Mục lục
Chương 3Hoa lê dưới lao
MD

Chương 3

Hoa lê dưới lao

1386 từ, khoảng 7 phút đọc

Xích buộc cổ tay Lạc Vân Xuyên không khóa được mạch than — nó bò tiếp, luồn qua mắt xích như rễ cây qua kẽ đá. Tên lính đóng chốt cuối cùng xong thì nhảy bật ra khỏi lồng giam, nhanh như thể chính hắn mới là tù nhân.

Trại lao nằm dưới bóng cờ Huyền Các, nền đất nện trộn tro bạc, mỗi bước đi bốc lên mùi tanh nguội. Cả doanh trại gọi hắn là yêu tăng; còn giới nghiêm thì gọi bằng cái tên ngắn hơn: đồ tế. Kẻ chờ đem lên thớt. Không ai tới gần rào quá ba bước, kể cả quân phu cấp cơm — bát cháo đặt xuống, họ rút tay nhanh hơn rút dao.

Ngoài hai mươi bước là lều thương binh. Tô Vũ Yết ở đó, bị giữ lại với danh nghĩa ngược đời: y quan biết nghề, chữa cho dân phu để chúng còn sức đào ấn. Nàng chỉ cách lồng giam của hắn một khoảng đất trống, và suốt canh đầu, không một lần nhìn sang.

Canh hai, nàng tới.

Áo ngoài trùm kín tay phải — tay đang cầm gói thuốc. Nàng đứng ngoài tầm với, đặt gói vải xuống đất rồi đá nhẹ về phía song sắt. "Bông, kim nang, thuốc bỏng. Mạch tay ngươi đang chết dần. Ta không chữa, đến sáng là cụt."

"Ngươi mang thứ này vào trại lao, hiệu úy biết được sẽ treo ngươi lên cột cờ."

"Ta nói với gác cổng rằng yêu tăng có bao nhiêu cũng đáng mổ." Nàng ngồi xổm xuống, cách song sắt một gang. "Họ tin. Họ sợ ngươi hơn ghét ta."

Hắn nhặt gói thuốc, ngón tay lóng ngóng vì nửa cánh tay đã hóa than. Thương tích ban ngày giờ sưng đen đến khuỷu; hắn tự băng bằng một tay, chậm chạp. Tô Vũ Yết nhìn, không đưa tay qua song sắt giúp. Phép lịch sự cuối cùng giữa hai người, hoặc phép dè chừng cuối cùng — hắn không phân biệt nổi.

"Cha ta trấn Nộ Trạch ba mươi năm." Nàng mở miệng, giọng đều đều như đang đọc bệnh án. "Đại Tề không cần đánh thành. Chỉ cần triều đình đổi chức, sung nhà ta làm dân phu đào mộ tổ tiên nhà mình. Cha ta chết trong hố ấn hôm nứt lần thứ nhất. Xác chưa lấy lên được."

Lạc Vân Xuyên dừng nút buộc. "Tên ngươi không phải tên y quan."

"Tô Vũ Yết. Gia tộc trấn thủ Nộ Trạch, tù binh số bốn trăm lẻ bảy." Nàng nói trọn vẹn, không nhấn mạnh, rồi im. Gió bắc lùa qua trại, cuốn theo mấy cánh trắng từ ngọn lê duy nhất còn sót sau tường doanh — vườn lê cạnh Huyền Các ngày trước cũng rụng trắng thềm như thế, rồi cháy lép bép trên lửa.

"Hạt lê." Nàng bỗng nói. "Trước đêm ấy ba ngày, ngươi nhặt cho ta một nắm hạt ở gốc lê góc đông, bảo rang ăn dần qua mùa đông. Ta vẫn giữ."

Hắn nhớ. Nhớ rõ hơn nàng tưởng. "Còn nửa câu sau của lời hẹn, ngươi chưa hỏi."

"Nên ta hỏi bây giờ." Mắt nàng nhìn thẳng qua song sắt. "Đêm lửa Huyền Các, khi sư phụ đứng ngoài tường lửa ấn vật gì vào ngực ngươi — ngươi có trông thấy mặt ông ta không?"

"Có." Một chữ. Cổ họng hắn nghẹn lại những chữ còn lại: thấy, và thấy cả cái cách ông ta quay lưng bước đi trước khi tường lửa sập. Hắn quay mặt vào vách đất. "Câu đó ta trả lời một nửa rồi. Phần còn lại, đợi ra khỏi đây."

Tô Vũ Yết không đòi thêm. Nàng đứng dậy phủi áo, đi được hai bước thì dừng: "Nếu hắn cần ngươi sống để lên tế đàn, đừng chết trong này sớm."

Canh ba, dịch hỏa kêu.

Không phải tiếng phụt như ban ngày — tiếng rống dài, trầm, từ đáy lòng đất vọng lên như có ai trở mình trong quan tài. Mặt đất giữa trại dân phu nứt ra theo hình nan quạt, bảy tám khe cùng lúc. Tro bạc không phun lên nữa; nó chảy, tràn ngang mặt đất, dựng thành bức tường cao quá đầu người, khoanh trọn trại dân phu vào giữa.

Tường lửa di dời. Nó khép lại thành một vòng tròn đều đặn đến tàn nhẫn, đúng vành đai doanh trại — không lan ra kho lương, không liếm vào soái trướng, chỉ nhốt người. Ấn ký vỡ hẳn rồi, Lạc Vân Xuyên hiểu ngay khoảnh khắc ấy. Thứ bị nhốt bên trong không phải lửa. Là mười vạn người.

Từ trong tường tro, những bóng chim chui ra. To nhỏ đủ cỡ, toàn bằng lửa xám, vỗ cánh không tiếng, đáp lên lều vải nào là lều vải ấy bùng cháy rồi tắt ngấm, chỉ còn khung tro. Chúng không đốt bừa — chúng dồn. Lính Đại Tề bỏ chạy, hỏa linh vòng qua, đuổi từng tốp dân phu về phía giữa trại như chó chăn dê lạc chủ.

Cánh Dực Ảnh Vệ. Trong đầu Lạc Vân Xuyên hiện lên đúng ba chữ ấy, không biết từ đâu.

Soái trướng mở cửa. Khiêng ra một chiếc bàn, trên bàn đặt một chiếc ghế. Tạ Trường Canh ngồi xuống giữa tiếng gào cháy, áo thụng màu tro sạch hơn bất kỳ thứ gì trong trại đêm nay, rồi cho gọi kẻ đồ tế ra đàm phán — bằng đúng nghi thức tiếp khách.

Hắn bị giải tới, xích kéo lê trên đất. Gần hơn, ông ta nhìn hai cánh tay than của đệ tử cũ lâu hơn nhìn trại lửa, ánh mắt như người chấm bài gặp một đáp số sai dấu.

"Ngươi thấy chưa," Tạ Trường Canh nói khẽ, giọng điềm đạm như đang giảng đạo cho kẻ vừa mất tất cả. "Ta không cần mười vạn mạng ấy sống. Ta cần thần văn. Nhưng nếu đêm nay chúng chết hết vì lỗi của ngươi, sử sách sẽ chép là Huyền Các thất đức. Cái giá của một lời đồn quá đắt so với một đứa đồ đệ."

"Điều kiện." Lạc Vân Xuyên nói.

"Lên tế đàn, tự nguyện hợp ấn, nở hạt giống cho ta xem. Trại dân phu được tha, y quan kia được thả, đứa trẻ được nuôi." Ông ta giơ ba ngón tay, lần lượt gấp từng cái, gọn ghẽ như kẻ quen mặc cả bằng số học. "Một mạng đổi mười vạn. Ngươi từng học phép tính của ta, chắc không thấy lỗ."

Nhưng ông ta quên một điều — điều chính ông ta dạy năm nào, bên gốc lê, trước khi có đêm lửa: số nào cũng lật được, nếu người đặt số đứng đúng chỗ.

"Ta đồng ý." Lạc Vân Xuyên cúi đầu. Xích lỏng ra. Lính áp giải thở phào.

Đúng khoảnh khắc sợi xích rơi khỏi cổ tay, đấu khí Cửu Thiên tầng bảy dồn hết về cánh tay trái — cánh tay mạch máu đã hóa than, nơi phản phệ ban ngày biến thành đường ống rỗng ruột, chịu được lực mà thịt người không chịu nổi. Cú đấm mở phong ấn vốn dùng để khóa yêu tăng giờ thành quyền phá khóa. Hắn đấm thẳng vào ngực tên đội trưởng, đoạt đao, xoay người chém đứt xích sau lưng, rồi đập gãy then cổng trại lao nơi mấy chục dân phu bị nhốt riêng làm lá chắn lửa.

Tro bạc quanh trại giật cục, như khựng lại nhìn.

Hắn xách đao chạy về phía giữa trại, nơi tường lửa khép kín nhất, nơi hắn chờ nghe tiếng đứa trẻ — nhưng không có tiếng khóc nào, và chính sự im lặng ấy mới khiến tim hắn rơi xuống vực.

Giữa bãi tro, hàng trăm hỏa linh Cánh Dực xếp thành hai hàng dọc. Chúng không đốt dân. Chúng quỳ. Chín đôi cánh lửa rạp sát đất, hướng về một điểm duy nhất: đứa trẻ sáu tuổi đứng một mình giữa vòng, khăn vấn tóc đã tuột, hoa văn chín cánh sau gáy sáng lên như vừa được ai châm lửa từ bên trong.

Nó không nhìn đám hỏa linh. Nó nhìn Lạc Vân Xuyên, và lần đầu tiên kể từ khi lửa nổ, nó khóc.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 3: Hoa lê dưới laoChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.