Mục lục
Chương 4Bài toán tro và đạo
MD

Chương 4

Bài toán tro và đạo

1778 từ, khoảng 9 phút đọc

Tiếng khóc của đứa trẻ vừa bật lên thì mặt đất dưới chân hắn chìm xuống.

Không sập. Chìm. Như có ai đó ở dưới long mạch mở nắp vung, kéo cả bãi tro cùng xác trại dân phu tuột xuống một cái họng đỏ quạch. Lạc Vân Xuyên kịp ghim đao xuống đất, tay kia quặp lấy gáy A Lê — ngón tay chạm vào cánh văn nóng ran như sắt vừa tôi. Tô Vũ Yết rơi cách hắn vài trượng, lưng đập vào sườn đá, nhưng nàng lăn được một vòng, hai tay vẫn ôm khư khư bọc thuốc bên ngực.

Xung quanh, hỏa linh Cánh Dực bay vút lên trần, thành từng vệt lửa dài. Dân phu bị dòng đất cuồn cuộn đẩy trôi về một phía, rồi nằm lại nhẹ nhàng trên một mặt phẳng đá xanh lạnh toát — như thể có bàn tay nào cố tình đặt họ xuống cho khỏi chết.

Dưới tim mộ Thần Điểu.

Long mạch lộ ra khỏi lớp vỏ Nộ Trạch: những cột thịt đá đỏ thẫm dựng san sát, chĩa nhánh lên cao, trông như rừng san hô bị ai rút hết nước biển. Giữa rừng san hô ấy là một ấn đồ bát giác khoét thẳng vào mạch đất, tám góc treo tám dây thần văn cổ, rủ xuống như rễ si, đầu dây cháy lấm tấm tro bạc. Chính giữa bát giác, một cột đá hình người cao bằng ngọn cờ, trên thân khắc kín hoa văn cánh chim.

Mùi tanh ngọt của máu mới phả tới trước khi mắt hắn nhìn thấy nguồn.

Tám góc ấn đồ, mỗi góc một lò đồng. Trước lò, Huyền Các đệ tử quỳ thành hàng, cổ tay rạch ngang, máu nhỏ đều đặn xuống miệng ấn theo nhịp trống trận đã tắt từ lâu.

Tạ Trường Canh đứng giữa tâm bát giác, áo bào màu tro không một vết bụi, tay nâng chiếc chuông đồng nhỏ. Lão vừa gõ xong quả chuông cuối. Tiếng ngân còn lơ lửng trong lồng ngực Lạc Vân Xuyên thì lão đã ngẩng đầu, như thể chờ sẵn.

"Vãn rồi." Giọng lão điềm đạm như giờ giảng đạo buổi sớm. "Ta đoán ngươi sẽ tìm đường xuống đây thay vì lên tế đàn. Dưới này sạch sẽ hơn, không có mắt quân sĩ."

Lạc Vân Xuyên đặt A Lê xuống sau lưng mình. Vùng than đen trên hai cánh tay lan tới tận khuỷu, mỗi nhịp mạch là một nhịp nước sôi bơm vào xương. Hắn vẫn dựng thẳng mũi đao.

"Sư phụ dùng máu người vẽ ấn đồ." Hắn nói. "Cũng gọi là hợp ấn?"

"Là dẫn ấn." Lão hạ chuông. "Huyền Các ta nuôi ba trăm đệ tử, tốn mười năm gạo muối, đến lúc thành sự thì cần chút huyết khí của chính bọn chúng. Ngươi tính thử xem, đáng hay không đáng."

Lão bước xuống một bậc tâm đài, tay áo quét qua lò đồng như phủi bụi một canh bài. "Đêm nay bài toán chỉ có hai đáp số, và cả hai đều do ta viết. Nghe cho kỹ, Vân Xuyên. Hạt châu trong ngực ngươi tên là Hư Không Chi Chủng — võ hồn thượng cổ, mạnh nhất Thương Minh. Nó nở theo một lẽ duy nhất: ký chủ tự nguyện thiêu sạch nhục thân vì một điều không đổi lại bất cứ thứ gì."

Ngực áo Lạc Vân Xuyên giật thót. Hạt châu đen nằm im bao năm, giờ nóng đến mức da non nơi xương ức phồng lên một vệt đỏ.

"Vì một điều không đổi lại gì." Lão nhắc lại, nhấm từng chữ. "Ép người ta chết để lấy sức mạnh, thiên hạ đầy kẻ làm được. Nhưng hạt giống này kén. Nó đòi tự nguyện, và nó đòi trắng tay. Năm đó ta đứng trước lễ kích hoạt suốt ba canh giờ. Ba canh giờ, Vân Xuyên. Ta chuẩn bị mọi thứ — huyết mạch, thần văn, đàn tế — trừ một cái mạng thật lòng muốn vứt."

Đứa trẻ sau lưng hắn nấc lên. Trong đầu Lạc Vân Xuyên, bức tường lửa của Huyền Các đêm ấy bỗng xoay đi một góc.

"Đêm đó sư phụ không rời đi vì bận việc lớn." Hắn nghe tiếng mình nói, khô khốc. "Lão thử nở hạt giống. Lão thất bại. Vụ nổ là do lễ kích hoạt dở dang."

"Do ta rút lui," lão sửa lời, bình thản đến tàn nhẫn, "trước khi nó kịp nuốt ta. Nổ là trả giá của kẻ nửa vời. Còn đứa đệ tử mười tuổi chưa biết chữ nghĩa gì của ta lại là vật chứa tốt nhất trời cho. Ta niêm phong hạt giống vào người ngươi, để mặc lửa cuốn, mười năm sau quay lại thu mối. Ngươi thấy chưa? Bài toán này ngay từ đầu đã không có chỗ cho cảm xúc."

"Vậy hôm nay sư phụ thiếu gì?" Lạc Vân Xuyên hỏi. "Thiếu một kẻ tự nguyện. Nên mới dựng hẳn đàn tế này, nhốt mười vạn người làm giá, ép ta leo lên."

"Ép?" Lão bật cười khẽ. "Ép không nở được đâu, Vân Xuyên à. Ta chỉ bày hai cửa: hoặc ngươi tự thiêu lấy hạt giống, thần văn thuộc về Huyền Các; hoặc ngươi giữ mạng, đứng nhìn dịch hỏa nuốt trọn mười vạn sinh linh. Cửa nào cũng phải chọn bằng chính lòng mình. Đó là đạo sư môn truyền cho ngươi — cường giả vi tôn. Kẻ mạnh quyết định, kẻ yếu làm số bị trừ."

Trống ngực Lạc Vân Xuyên chậm lại từng nhịp. Vết ấn đen nơi cổ tay trái bò thêm nửa đốt ngón, rễ mực uống lấy hơi long mạch hở miệng. Hắn nhìn tám lò đồng, nhìn những vệt máu đã se trên nền đá, nhìn bóng mình in dài trên cột hoa văn.

Rồi hắn cất tiếng, chậm và rõ, như đọc lại điều luật cũ:

"Sư phụ dạy ta cường giả vi tôn. Vậy hôm nay, ai mạnh, nghe người đó."

Tạ Trường Canh nhíu mày — sát na đầu tiên khuôn mặt giảng đạo nứt ra.

Lạc Vân Xuyên không chém lão. Mũi đao xoay xuống, thuận thế bổ gãy sợi thần văn ở góc gần nhất. Dây rễ si đứt đoạn quất vào lò đồng, lửa ngược bắn lên. Cùng lúc hắn đạp vỡ bệ đá hất văng chiếc chuông tổ, đấu khí tầng bảy dồn hết vào hai cánh tay đã hóa than — kinh mạch rỗng ruột chịu lực vượt cả thịt người, cái giá phá lao đêm trước giờ biến thành vũ khí cuối cùng.

"Hỗn láo!" Lão quát, lần đầu mất giọng. "Phá trụ ấn, thần văn cắn ngược lại kẻ phá ấn—"

"Nó cắn kẻ cầm ấn." Lạc Vân Xuyên ngẩng lên, mắt đỏ rực. "Con không cầm ấn. Sư phụ mới cầm."

Sợi thứ hai đứt. Sợi thứ ba. Ấn đồ bát giác nghiêng hẳn, máu trong lò bốc hơi nghiến ngấu. Từ bốn phương tám hướng, Cánh Dực Ảnh Vệ ùa về như bầy muỗi lửa — nhưng chúng không chụp lấy hắn. Bầy hỏa linh lượn một vòng trên đỉnh rừng san hô rồi rạp mình, chín đôi cánh quỳ hướng về đứa trẻ sau lưng Lạc Vân Xuyên.

Ở mép ấn đồ, Tô Vũ Yết đã đứng dậy từ lúc nào. Nàng không chạy về phía hắn. Nàng chạy về phía đám thương binh đang bò loạn gần lò máu, vác xẻng đồng gạt Huyền Các đệ tử ra, miệng hét bằng giọng con gái nhà trấn thủ chứ không phải giọng y quan: "Ai còn mạng thì theo ta ra cửa bắc! Đường đá bên phải còn thông!"

Vài tên đệ tử Huyền Các buông tay rạch máu, quay đầu bỏ chạy theo tiếng hét. Trận tế ấn tan từng mảnh — không phải vì kiếm thuật, mà vì nỗi sợ.

Sợi thần văn cuối cùng treo trước mặt Lạc Vân Xuyên. Đứt nó, phong ấn cũ hoàn toàn vô chủ; dịch hỏa tràn xuống đây chỉ còn là chuyện mấy nhịp thở. Hắn nắm lấy sợi dây lửa bằng bàn tay than đen. Da thịt cháy xèo, mùi khét lẹt phả vào mặt.

Không phải để cắt.

Hắn buộc sợi thần văn vào lưng A Lê, nút thắt gọn ghẽ ngay giữa hoa văn chín cánh. Đứa trẻ nín khóc, ngửa mặt nhìn hắn.

"Ca ca tro."

"Ngồi yên giữa bông hoa cánh chim." Hắn ấn hai vai nó xuống, giọng lần đầu mềm hẳn. "Chúng quỳ trước ngươi. Chúng không dám ăn thịt ngươi. Nhớ nhé, nhắm mắt, đếm đến khi nào có người đánh thức."

Rồi Lạc Vân Xuyên quay lại.

Tạ Trường Canh đã đứng chắn giữa tâm đài, hai tay kết ấn, đấu khí tầng chín đè xuống như quả núi úp. Lão cần nguyên vẹn một đàn tế. Lão cần hạt giống nở trong tuyệt vọng, nở đúng vào lòng bàn tay Huyền Các.

"Nghĩ kỹ xem!" Lão gầm qua kẽ răng, không còn nét điềm đạm. "Ngươi bước thêm một bước vào lõi tro là hết! Không đường lùi, không danh phận, không ai nhớ mặt ngươi! Ngươi mang tội đêm lửa, ngươi định chết chuộc tội như hạng nô bộc hay sao?"

"Chuộc tội?" Lạc Vân Xuyên tháo hạt châu đen khỏi cổ áo, đưa lên ngang tầm mắt. Vỏ châu chi chít vết rạn như mai rùa nung quá lửa, bên trong có ánh tro trắng luân chuyển. "Sư phụ cả đời tính toán, nên đến giờ vẫn không hiểu nổi một phép tính. Con không lên đài để chuộc tội. Con cũng không lên để thắng lão."

Hắn ném hạt châu tung lên.

"Con lên đài, vì con là người duy nhất ở đây chịu tự nguyện."

Vỏ châu nứt giữa không trung.

Hư Không Chi Chủng nở ngay khoảnh khắc ấy — không phải trong lửa, mà giữa lồng ngực hắn: một đóa hoa tro trắng bung ra từ xương ức, tỏa những cánh sáng xuyên qua da thịt, soi rõ từng đường gân mạch đã hóa than. Toàn bộ dây thần văn còn lại trong mộ phần cùng rung lên một tiếng, như trăm cái chuông đồng đánh chung một hồi.

Trên cột đá khắc hoa văn cánh chim, những nét chữ cổ bắt đầu ăn sâu vào đá. Từng vạch. Từng vạch. Tự khắc.

Và ngoài kia, giữa bầy hỏa linh quỳ rạp, đứa trẻ sáu tuổi cất tiếng khóc — tiếng khóc xé toạc Nộ Trạch, dội lên tận mặt đất, nơi mười vạn người đang ngủ trên miệng một ngôi mộ sắp đổi chủ.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 4: Bài toán tro và đạoChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.