Chương 4
Mắt Cá Thay Trận
1511 từ, khoảng 7 phút đọcTrống điểm giờ Sửu, nhưng nhịp rơi sai canh.
Thẩm Ngạn Chu nghe thấy từ bờ Vân Mộng Trạch, tiếng da rung truyền dọc Đại Lộ Cổ như chuỗi xương bị ai gõ. Lẽ ra trống trận chỉ nổi một hồi mỗi canh giờ, nay dồn ba hồi liên tiếp, mỗi hồi ngắn hơn hồi trước. Ông lái đò già tái mặt: "Người ta đổi lệ rồi. Đánh sớm."
Không đợi hỏi thêm, chân hắn đã chạy. Từ bến về mắt trận thứ tám, ngược lối cũ mười dặm, hai bàn tay còn dính bùn mộ phần quệt vội vào vạt áo. Chìa khóa đá đập vào ngực theo từng bước, mảnh bản đồ nhét trong ống tre cọ vào xương sườn. Hắn đếm nhịp chân mình để khỏi đếm nhịp trống — càng nghe, ruột càng lạnh. Nhịp mới nhanh hơn nhịp cũ nửa khắc một hơi. Một vạn hai nghìn đôi chân mà tăng nửa nhịp, đoàn người sẽ cán qua chín mắt trận trước giờ Dần cả canh rưỡi.
Bắc mắt trận thứ tám, mặt đường đá cổ đang nở.
Không phải nứt kiểu mưa nắng gọt mòn. Đất hai bên lề đường phồng lên như bánh hấp sắp vỡ nan, rồi xé ra từng mảng dài. Nước ngầm phun ngược thành cột, cao quá đầu người, tan giữa không trung thành mùi tanh của sắt và rêu. Dân phu hai bên quan đạo bỏ gánh nước chạy, có kẻ ngã xuống mương, bò lên được thì tóc tai bám đầy bọt trắng. Cá chết đêm qua chưa vớt hết, nay nổi thêm lớp mới, mắt trợn trừng trong bọt.
Giữa làn nước ngược, hắn thấy cờ Đô úy phủ.
Triệu Vô Hằng đứng trên xe ngựa phủ thiết bì, tay áo vuông vức không một nếp gấp, bộ ấn đồng đen đeo ngang lưng phản ánh đuốc. Viên đô úy không nhìn đám dân chạy loạn; mắt hắn dán vào cột nước, môi mấp máy như người đếm thóc trong kho.
"Canh bốn các ngươi còn ở dưới bến." Giọng hắn bình ổn đến lạ. "Sử quan kể chuyện mộ cổ cho ngươi nghe hay lắm?"
"Đô úy biết rõ trong mộ ghi gì." Thẩm Ngạn Chu dừng cách xe ba trượng, hơi thở cắt thành từng khúc. "Điều khoản cấm trấn ấn. Trăm năm trước tiền triều tự tay đục đi."
"Tiền triều cũng để lại chín cây cầu, kho lương ba châu và đạo luật ngăn thú dữ phương bắc." Triệu Vô Hằng quay lại, nhìn hắn bằng ánh mắt của người ban ơn lâu năm thành thói quen. "Hạ du năm nay hạn nặng, dân gánh nước bằng gàu đáy — chắc ngoài quan đạo ngươi thấy tận mắt. Ta gom long khí về kinh, nuôi trăm vạn miệng ăn, đổi lấy mấy làng ven mạch khô thêm một mùa. Mẫu số đó, thầy ngươi chắc cũng đã tính. Tiếc là ông ta tính dở, chết đuối giữa bến."
"Thầy tôi chết vì ông ta biết mẫu số của ngài viết bằng mạng người khác."
Trống nổi hồi thứ tư. Trên Đại Lộ Cổ, hàng học trò tăng tốc. Thẩm Ngạn Chu không cần bản đồ cũng hình dung được: những đứa trẻ mười sáu tuổi cất bước theo quân pháp, giày đạp đúng ô gạch đánh dấu ấn nhãn, ngón chân mỏi rã mà không dám lệch một phân. Giữa dãy thứ tư có một bóng nhỏ ôm túi vải, mỗi lần hụt nhịp lại cắn môi tự đếm lại.
Hắn quay sang Tô Hành Chỉ. Nữ sử quan ôm hộp sử thư, mặt trắng bệch dưới đuốc, nhưng hai tay giữ hộp không run.
"Chứng cứ của các ngươi để dành nghị sự Đài sau." Triệu Vô Hằng giơ tay, quân trấn hai bên đường chĩa thương ngang. "Đêm nay trận phải chạy đủ nhịp. Ai cản, coi như thông đồng thần thú."
Tô Hành Chỉ bước lên trước một bước. Chỉ một bước, nhưng đặt đúng vào khoảng giữa viên đô úy và đám quân đang quay giáo về phía nàng.
"Thiên Lộc các chép linh lịch một trăm lẻ bảy năm." Nàng mở nắp hộp, rút sổ ra, giọng đều như đang đọc cáo thị sáng mùng một. "Quan chế sử quan không có binh quyền, có quyền tấu trực thăng nghi vấn lên tam công. Nhưng hôm nay ta không tấu."
"Ngươi định làm gì?"
"Công bố." Nàng giơ cao cuốn sổ, đủ để ba hàng thương gần nhất trông thấy triện đỏ đóng gáy. "Sử thư công bố trước ba quân khi chưa qua Đài nghị là trọng tội. Ta biết. Chép sai một dòng, ta chuộc bằng cái đầu — chi bằng đem cái đầu ấy chuộc luôn cả trang bị đục."
Dân phu dừng chạy, tụ lại mép đường. Tiếng thì thầm lan đi: sử quan Thiên Lộc các, sổ linh lịch, giao ước Vân Mộng Trạch. Quân trấn giữ nguyên thế giáo ngang nhưng khuỷu tay bắt đầu chùng — lính ở đây, cha mẹ vợ con đều ở mấy cái làng hạ du mà vị đô úy kia gọi là mẫu số.
Triệu Vô Hằng không hạ lệnh bắt. Hắn chỉ siết dây cương, đốt ngón tay trắng bệch.
"Nói đi." Giọng hắn vẫn bình ổn, nhưng mắt đã rời cột nước, nhìn về phía đám đông đang lớn dần. "Một trang giấy cứu được mấy đứa nhỏ nhà ngươi sao, sử quan?"
"Không cứu được." Tô Hành Chỉ lật sổ, đọc to từng chữ đối chiếu với bản chép bia mộ đêm qua. "Nhưng nó nói cho ba quân biết: ấn các ngươi đang trấn nằm ngoài giao ước. Điều khoản này bị đục. Người đục không phải thần thú."
Thẩm Ngạn Chu không nghe hết câu sau.
Bởi vì hắn đã trông thấy chỗ đó. Khe đá giữa mắt trận thứ bảy và thứ tám — ngay nơi cột nước phun mạnh nhất — trên bản đồ vẽ tay, lão Khương khoanh tròn bằng mực son, bên cạnh hai chữ: *mắt cá*. Nút thắt của toàn tuyến. Dòng xiết qua đây rẽ sang trái hay phải, tùy vào vật chắn nào cứng hơn. Vật chắn tốt nhất là thân người biết dẫn tuyến.
Một canh giờ. Thầy dạy vậy: người thường chịu đỉnh triều tối đa một canh giờ, quá thì kinh mạch tan, thuốc tiên không cứu.
Hắn ném ống tre cho Tô Hành Chỉ. "Giữ hộ bản đồ."
"Ngươi—"
Không kịp để nữ sử quan nói hết. Thẩm Ngạn Chu lao vào khe đá.
Long lực đón hắn bằng sức của cả một con sông trở mình. Xương cổ chân kêu răng rắc, hai gối khuỵu xuống nền ướt, máu mũi chảy một dòng ấm. Hắn nghiến răng, đặt hai bàn tay xuống mạch nước ngược, thi triển thuật dẫn tuyến: không đẩy, không chặn, chỉ nghe. Nhịp. Chỗ tắc. Nút mở. Bao nhiêu năm ông thầy họ Khương ngồi bên giếng làng dạy hắn đúng ba việc ấy, và bây giờ cả một đại mạch dồn vào giữa hai lòng bàn tay hắn.
Dòng xiết rẽ. Từng chút, từng chút một, cột nước nghiêng khỏi hàng học trò, đổ xuôi về phía trũng hoang bên phải quan đạo. Mặt đất hết rung. Cờ hiệu trên xe đô úy đứng lặng phăng phắc.
Trong khe đá, Thẩm Ngạn Chu nghe thấy tim mình đập lệch nhịp đầu tiên.
Trên xe ngựa, Triệu Vô Hằng lần đầu tiên trong đời không biết nói câu tiếp theo. Hắn tin gom long khí cứu được nhiều mạng nhất — hắn vẫn tin. Nhưng cột nước vừa đổi hướng ấy đi qua thân một đứa con trai hạ du, và đứa nhỏ dãy thứ tư kia vừa thoát chết nhờ chính điều khoản mà triều đình của hắn giấu. Đám quân trấn quanh xe hắn không còn quỳ theo lệ nữa; chúng đứng, mắt nhìn xuống khe đá.
"Đô úy." Một tên thiên phu cất tiếng, không hẳn là trình, cũng chẳng phải hỏi. "Nhịp trống... có nên giảm không?"
Triệu Vô Hằng không đáp. Tay hắn nắm ấn đồng, nắm chặt đến mức mu bàn tay nổi gân xanh.
Còn trong hàng người, một vạn hai nghìn đôi chân vẫn đạp đúng ô gạch.
Thẩm Tinh Hòa đi giữa dãy thứ tư, vai chạm vai hai đứa bạn đồng làng, ngón tay cái lần vạt áo đếm nhịp như mọi đứa trẻ học trò đang làm để khỏi loạn bước. Nó không biết anh trai nó đang nằm cách đó bao nhiêu trượng trong khe đá. Nó chỉ biết quân pháp buộc nó đi, trống chưa dừng thì chân chưa được dừng.
Trống chưa dừng.
Tô Hành Chỉ cúi xuống nhặt ống tre, tóc mai ướt sát gò má, môi mấp máy không thành lời. Nàng nhìn khắc lậu mang theo, rồi ngẩng lên phía mặt vịnh đen đặc sau rặng lau.
Gần giờ Dần rồi. Dưới đó, một con thú trăm năm không ngủ đang chờ người ta mang nợ đến trả.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.