Mục lục
Chương 3Miếu Thổ Thần lửa cháy
MD

Chương 3

Miếu Thổ Thần lửa cháy

1182 từ, khoảng 6 phút đọc

Chân ngựa vừa chạm bãi đất trước sân miếu thì một cây thương phóng ra, ghim xuống đất cách mũi giày Diệp Cửu nửa gang.

"Võ Lăng còn người sống!" Ai đó hét lên trong màn mưa, giọng khàn đặc vì đã hò hét cả đêm. "Kìa — chúng nó đốt đuốc kết vòng tròn giữa sân kia!"

Từ ánh đuốc loang lổ, ba bóng người tách khỏi hàng vây bước ra. Kẻ đi đầu là gã lực sĩ vác đại đao, vai rộng như cánh cửa, cười để lộ hàm răng nhuộm nước trà:

"Nghe danh đao khách áo vá đã lâu. Bang chủ bọn ta có lệnh: ai phá được vòng này vào được trong miếu, thưởng năm mươi lượng." Gã gõ sống đao xuống lòng bàn tay. "Nói vậy để ngươi biết tụi ta không đánh giết nhau đâu. Đánh xong, ngươi nằm, ta lấy tiền."

Diệp Cửu xuống ngựa, đẩy cương cho A Mộc.

"Giữ khoảng cách bảy bước," hắn nói khẽ. "Trong bảy bước là chỗ của đao."

Rồi hắn đi thẳng vào gã lực sĩ.

Đại đao chém bổ xuống trước một đòn đầy kiêu ngạo, nặng trịch, nước mưa bị phập đứt làm hai. Diệp Cửu nghiêng nửa thân, đao mẻ vạch một đường ngắn từ dưới lên — không đỡ, chỉ gạt đúng cổ tay đối phương. Một tiếng rú. Đại đao rơi xuống bùn. Kẻ thứ hai đâm thương tới sau lưng hắn, hắn không quay đầu, lùi đúng một bước để lưỡi thương trượt qua sườn, rồi hạ chuôi đao vào khuỷu chân kẻ ấy. Gã thứ ba khôn hơn, vung khiên gỗ bịt sắt xông vào. Diệp Cửu đợi cái khiên ấy nâng lên quá tầm mắt mới đá tung thanh đại đao dưới bùn lên, trúng mặt gã lực sĩ đang lồm cồm bò dậy. Ba kẻ khiêu chiến nằm lại hết trong sân, trong lúc mưa vẫn rơi đều trên mái ngói.

Hắn tế ngựa qua chỗ hở, A Mộc bám sau, và cánh cửa miếu Thổ Thần bật mở đón hai người như đón khói.

Bên trong là một pháo đài nhỏ bằng gỗ mục. Sáu người Võ Lăng giờ còn bốn đứng được, lưng dựa vào khám thờ, đao kiếm rủ xuống, ai nấy ướt sũng và mất máu. Giữa vòng người là một cỗ xe ngựa lật nghiêng, rèm xe kéo kín. Trước khám thờ, một ông già râu bạc chống đao cắm xuống nền gạch, sống lưng thẳng băng như cây cột cái của miếu.

"Lôi tổng tiêu?" Diệp Cửu bước tới, rút từ trong áo ra tấm bài vị gỗ. "Người nhà họ Chu gửi. Ông ấy dặn: sống cũng phải gửi về."

Ông già nhìn tấm bài vị, môi mấp máy, không thành tiếng. Đoạn ông đưa mắt nhìn bộ quần áo vá của hắn, nhìn thanh đao mẻ, hỏi mỗi một câu:

"Cậu đi cùng chuyến tiêu này? Không ăn tiền của ta."

"Không."

"Vậy là dây dưa với Hắc Sa Thử rồi." Lôi Chấn Xương cười khùng khục trong ngực. "Ở trong này một canh giờ. Chết hai anh em. Phà bến sông cũ chắc đã bị chúng đốt từ chiều — đường thủy hết. Còn đường bộ thì sáng mai phải qua trạm Hắc Phong lĩnh." Ông hạ giọng. "Đứa nhỏ trong xe. Nó nghe hết thảy, mà không khóc tiếng nào."

Tiếng chiêng ngoài sân nổi lên hồi tiếp theo. Mái miếu bắt đầu đổ tro — chúng đã châm cỏ khô chất quanh tường ngoài.

"A Mộc!" Diệp Cửu quay lại. Cô gái họ Mục đã kịp mở hòm thuốc, hai đầu gối chai sạn quỳ giữa nền gạch ướt, kim châm xuống huyệt giữa lưng tên tiêu sư gãy xương vai, tay trái buộc nẹp tre không cần ai giữ hộ.

"Người đứng được đi trước, người nằm lại lên xe," cô nói nhanh, giọng bình thản đến vô lý giữa tiếng chém ngoài cửa. "Ai chảy máu động mạch giơ tay lên trước. Ta chỉ có hai hòm, mạng nào chữa được một lần."

Lửa liếm lên xà ngang. Khói cuộn thành từng đám thấp, bò sát nền. Diệp Cửu một tay bế đứa nhỏ họ Chu từ rèm xe chui ra — gầy nhom, mười ba tuổi, hai mắt mở to không chớp, môi tím tái mà cứng nhắc bặm lại — tay kia kẹp nách tên tiêu sư trọng thương. Cả nhóm dạt ra cửa sau, tràn xuống bờ sông đen ngòm.

Phà không còn. Chỉ trơ lại bộ khung cháy dở và vài mảnh ván đen trôi lập lờ.

"Xe! Đưa xe ra đây!" Lôi Chấn Xương quát. Bốn người còn lại khiêng cỗ xe lật ngửa xuống mép nước, buộc con ngựa cuối cùng vào càng. Ông già nhận lấy đứa nhỏ, đặt nó ngồi vào thùng xe, rồi dúi vào tay nó tấm bài vị họ Chu.

"Ông nội mày giữ cái này ba đời," ông nói. "Giờ tới mày. Tới phủ đường, người ta hỏi gì, mày nói nấy. Đừng nhắm mắt."

Đứa trẻ gật đầu. Cổ họng nó chuyển động một cái, vẫn không khóc.

Lửa đã sụp hẳn mái miếu xuống khoảng sân. Bóng người Hắc Sa ùa ra từ hai bên bờ, đuốc nối đuôi nhau như rắn. Lôi Chấn Xương cầm ngang thanh đao, quay mặt về phía họ, lùi dần về phía khúc quanh con đê — hướng ngược với cỗ xe.

"Tổng tiêu—" Diệp Cửu gọi.

"Chạy đi, cậu vô danh." Ông già không quay đầu. "Ta có tên, nên chúng cần ta. Cậu không có tên, chúng chẳng biết giết ai."

Tiếng đao chạm nhau vọng lại sau lưng, rồi thưa dần, rồi tắt hẳn. Khi cỗ xe lao lên quan đạo dẫn về trạm Hắc Phong lĩnh, Diệp Cửu ngoái lại lần cuối. Trong ánh lửa phía sau, có một bóng người vẫn đứng thẳng giữa đường, thanh đao cắm xuống đất, mưa dội lên vai, không ngã.

Trời chưa sáng. Xe chứa chứng nhân chạy thêm một dặm nữa thì dừng trước cổng trạm. Người đánh xe định thúc ngựa vào, nhưng A Mộc giơ tay chặn lại — phía đường cái, một lá cờ trắng đang được khiêng tới, cán cờ buộc đoạn dây gai nhuộm dầu hiệu Hắc Sa.

Tên sứ giả đi đầu, áo nhiễu dài sạch sẽ đến mức phản cả ánh đuốc, cúi chào rất kiểu cách:

"Bang chủ bọn tôi có lời: chỉ cần giao đứa nhỏ, vòng vây mở toang, ai về nhà nấy, đêm nay coi như chưa từng gặp." Y ngừng, cười, rồi hạ giọng chỉ đủ một mình Diệp Cửu nghe: "Còn ngài... bang chủ nhắn thêm một câu. Ngài hỏi hộ: liệu Mục Lão Tam có dạy đồ đệ cách dùng thông điệp hay không."

Mưa rớt trên tàu lá che đầu. Diệp Cửu đứng bất động, rồi chậm rãi quay sang người con gái đang ôm hai hòm thuốc sau lưng xe.

A Mộc không nhìn ai. Tay cô đặt hờ trên nắp hòm, các ngón hơi co lại.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 3: Miếu Thổ Thần lửa cháyChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.