Mục lục
Chương 4Phản chứng
MD

Chương 4

Phản chứng

2008 từ, khoảng 10 phút đọc

Bốn giờ chiều, sân nhà ông Lượng bày hai dãy bàn nhựa, quạt công nghiệp quay đảo chiều, ghế ngồi kín đặc. Bốn mươi ba người của nhóm chat, nay ngồi thật, mặc áo dài, tay cầm cà phê giấy. Cán bộ hòa giải phường Nguyễn Thị Lệ ngồi giữa, trước mặt là tập biên bản trắng còn chưa đóng dấu, bút bi cài sẵn vào gáy vở như cài vào một cái bẫy lịch sự.

Ông Lượng đứng dậy, chiếc sơ-mi ống tay gấp gọn ghẽ. Ông ta đặt lên bàn hai xấp giấy, phát mỗi đại diện hộ một bản photo, động tác quen thuộc của người đã phát biên bản ép góp tiền suốt hai năm.

"Hôm nay quyết toán quỹ cưới của cháu Khải," ông gõ đốt ngón tay xuống mặt bàn gỗ ép — cái bàn của đêm họp họ hôm trước. "Đồng thời công bố để toàn họ chứng kiến: cháu Hà đã nhất trí góp ba trăm triệu, có biên bản xác nhận."

Tiếng xì xào đồng tình nổi lên như gió lùa qua mái tôn. Tôi nhìn tập giấy trên tay mình. Trang đầu đúng là bản nháp "Thỏa thuận góp vốn đám cưới" tôi đánh máy hai ngày trước, gửi cho bà Dung với danh nghĩa "chị tính giúp bác phần của chị". Nguyên vẹn. Cả cái hệ số phân bổ mà tôi cố tình ghi sai cũng nằm đó, đen rõ trên giấy trắng.

Tôi giơ tay, như học sinh xin phát biểu.

"Thưa bác, thưa cô Lệ. Trước khi ký xác nhận, con đề nghị làm đúng quy trình kế toán: đối chiếu chứng từ gốc tại chỗ. Nhà bác nuôi con mười năm, chắc không ngại con kiểm vài phút."

Ông Lượng cười, nụ cười của trọng tài tự tin thắng điểm. "Cháu muốn kiểm gì thì kiểm."

Biến sân khấu của họ thành phòng kiểm toán chỉ mất ba bước.

Bước một. Tôi lật trang thứ hai tập hồ sơ họ vừa phát.

"Bản thỏa thuận này ghi tỷ lệ phân bổ phần góp của các hộ là tám trên mười lăm. Thực tế, tổng số hộ tham gia quỹ là mười lăm, phần đã cam kết cộng lại chỉ đạt bảy trên mười lăm. Hệ số tám phần mười lăm không tồn tại trong bất kỳ bảng nào của con, trừ một bảng: bản nháp con đánh máy và đưa riêng cho nhà bác." Tôi gấp giấy lại, đẩy về phía bàn chủ tọa. "Vậy tập hồ sơ này sao chụp từ đâu ra? Đề nghị bác trả lời trước biên bản."

Quạt công nghiệp ù ù. Bà Dung hắng giọng: "Chuyện nội bộ gia đình, giấy tờ viết đi viết lại, sai một con số thì..."

"Sai một con số thì sửa được," tôi quay sang. "Nhưng sai đúng con số mà chỉ một người biết là sai, thì không gọi là sai nữa, cô ạ. Gọi là dấu vân tay."

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ông Lượng nhìn vợ mình quá nửa giây trước khi trả lời.

Bước hai. Tôi rút từ cặp ra tờ đơn ngân hàng có biên nhận dấu đỏ của buổi sáng hôm qua.

"Hồ sơ vay tín chấp đứng tên con nộp tại phòng giao dịch Bến Bạch ngày hai mươi tám, kèm bản 'ủy quyền gia đình có công chứng'. Con xin đọc to ngày giờ trên ủy quyền: thứ Sáu, chín giờ ba mươi sáng. Đúng giờ đó con đang chấm công điện tử tại công ty Hoa Sen Trắng, dữ liệu có xuất hành tháng, con đã xin cấp bản có dấu. Và văn phòng công chứng quận Bến Bạch — nơi con đề nghị đối chiếu camera — lưu hình ba mươi ngày. Sáng thứ Sáu tuần trước, trong phòng không có bóng dáng Nguyễn Thị Thu Hà, nhưng có người mang chứng minh nhân dân photo của con vào."

Cô Lệ ngẩng lên khỏi trang biên bản. "Camera đó hiện ai đang giữ?"

"Bên công chứng giữ. Con đã gửi công văn đề nghị lưu trích xuất qua bạn con, công chứng viên ở đó." Tôi nói tỉnh. "Nếu cần, thứ Hai tới sẽ có băng."

Một tiếng "ái chà" vang lên từ dãy ghế họ ngoại, rồi tắt lịm, như người vừa lỡ chân chạm mép vực.

Bước ba. Tôi mở cặp, lấy ra chiếc USB nhỏ dán niêm phong trắng, mép giấy có hai chữ ký giáp lai.

"Đây là bản sao lục. Bản gốc đang niêm phong tại văn phòng công chứng quận Bến Bạch, có biên nhận hai liên, nên không ai buộc tôi giấu diếm hay tiêu hủy gì. Nội dung: ghi âm bốn mươi phút phiên họp họ đêm trước đám cưới, cuộc họp mà chính bác cả chủ tọa."

Tôi cắm USB vào laptop mượn của thằng cháu họ, mở loa ngoài.

Giọng ông Lượng tràn khắp sân, rành rọt như đang đọc lệnh: "Chín trăm triệu tiền mặt, cộng hai trăm bàn tiệc. Hà à, con đứng tên vay số đó cho nhà trai. Chuyện đương nhiên. Con không nơi bám, tiền làm ra giữ cũng chẳng để cho ai."

Giọng bà Dung tiếp theo, mềm như mỡ rán: "Bác nói thật lòng, cả họ này thương con nhất. Mồ côi từ năm mười bốn, bác cưu mang..."

Rồi một giọng nữ trẻ, non và cant: "Em chỉ cần chị đứng tên thôi, chứ tiền giải ngân về ai lo tiệc mọi người chẳng biết. Chị học kế toán mà, thủ tục với chị có khó gì." Ngọc — cô dâu tương lai — ngồi hàng ghế đầu, hai tay bấu vào vạt áo dài.

Bà Dung bật dậy, lao về phía bàn tôi, tay chới với định giật chiếc USB. "Tắt ngay! Đồ mất dạy, dám ghi âm họ hàng!"

Cô Lệ giơ cây bút lên chắn ngang. Không to tiếng, chỉ nói: "Đề nghị cô ngồi xuống. Đang làm việc."

Bà Dung ngồi xuống như bị cắt dây. Nhưng Ngọc thì không giữ nổi phép lịch sự của một cô dâu sắp cưới. Cô ta đứng phắt dậy, mặt đỏ gay, quay sang phía ông Lượng rồi quay sang tôi, gào lên: "Chị hại đời em! Chị nói đi, chị dựng chuyện này thì đám cưới em tính sao!"

Sân im bặt. Tôi không trả lời cô ta. Cần gì trả lời. Cô ta vừa thừa nhận hai điều trước cán bộ phường: rằng khoản vay mang tên tôi có thật trong kế hoạch của cả bàn này, và rằng lợi ích của đám cưới quan trọng hơn sự thật. Những gì cả hai bên lớn tiếng phủ nhận suốt bốn ngày, gói gọn trong một câu gào.

Cán bộ Lệ ghi. Ngòi bút chạy trên giấy sột soạt, nhanh hơn tất cả lời cãi.

"Người nhà với nhau," ông Lượng vẫn cố, giọng khô khốc, "có mấy câu nói trong bữa cơm mà đem ghi âm thì còn ra thể thống gì. Biên bản hôm đó cháu cầm về, giấy tờ nhà bác làm ra, sai số thì bác sửa, việc gì phải ầm lên..."

"Việc gì phải ầm lên," tôi lặp lại, rồi mở file cuối cùng. Bảng ma trận dòng tiền, in khổ A3, treo lên tấm vải màn chiếu tạm bằng hai kẹp sắt. Năm cột, mười ba ô, mỗi ô một lần tiền mang tên tôi chảy vào túi người khác, kèm số hiệu sao kê, ngày rút, người nhận giùm.

"Tổng cộng một trăm bốn mươi lăm triệu bốn trăm nghìn, chưa tính lãi chậm trả," tôi đọc, không nhấn mạnh từ nào cả. "Kể từ năm tôi mười bảy tuổi. Con số này tự nó lên tiếng, thưa bác. Suốt mười hai năm, bác chỉ cần hỏi một lần: 'Hà ơi, tiền của con đâu'. Bác không hỏi. Vì bác biết."

Vỗ tay thì không. Nhưng có tiếng thở, tiếng ghế kêu, tiếng một bà cô họ ngoại thì thầm "trời ơi" rồi bị chồng huých khuỷu tay chặn lại. Hội đồng gia đình vận hành bằng luật im lặng; đến lượt con số, nó cũng im lặng — thứ im lặng nặng gấp bội.

Ông Lượng nhìn quanh, tìm đồng minh. Cái nhìn của ông ta đi hết hai dãy bàn và không cập bến được ở đâu. Cho đến khi nó chạm phải thằng Duy.

Thằng em tôi đứng dậy ở góc sân, cạnh chiếc bàn để đồ nghề sửa xe nó chưa kịp cất sau ca chiều, tay còn vết dầu đen. Nó không nhìn ai trong phe bác cả. Nó nhìn thẳng cái bàn chủ tọa.

"Dạ, em là Nguyễn Trọng Duy, em ruột Hà." Giọng nó rè, của đứa cả ngày gào trong xưởng. "Em xin nói một việc vào biên bản. Sổ tiết kiệm bốn mươi triệu, lần rút thứ hai, người đứng tên nhận giùm là em. Đứng tên giùm chị Hà, vì bác bảo bác giữ hộ mà ngân hàng đòi chính chủ rút, bác nhờ em. Tiền đó không xu nào vào tay em, nhưng giấy tờ thì ký bằng tay em."

Nó nuốt khan. "Hai năm em không dám nói. Hôm nay có cô phường ở đây, em nói thật."

Phản chứng sụp đổ từ bên trong, bao giờ cũng nhanh hơn từ bên ngoài. Bà Dung quay phắt sang chồng, quên cả thể diện: "Anh xem kìa! Người nhà anh đấy! Giờ cả họ ngồi đây chịu tiếng vì hai vợ chồng anh làm giấy!"

"Còn bà," ông Lượng gầm gừ, "chữ ký ủy nhiệm chi ai tập tễnh ký trước? Tiền rút hai lần chín mươi mốt triệu ai giữ?"

"Bác giữ hộ thì tôi đứng tên rút lo việc tang sự, sao không gọi là giữ hộ!"

"Việc tang sự," ông Lượng gằn, "tang ai? Tang nhà tôi hay tang cái sổ đứng tên con Hà?"

Cãi nhau tay đôi giữa phiên họp có cán bộ phường — điều mà hai năm hồ sơ của tôi không làm được, họ tự làm trong bốn phút. Tôi tắt laptop, rút USB, cất vào cặp. Việc của tôi xong rồi. Phần còn lại là của biên bản.

Cô Lệ chờ cho tiếng cãi cạn hẳn mới lên tiếng, giọng đều đều như đọc biểu mẫu: "Buổi làm việc hôm nay ghi nhận nhiều tình tiết cần xác minh. Đề nghị các bên ở lại, chúng tôi lập biên bản vụ mạo danh chữ ký và chiếm giữ tài sản. Riêng bản 'thỏa thuận' mà phía ông Lượng đã soạn sẵn để yêu cầu cô Hà ký — đề nghị ông đọc to trước toàn thể, làm căn cứ pháp lý."

Ông Lượng cầm tờ giấy. Tay ông ta bình thường cầm đũa gắp thịt rất vững, giờ run ở mép trang. Ông ta đọc, từng chữ một, cái giọng từng tuyên phán tối hậu thư bỗng khựng lại giữa chừng:

"...Bên có trách nhiệm chuộc lỗi hoàn trả toàn bộ khoản đã chiếm dụng, bồi thường thiệt hại phát sinh, cam kết không khiếu nại ngược... Ký tên: Nguyễn Trọng Lượng, trưởng họ, đại diện hội đồng gia sự..."

Ông ta đọc đến đâu, sân nhà im đến đó. Bản thỏa thuận ông soạn để trói tôi, điều khoản không thừa một chữ. Nay cô Lệ chỉ đổi ngôi: "bên có trách nhiệm" không còn là ô trống mang tên Nguyễn Thị Thu Hà nữa.

Dòng tổng kết — hết phiên họp, hồ sơ BẰNG CHỨNG:

Hệ số sai truy đúng tay người lấy bản nháp. Camera chưa cần mở, đối phương đã tự khai. Ghi âm bốn mươi phút chuyển từ chứng cứ thành lời khai tập thể. Nhân chứng ô 13 đứng dậy mà không cần tôi mời. Kẻ độc hại cãi nhau về việc ai bấm cò, trước mặt người ngoài cuộc cầm bút. Luật do họ viết, giờ họ đọc. Tôi thu dọn ly nước ngọt chưa uống, xách cặp về. Còn một buổi tất toán cuối cùng.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 4: Phản chứngChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.