Mục lục
Chương 4Vô Danh Tam Trảm
MD

Chương 4

Vô Danh Tam Trảm

1578 từ, khoảng 8 phút đọc

Tên sứ giả giương cờ trắng đứng ngay trước cổng trạm, cách ba chục bước chân. Sau lưng y, trong màn mưa, đuốc của bọn Hắc Sa kết thành một dải đỏ chạy dọc chân đồi, không biết là bao nhiêu người.

Diệp Cửu đáp đúng ba chữ: "Không giao."

Sứ giả cuốn cờ, quay ngựa đi thẳng, không nói thêm lời nào. Gã đánh xe của trạm — tên Trọng, mặt rỗ từ hồi trẻ — nhảy xuống đất từ lúc nào, tay nắm cương run run:

"Quan nhân, tường trạm thấp lắm. Muốn giữ thì phải rào."

"Rào." Diệp Cửu quay lại. "Trong sân còn gỗ mục không?"

"Cột kèo nhà kho sập hai năm rồi, với mấy tấm ván máng cỏ..."

"Gỡ hết. Đóng chéo xuống đất, cách tường nửa trượng, đầu vót nhọn." Diệp Cửu chỉ chỗ. "Một canh giờ. Làm được không?"

Gã Trọng nhìn đám người trong sân trạm — vợ chồng lão giữ trạm, hai tên lính trạm gầy nhom, mụ bán nước bên đường, thêm gã thương khách bị kẹt đêm qua — rồi nghiến răng: "Có dao là làm được."

Cả sân trạm biến thành một công trường nhỏ. Tiếng búa, tiếng cưa, tiếng gỗ rít trên nền đá. A Mộc không cầm dao. Cô lôi xác con ngựa chết vào góc sân, lột yên, trải tạm hai tấm dầu rái lên làm lều thương binh, rồi xếp những gì còn lại của hai hòm thuốc ra bậc thềm: gói kim, băng vải, một lọ tán dược nhãn giấy đỏ đề hai chữ "Thông Khiết".

Diệp Cửu đóng cọc ở mé rào, mắt vẫn rời không nổi cái lọ ấy. Mục Lão Tam. Cái tên treo trong đầu hắn từ nãy, nặng hơn cơn mưa trên vai. Hắn muốn quay sang hỏi một câu. Nhưng ngoài kia đuốc mỗi lúc một gần, và trong xe kia là đứa trẻ ôm bài vị nhà họ Chu — hỏi sau, ông trời chạy trước.

Bên kia khoảng trống, A Mộc cũng ngẩng lên đúng một lần. Hai ánh mắt chạm nhau giữa tiếng búa. Không ai nói gì. Cô cúi xuống buộc lại mối vải; hắn đóng tiếp cây cọc. Có những chuyện phải đợi trời sáng.

Trời chưa kịp sáng thì chiêng đổ.

Một hồi, hai hồi, ba hồi, dày như trút nước. Từ dải đuốc dưới chân đồi, bóng người tràn lên, đông gấp bội đêm miếu Thổ Thần, nhưng không có kỵ binh: ngựa kéo đêm qua rã cả rồi, đoạn dốc lên trạm chật hẹp, chúng phải đi bộ. Đi bộ thì vừa ý Diệp Cửu.

Rào gỗ chặn được nhịp đầu. Mấy tên Hắc Sa vồ lấy cọc nhọn bị cứa toạc tay, ngã chúi vào khe rào; dân trạm phóng đá, phóng cán chổi từ trên tường xuống. Tiếng la ó xen tiếng gỗ gãy. Diệp Cửu đứng chắn chính giữa cửa trạm, đao mẻ nằm ngang trước ngực, đếm hơi thở của đám đông đang dồn tới như đếm tiền.

Bốn tên xông liền một lượt. Hắn nghiêng người cho lưỡi đao đầu tiên trượt qua sườn, phản thủ một đao cắt phăng cán cây thương thứ hai, khuỷu tay thúc trúng hầu tên thứ ba, mũi đao điểm mu bàn chân tên thứ tư. Bốn bước, bốn kẻ quỳ xuống, chưa đứa nào chết — hắn chỉ chặt vào gân tay và cổ chân. Luật của hắn, cũng là luật cô đặt ra: người buông đao thì để họ sống.

Nhưng quân Hắc Sa không biết dừng ở luật. Đám sau đè đám trước, san phẳng luôn đoạn rào mới đóng. Vợ lão giữ trạm ôm Chử An lùi vào tận trong cùng sân. Ngay lúc đó, đám đông rẽ ra.

Lỗ Diên Thống đi vào giữa sân trạm như đi vào nhà mình. Ngoài áo bào đen không giáp, hai tay trần, lòng bàn tay phủ một lớp xám ngắt như bám bụi sa khoáng. Y nhìn đoạn rào gãy, nhìn đám thủ hạ nằm rên khắp sân, rồi nhìn sang gã áo vá đứng giữa cửa, cười rất khẽ:

"Ba năm trước đốt cái quán cơm ven bến, ta tưởng nhổ xong cỏ. Hóa ra cỏ rơi lại một hạt."

Y chậm rãi bước tới. "Có khi nào hạt đó tự tìm đến ta hôm nay? Giao đứa nhỏ, ta cho nguyên số người trong trạm này sống. Ngươi nữa — ta không dây vào một kẻ không tên."

"Ta không có tên," Diệp Cửu nói. "Nhưng chuyến tiêu này ta nhận."

Lỗ Diên Thống giơ chưởng lên. Lớp xám trên lòng bàn tay sạm lại, mưa chạm vào da y bốc thành hơi.

Y nhanh hơn bất kỳ kẻ nào Diệp Cửu từng đỡ. Chưởng phong ập tới trước cả thân người, đánh văng màn nước mưa thành một vòng trắng. Diệp Cửu lùi nửa bước, hạ đao chắn — kình lực xuyên qua sống đao dội xuống tận gót, hai chân hắn lún xuống nền đất ướt nửa tấc. Nội cảnh đỉnh phong. Đêm qua ở miếu, mười sáu tên thường võ cộng lại còn không bằng một chưởng của y bây giờ.

Nhịp thứ hai, y đổi thế, vỗ vào cạnh đao. Thanh đao mẻ ngân lên một tiếng rợn người. Nhịp thứ ba, chưởng trái chụp xuống đỉnh đầu.

Diệp Cửu không đỡ nữa.

Hắn nhớ lời Lôi tổng tiêu: *ta có tên, nên chúng cần ta*. Nhớ bài vị trong tay đứa nhỏ. Nhớ ba điều đã khấn trước mộ gió. Ba năm nay hắn chờ một trận thế này — chờ để rút đúng lúc đao ra khỏi vỏ.

Hắn hít một hơi đầy phổi mùi mưa và máu. Rồi Vô Danh Tam Trảm khởi.

Nhát thứ nhất không chém người, chém vào đao. Lỗ Diên Thống rút đơn đao gạt — hai lưỡi thép gặp nhau tại chỗ yếu nhất của nhau, tiếng nổ chát chúa xé màn mưa, thanh đơn đao gãy làm đôi. Y bật lui nửa bước, lần đầu nét khinh mạn trên mặt nứt ra.

Nhát thứ hai theo đà xoay, lưỡi đao mẻ luồn sát bụng đối phương, cắt phăng quai đai áo bào và hai sợi dây buộc giáp trong, không chạm vào da. Gấu áo tuột khỏi vai Lỗ Diên Thống, hai tay y đồng thời ấn tới, cả người lao vào khoảng trống vừa hở —

Chưởng phải đập ngang vai Diệp Cửu.

Cả cánh tay hắn tê dại từ vai xuống ngón. Thế đao đứt quãng, thân người bị đánh lệch, văng vào cột rào, mưa ùa vào miệng mũi. Hắc Sa chưởng. Độc tính sa khoáng lan trong kinh mạch nhanh hơn hắn tưởng; hắn cố nắm chuôi đao, năm ngón tay không còn nghe lệnh.

Đúng khoảnh khắc Lỗ Diên Thống bước tới khép một chưởng cuối, một bóng gái nhỏ lao ra từ bậc thềm. Không sợ. Không do dự. Tay phải A Mộc gieo nốt chỗ bột thuốc đỏ vào mặt y, tay trái ghim ba cây kim vào huyệt Khúc Trì trên cánh tay trái của y — ngón tay cô lướt nhanh đến độ chính cô cũng không kịp nghĩ, chỉ có thầy dạy cô nghĩ hộ. Thông Khiết tán gặp hơi nước mưa trên da, kích kinh mạch co giật; thế kình độc đang dâng của Lỗ Diên Thống bị chặn đứng giữa chừng, như kẻ leo thang bị đạp mất trụ. Một khắc. Chỉ một khắc cứng người đó.

Diệp Cửu hiểu một khắc ấy hơn ai hết. Hắn dùng nốt chút lực còn lại của nửa người không tê, chống đao đứng dậy, hai tay — kể cả tay liệt — ghim vào chuôi.

Nhát thứ ba đi lên từ dưới. Chậm. Gọn. Không hoa mỹ.

Lưỡi đao mẻ cắt qua mưa.

Lỗ Diên Thống ngã xuống khi trời vừa hửng. Y nằm ngửa, hứng những giọt mưa cuối cùng, miệng còn giữ nguyên lý luận của mình đến câu chót: "...không giết ta... thì cũng có kẻ khác... ngồi lên ghế này..."

Diệp Cửu không trả lời. Hắn tra đao, người loạng choạng dựa cột rào, vai phải chảy ròng ròng, vệt máu loang dài trên bùn thành hình một lưỡi đao.

Quanh sân, mấy tên Hắc Sa còn sống nhìn nhau. Rồi từng chiếc đao rơi xuống xoành xoạch. Một tiểu tốt trẻ măng ném dao, quỳ sụp, trán chạm đất: "Đại hiệp tha mạng! Ta chỉ là kẻ gánh cơm thuê!"

"Về," Diệp Cửu nói, giọng khô ran. "Đừng gánh cơm cho bọn bắt trẻ con nữa."

Chúng cuống cuồng đỡ xác bang chủ xuống núi, không ai ngoái lại. Mưa dứt hẳn. Đỉnh trạm hửng một vệt vàng nhạt, chiếu lên cỗ xe ngựa đậu góc sân.

Cánh cửa xe mở. Chử An tự bước xuống, hai chân run bần bật nhưng không cần ai dắt, ngực ôm khư khư bài vị nhà họ Chu, đi thẳng tới trước mặt Diệp Cửu, ngửa mặt lên chờ.

"A Mộc," hắn nói. "Nó đói. Cho nó cái gì ấm."

Chỉ còn một việc. Cậu bé cúi xuống nhặt mảnh vỡ đơn đao của Lỗ Diên Thống, cùng mũi tên đầu sắt khắc rắn cát rút từ xác ngựa đêm trước — hai chứng cứ đặt nguyên trên lòng bàn tay, ngửa về phía cổng.

Ngoài cổng, ánh đuốc phủ đường Vĩnh An đang kéo lên đồi, kèm tiếng trống điểm đòi người nộp chứng.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 4: Vô Danh Tam TrảmChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.