. Cách biệt năm điểm vẫn còn nguyên — vừa đúng cái mốc mà trưởng lão Tô đã đóng vào giao kèo sáng nào. Và thời gian đã cạn.

"Hết giờ!" Trọng tài chính giơ lệnh bài, quay người về phía bàn thư ký đúng lệ công bố.

Và đúng khoảnh khắc ấy, Diệp Lam ngửi thấy mùi khét.

Không phải mùi khói thường. Mùi của thứ gì đó bị đốt mà lẽ ra không thể cháy — ngọt, tanh, buốt sống lưng. Sợi chỉ đỏ trên tay áo Diệt Trọng Nha bốc lên một quầng sáng đen, truyền thẳng xuống đệ tử mũi nhọn bên kia, kẻ đang đứng cách A Kiếm chưa đầy ba thước.

Phù cấm. Tăng lực trái phép. Loại mà khảo hạch mười năm cấm tiệt, loại mà kiếp trước cô chỉ đọc được hai dòng trong biên bản của một vụ án đã khép lại.

Trọng tài chính vẫn quay mặt bên kia, tay ghi chép ung dung.

Quầng sáng đen lan tới cánh tay kẻ cầm kiếm. Đứa nào đứng gần nó nhất sẽ tan xương. A Kiếm không kịp quay lại.

Diệp Lam không lao tới đỡ. Cô biết thân phận Luyện Khí tầng ba của mình đỡ nổi cái gì.

Cô há miệng, dốc hết hơi còn lại trong lồng ngực đang rỉ máu, hét xuyên qua cả quảng trường:

"Giám luật thượng tôn! Linh khí lạ ngoài quy chế — xin mời giám định!"

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 4: Hiệp Hai Nghịch ChuyểnChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.