Mục lục
Chương 5Mộ gió bến Tầm Dương
MD

Chương 5

Mộ gió bến Tầm Dương

1156 từ, khoảng 6 phút đọc

Công đường phủ Vĩnh An mở cửa lúc Thìn sơ. Không ai hỏi Diệp Cửu tên họ lần nữa — vị phán quan cầm tờ giấy can của tổng tiêu cục Võ Lăng đóng triện son, chỉ khoát tay cho hắn đứng ngoài hành lang. Người ta cần đứa nhỏ, không cần gã áo vá.

Chử An quỳ giữa công đường, ngực ôm bài vị, hai tay bưng mũi tên đầu sắt khắc rắn cát và mảnh vỡ đơn đao. Viên phán quan hỏi gì, nó đáp nấy, giọng đều như đếm củi chất thành đống. Khi được dặn cứ khai thật, đừng sợ, nó nhắm mắt lại thật.

"Lôi tổng tiêu dặn: hỏi gì nói nấy, đừng nhắm mắt." Diệp Cửu đứng dựa cột hành lang, nói khẽ với bức tường đối diện, không quay đầu. "Nhưng nó mới mười ba."

Vết sẹo kéo từ thái dương xuống gò má làm con mắt trái thằng bé khép hờ. Nó mở to con kia, nhìn thẳng vào mặt bọn lại đang ghi án, từng chữ một: đốt quán, chìm thuyền, xác trôi ba ngày chưa vớt hết. Hai viên đồng phán ngồi dự thính đổi chỗ liên tục, cái quạt mở ra gấp vào không che nổi mồ hôi bên thái dương.

Án tái thẩm. Hai đồng phán cách chức chờ tra. Lỗ Diên Thống đã chết, nhưng cái ghế bang chủ Hắc Sa Thử thì người sống phải trả bằng cổ phần. Vị phán quan sai lục sự đi mời một vị khách đang trọ tại trạm: trưởng lão phái Thanh Sơn họ Thẩm, người mang theo hai mươi bốn trang cung khai của dân bến Tầm Dương.

Tan đường, vị trưởng lão ấy tìm ra Diệp Cửu ngay, dù hắn đã lùi vào bóng hành lang.

"Tiền bối có lời muốn mời ngài quá bộ về núi." Ông ta vòng tay, rất cung kính. "Thanh Sơn đang thiếu một vị chấp lệnh coi đao pháp. Lương hướng, danh phận, đều có đủ."

"Đao của tôi mẻ rồi." Diệp Cửu cắt lời. "Tôi không nhận chức, không nhập phái. Bữa rượu nào tính tiền trước, tôi cũng không uống."

Ông trưởng lão sững người, rồi thở dài, hóa ra lại cười. "Ba điều ấy, nghe sao mà giống lời thề của kẻ từng quỳ trước mộ."

Ông ta không ép, chỉ để lại một câu: chứng cứ vụ Tầm Dương mà bị lật ở tầng trên, Thanh Sơn giữ nguyên hai mươi bốn trang cung khai. Đoạn quay đi, tay áo quét qua bậc đá ướt.

A Mộc đợi ở cổng trạm với cỗ xe mượn của dân trạm. Cô nhét vào tay Diệp Cửu một gói vải: băng sạch, bộ kim châm thường của thầy, và một hộp cao đắng xức vai.

"Tay phải anh còn tê." Không phải câu hỏi.

"Ba tháng." Hắn nhún vai, mặt nhăn lại vì động tác ấy. "Có người nói vậy."

"Người nói là tôi." Cô trèo lên càng xe. "Thầy tôi dạy: kình độc vào kinh mạch, sớm nhất ba tháng, muộn nhất nửa năm. Anh chịu khó vác củi thay đao."

Suốt quãng đường ra con đê lộng gió, Diệp Cửu không nói gì. Mãi tới lúc ấy hắn mới lên tiếng:

"Đêm qua, sứ giả Hắc Sa nhắc tên Mục Lão Tam."

Tay A Mộc trên cương siết lại, rồi buông. "Anh định nhịn đến bao giờ?"

"Nhịn bây giờ."

"Một năm trước, chúng bắt thầy tôi vẽ tín hiệu." Giọng cô phẳng lì như đang kê đơn thuốc. "Con rắn cát, đuôi khoanh tròn. Chúng bảo ông vẽ xong thì tha một làng còn thiếu phí đò. Ông vẽ. Đoạn ông bỏ trốn vào núi, vài tháng sau dính dịch, chết trong cái lều lá anh gặp tôi hôm trước."

"Bảng tín hiệu ấy—"

"Chúng dùng gọi quân." Cô ngắt lời, đúng kiểu cô vẫn ngắt lời bệnh nhân rên rỉ. "Nên tôi thuộc mùi chiêng Hắc Sa hơn bất kỳ lang y nào. Tôi xuống bến Tầm Dương phát thuốc, một phần là trả thay ông. Nợ đó nhẹ rồi, anh đừng thương hại."

Diệp Cửu nhìn con đê dài trước mặt. "Không thương hại. Chỉ thấy hai thầy trò các người cùng mắc một thứ nợ."

"Anh cũng thế thôi."

Xe dừng ở chân đập cũ khi trời ngả bóng. Mộ gió không có đất, chỉ tấm bia đá ong dựng trên bãi cát ven bến, sau lưng là hàng liễu xơ xác nước. Trên bia khắc: Chu thị. Tên đầy đủ là Chu Lục Thị, người bán cơm trắng nuôi trẻ trôi sông suốt sáu mùa nước lớn.

Chử An không tới. Nó ở lại phủ đường làm chứng tiếp, gửi theo nén nhang nhờ cậu bé đưa thư cắm hộ. Diệp Cửu quỳ xuống đốt nắm giấy tiền, tro bay lên mặt nước.

"Con về rồi." Tiếng hắn rất nhỏ, như sợ đánh thức người dưới bia. "Quán cháy ba năm, con không kịp thấy. Kẻ đốt quán giờ nằm dưới chân núi Hắc Phong. Đứa nhỏ nhà mình đang đọc tên từng đứa một ở phủ đường. Ba điều đã hứa trước mộ, con giữ cả ba: không chức, không phái, đao chỉ rút khi đáng."

Tro giấy tiền xoáy tròn trên bãi cát. A Mộc đứng cách vài bước, không quỳ, cúi đầu.

"Tên bà là gì?" cô hỏi khẽ.

"Chu Lục Thị." Diệp Cửu nhặt hòn cuội chặn lên mép bia cho khỏi xiêu vì gió. "Bà gọi tôi là thằng Chín. Cả bến này hồi đó chỉ có một thằng Chín."

Lúc chia tay ở bến đò, nắng chiều đã rót vàng mặt nước. Người ta sửa xong chiếc phà cũ, chuyến xuôi đầu tiên sắp rời bờ. A Mộc xách hòm thuốc lên ván, quay lại lần cuối.

"Anh đi đâu?"

"Ngược dòng." Hắn vỗ vỗ gói đồ sau lưng. "Quan đạo còn dài. Vai này đỡ được gánh củi, chưa đỡ được đao."

"Giang hồ hữu kiến." Cô giơ tay, không vẫy, chỉ chỏ về phía hắn như chốt một mạch huyệt. "Đừng chết trước kỳ hẹn. Tôi không chữa cho kẻ bội tín đâu."

Diệp Cửu chỉ gật đầu một cái. Bóng áo vá tách khỏi bến, đổ dài trên con đê ngược hướng dòng sông.

Con nước đưa phà ra giữa dòng. A Mộc dọn lại hòm thuốc, kiểm từng ô kim, từng gói bột. Ô vải đựng Thông Khiết tán trống rỗng từ đêm qua, nay lại đầy — lớp bột trắng mới, mịn hơn thứ cô từng dùng. Dưới đáy ô, một nén bạc gói trong mảnh vải áo vá, nét chữ đề bằng đầu kim, mực tụt lòng vải thành chín nét dọc ngang:

Cửu.

Cô ngẩng lên. Bên kia bờ, cái bóng ấy đã lẫn vào quãng cong của con đê, chỉ còn thanh đao mẻ vác lệch sau lưng phản một vệt sáng ngắn, rồi tắt hẳn.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 5: Mộ gió bến Tầm DươngChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.