Mục lục
Chương 5Người Giữ Cửa
MD

Chương 5

Người Giữ Cửa

1095 từ, khoảng 5 phút đọc

Khắc lậu trong tay Tô Hành Chỉ nhỏ giọt thứ cuối cùng thì mặt vịnh nhô lên.

Không phải sóng. Là lưng. Một con sống núi phủ vảy ướt trườn khỏi bãi lau, nước từ mình nó đổ xuống như trút gáo, đến gần bờ thì dừng lại cách đám dân chài mươi trượng. Cự Giao vươn cổ, cái đầu to bằng thuyền nan ngoảnh về phía Đại Lộ Cổ, nơi ánh sáng long khí từ chín mắt mạch đã dựng thành từng cột trắng.

"Đất này nợ ta một trăm năm mùa nước." Giọng nó ồm ồm như đá nghiến dưới sông. "Ta không lấy mạng ai. Ta chỉ kéo con đường của chúng bay xuống trũng, để nước đi lối của nó."

Tô Hành Chỉ bước lên trước, hai tay giơ ống tre. "Có một người đang đứng giữa lối đó. Ông nhìn xem rồi hãy quyết."

Móng Cự Giao đã nhấc lên, treo lơ lửng trên mặt đất nứt nẻ, thì nó thôi.

Trong khe đá giữa mắt trận bảy và tám, Thẩm Ngạn Chu nghe thấy tiếng rạn của chính mình trước cả tiếng nước.

Đỉnh triều giờ Dần ập tới không báo trước — vạn tuyến cùng đổi chiều, dòng xiết từ chín mắt mạch dồn hết vào chỗ hẹp nhất, là ngực hắn. Hắn áp hai bàn tay lên phiến đá mắt cá, thuật dẫn tuyến chạy ngược từ lòng bàn tay ra, giữ dòng nước đừng xé ngang hàng học trò, cũng đừng cuộn tuột xuống trũng. Xương vai kêu một tiếng khô khốc. Máu mũi nhỏ xuống khớp đá, nhịp theo.

Một. Hai. Ba.

Thầy dạy hắn đếm nhịp trước khi đánh. Giờ không còn gì để đánh, chỉ còn để đếm.

Bên ngoài, trống vẫn điểm. Thiên phu cầm dùi trống nhìn về xe đô úy, chờ lệnh. Triệu Vô Hằng ngồi bất động, ấn đồng đặt ngang đùi, mu bàn tay nổi gân xanh. Trang sử thư mà nữ sử quan kia đọc trước ba quân vẫn vọng bên tai hắn: điều khoản bị giấu, mẫu số mang tên những làng chưa từng có ai trong phủ đi qua.

Hắn nhớ cây cầu đá ở quê mình, nhớ người gánh nước bằng gàu đáy. Rồi hắn nhớ chính tay mình đã ký lệnh khởi trận sớm.

"Giảm trống." Giọng hắn khàn đặc. Dứt lời, hắn đứng dậy, hai tay nâng ấn đồng lên khỏi đầu, rồi đặt xuống hộp gỗ, đậy nắp. "Trói ta lại. Dẫn lên Đài nghị. Chứng cứ và sổ liệu trấn ấn, ta tự tay chép nộp, không thiếu một trang."

Thuộc hạ nhìn nhau, không ai dám động. Cho tới khi chính hắn đưa hai bàn tay ra trước.

Trống giảm nhịp, nhưng chân người vẫn đi. Quân pháp buộc một vạn hai nghìn đôi chân phải đạp đủ ô gạch, trống dừng thì người đứng — trừ khi có hiệu khác.

Hiệu chiêng.

Chuông lệnh báo cháy của huyện, thứ mà đứa trẻ nào cũng thuộc: chiêng gióng ba hồi, giải tán, ai về nhà nấy. Không ai truyền lệnh ấy. Nhưng người gióng chiêng là một con bé mười sáu tuổi trong dãy thứ tư, nhân lúc trống thưa, lách ra khỏi hàng ôm lấy cái chiêng đồng canh lửa ven đường.

Thẩm Tinh Hòa không biết anh trai mình đang nằm trong khe đá. Nó chỉ biết ngón tay cái nó lần vạt áo theo nhịp trống suốt đêm nay, và bây giờ nhịp trống hụt mất một phách. Nó gõ chiêng. Một. Hai. Ba. Rồi nó hô, giọng con nít vỡ lẫn trong gió: "Tan hàng! Làng gọi về!"

Dãy thứ tư dừng trước. Rồi dãy thứ ba, thứ năm. Từng hàng học trò ngừng chân như gió tắt trên mặt ruộng, dây chuyền đứt từ giữa.

Nhịp tần tan. Chín cột sáng mắt mạch chao đi, rồi dịu xuống, đổi hướng — không về kinh đô, không cuốn xuống trũng, mà tỏa đều ra hai bên hạ du như máu về lại các nhánh mạch cạn lâu ngày. Trong khe đá, sức nước xiết trên ngực Thẩm Ngạn Chu nhẹ dần, nhẹ dần, tới khắc thứ chín mươi thì hắn khuỵu xuống, còn kịp chống tay, không để mặt mình ngập vào vũng.

Cự Giao cúi đầu nhìn dòng nước trở lại lấp xấp quanh móng. Lâu lắm, nó nói, mỗi câu như để cân: "Giao ước chia đôi theo mùa nước. Phần của bay, phần của ta. Ai giữ?"

Tô Hành Chỉ quỳ xuống bùn, mở bản đồ vẽ tay của lão Khương, đặt lên phiến đá trước mặt thần thú. Ký hiệu ấn nhãn gạch chéo nằm đúng mắt thứ chín. Nàng rút sử bút, viết lại trang giao ước bị đục vào sổ mình, nét chữ thẳng và đều, không thêm một chữ nào nói về người viết.

"Kẻ giữ cửa vừa chết hụt trong khe đá," nàng nói. "Ông hỏi ai giữ — thì hỏi ông ta, khi nào ông ta ngồi dậy được."

Mưa xuống Vân Mộng Trạch trước hừng đông. Không phải mưa rào, là thứ mưa rỉ rả thấm vai áo, dân làng đứng ngoài hiên ngửa mặt chịu nước, chẳng ai nói lời nào. Gàu nước đầy lần đầu sau ba tháng.

Ba ngày sau, Thẩm Ngạn Chu chống gậy về làng. Đứng đầu ngõ, hắn nghe tiếng gàu nước chạm đáy giếng kêu một tiếng khô khốc, rồi kéo lên đầy ắp, trong veo.

Học Cung Huyền Kiêu mở lại kỳ bái sư cho những học trò tan hàng, không trống trận, không cáo thị. Lễ của Tinh Hòa gọn trong sân đình: một nén nhang, ba lạy, hai đấu thóc nhà trường trả lại làng. Con bé bái xong thì chạy ra cổng tìm anh, quên cả khăn đóng lệch.

Cuối cùng, hắn lên gò mộ thầy. Câu bị đục trên bia, nhờ dấu hằn còn sót và sổ của Tô Hành Chỉ, đã được đọc đủ. Hắn đọc thầm: "…mạch chảy đúng chỗ, đạo mới đúng chỗ. Đạo bất diệt, ở nơi dòng chảy còn đi qua."

Hắn không xuống kinh. Cũng không nhận chức canh mạch nào của phủ huyện.

Giờ Dần hôm sau, ở bến Vân Mộng Trạch, một người đàn ông gầy đứng bên Linh Tuyền, tay áp lên phiến đá mắt nguồn, lắng nghe. Nước chảy đều, đúng nhịp. Dưới mặt suối, một con mắt bằng chiếc thúng chậm rãi mở ra rồi khép lại, coi như chào.

Người giữ cửa mới bắt đầu phiên canh đầu tiên của mình.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 5: Người Giữ CửaChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.