Chương 5
Đêm rằm trên Lôi Đài
1781 từ, khoảng 9 phút đọcTrăng rằm treo giữa chín đỉnh núi như một viên đan hoàn chưa ai dám nuốt.
Tĩnh Xuyên lên đài từ canh hai. Hắn không đi một mình — cả ngọn núi đổ theo hắn, hàng trăm cây đuốc kết thành con rắn đỏ bò dọc sườn đá. Đàn ông thôn Càn Khê cầm gậy xếp thành tường người chắn chân dốc, đàn bà ôm trẻ con quỳ rạp khấn vị tiên của họ phù hộ. Có tiếng hét vọng lên: "Lâm chấp pháp! Người phá đan lô là phá đường sống của chúng tôi!"
Hắn dừng lại, quay về phía biển người ấy, giơ cao cuốn ngọc giản đen.
"Trong này có hai cột." Giọng hắn không to, nhưng gió đêm mang nó xuống tận đám đông. "Cột bên trái ghi tên người được ban đan. Cột bên phải ghi tên người bị rút mệnh. Các vị muốn nghe tên ai?"
Im lặng. Rồi một bà lão trong đám đông gào lên: "Đừng nghe! Tiên Ông cứu mạng tôi!"
"Thẩm thị, xóm tây." Tĩnh Xuyên đọc, không cần nhìn giấy. "Uống đan tháng trước. Chết cách đây ba ngày, cốt cách hóa tro, tóc móng mọc ngược, nằm trong quan tài nhà họ Lý. Người bị trừ để bồi cho bà ta là Hoàng thị, mẹ chồng bà, mất đã mười một năm, hưởng thọ trăm lẻ ba."
Tiếng xì xào đứt quãng như tơ vò. Một người đàn ông gánh nước đứng sững, đôi thùng va vào nhau chan chát.
"Lý đại ca," Tĩnh Xuyên nói tiếp, "vợ anh vừa hồi xuân trước mắt trăm người. Ba đêm sau, chính tay anh mở nắp quan tài."
Ông Lý ở tít cuối đám đông, buông đòn gánh, khuỵu xuống. Không ai đỡ ông.
Tĩnh Xuyên đọc suốt một canh giờ. Đọc đến tên thứ bốn mươi thì cổ họng rát như nuốt phải tro, đọc đến tên thứ sáu mươi thì không còn ai hét nữa, chỉ còn tiếng khóc trẻ con và tiếng đuốc nổ lép bép. Danh sách ấy dài hơn tuổi của nhiều người đang đứng nghe.
Hắn bước nốt đoạn dốc cuối, lên mặt đài.
Giữa phiến đá xanh là đan lô của Tiêu Ông — cái lò đồng đen mà hắn đã thấy qua bức trướng sa hôm nào, nay tự đặt ở đây như chờ sẵn. Lão đứng bên lò, áo vải thô, tay áo xắn quá khuỷu, không mang một món pháp bảo. A Ngưu quỳ sau lưng lão, ôm hộp đan hoàn, mặt trắng bệch.
"Ngươi đọc xong rồi." Tiêu Ông cười, vẻ mệt nhọc của người vừa dọn xong cỗ tiệc. "Ba trăm năm mới có kẻ chịu gọi hết tên những người chết. Sư môn ta ngày xưa dạy: danh tự là sợi dây cuối cùng buộc người với dương thế. Ngươi trả cho họ nửa sợi."
"Trả cả sợi." Tĩnh Xuyên đặt lệnh bài chấp pháp lên miệng lò. "Đệ tử Thanh Vân Tông, Lâm Tĩnh Xuyên, chiếu luật chấp pháp, phong ấn đan phòng Cửu Tiêu Phong, hủy ngụy đan, tiêu tà phương."
Hắn trở bàn tay. Kiếm khí quét ngang.
Đan lô nứt từ vành xuống đáy. Ngọn lửa xanh trong lòng lò lịm như đèn hết dầu, để lộ đống đan tro vón cục — trong đó có những vân thuốc hình đứa trẻ, hình cụ già, hình những khúc mạch đá. Ngọc giản phương pháp bay khỏi tay áo lão, hắn đốt bằng một điểm lửa phù; tro giấy lẫn tro đan, gió cuốn lên chín cột tiêu đồng.
Hộp đan hoàn A Ngưu ôm trên tay, hắn cũng không tha — từng viên lăn xuống mặt đài, vỡ ra, bên trong đặc quánh một màu vàng úa như mật để lâu năm. "Thứ này để dành cho ta phải không?" Tĩnh Xuyên hỏi. "Nay ta dùng nó mồi lửa."
Lửa phù lục bén lên. Đám đan hoàn cháy bùng, khói ngọt lợ bay tan vào sương đêm. Tiêu Ông nhìn hộp đan của mình cháy, mí mắt giật một cái, rồi thôi.
"Ngươi tưởng dân chúng cần trường sinh?" Lão chỉ tay xuống chân đài, nơi hàng trăm người đang quỳ. "Họ cần tin rằng cái chết thương lượng được. Đập lò của ta, họ sẽ tìm lò khác."
"Nên phải để họ trông thấy lò cháy." Tĩnh Xuyên đáp. "Và để trời trông thấy kẻ đứng đài."
Hắn bước đến cột tiêu đồng trung ương, đặt lòng bàn tay lên lớp dịch đỏ vẫn rỉ ra không ngừng. Phù văn khắc ngược trên thân cột nóng bỏng — chín cái ống hút cắm vào nơi trời từng đặt tay. Hắn nhắm mắt, làm điều duy nhất có thể gọi kiếp khi mạch đã cạn: mở tâm cảnh, lấy thọ số của chính mình làm vật dẫn, kéo toàn bộ mệnh bị đánh cắp còn vương trong linh khí núi về thân.
Tro trong bụng núi chảy lên. Sáu mươi bảy cái tên hắn vừa đọc, mỗi tên đi qua kinh mạch như một nhát dao cùn, mang theo hơi tàn của người chết già, của trẻ sơ sinh chưa kịp cất tiếng khóc đầu đời, của giao long kiệt quệ dưới động phủ. Thọ số non bốn chục năm của hắn bị dòng thác ấy bào mòn, da mu bàn tay nhăn lại, tóc mai bạc từng cụm.
Đau đến mức hắn bật cười. Hóa ra cảm giác của kẻ bị rút mệnh là thế này. Ba trăm năm Tiêu Ông bán đi thứ này, mỗi viên một chút, quen tay đến mức quên rằng nó đau.
"Vì sao chưa từng uống đan mình bán?" hắn hỏi, răng nghiến vào nhau.
"Cái chết của ta phải là cái chết của một kẻ độ kiếp." Tiếng Tiêu Ông khô rang. "Chứ không phải của một con nợ."
Rồi lão nói thêm, khẽ chỉ đủ Tĩnh Xuyên nghe: "Đứa trẻ đầu tiên. Là đệ tử tạp dịch, tên Tiểu Mãn, múc nước cho ta mười năm. Trận kiếp ấy ta không đỡ nổi một đạo sét cho nó... Về sau viên đan đầu tiên, ta đã trừ phần mệnh của chính nó. Đáng lẽ nó thọ tám mươi."
Giao long nhờ hỏi câu ấy. Lão tự trả lời, trước khi người hỏi kịp nhắc lại.
Trên trời, trăng rằm bị một vệt sáng cắt ngang.
Lôi vân tụ về từ tám hướng, nhanh như mực đổ vào chén nước, xoay tròn quanh chín đỉnh. Chín cột tiêu đồng cùng rú lên một tiếng — không phải chuông ngân, là tiếng kim loại bị xé bỏ phong ấn. Cột trung ương nứt, dịch đỏ bắn ra, bay ngược lên trời thành chín vệt, hòa vào mây. Linh khí dội ngược từ bụng núi lên, tràn qua các kinh mạch rỗng của Tĩnh Xuyên, đầy ắp như hạn điền gặp nguồn.
Hắn hiểu ngay khoảnh khắc ấy: trời không đòi mạng hắn. Trời cân sổ. Sáu mươi bảy phần mệnh mượn đang trú trong thân hắn chờ chủ về; núi trả mạch, hắn trả người — xong cả hai chiều, cửa mới mở.
Đạo sét đầu tiên giáng xuống khi hắn buông hai tay khỏi cột.
Không phải sửa lại thất bại. Lần trước hắn lên đài vì sợ chết yểu; lần này hắn đứng vì đã biết mình đang đổi gì, cho ai, và sẵn sàng để phần của mình chảy đi trước. Tâm thương ba năm nằm im trong vết sẹo thiên lôi, giờ bị lôi hỏa nung đúng chỗ — hắn không né, đưa ngực đón, để nó vỡ ra như mủ chín.
Ba đạo. Bảy đạo. Chín đạo.
Đạo cuối cùng, Tiêu Ông bước vào thay hắn.
Không ai kịp can. Lão đứng giữa cột sét, áo vải thô bốc lửa, xương cốt trong suốt như đèn giấy, mà mặt lão bình thản lạ thường — gương mặt của đại đệ tử nội môn năm nào, của kẻ ba trăm năm trước vẫn tự cho rằng mình đáng chết thay sư đệ hơn là sống sót. Nay lão chết thật, và cái chết ấy không mặc cả.
Tro lão rơi xuống chân chín cột đồng, thấm vào mạch đá vừa hồi. Ở đâu tro chạm đất, ở đó cỏ non đội đá mọc lên.
"Trả nghiệp trần ai!" A Ngưu gào lên, úp chiếc hộp trống xuống mặt đài. Bài vị khám thờ thứ chín, rốt cuộc cũng có người đến nhận.
Lôi tan. Trăng rằm nguyên vẹn như chưa từng bị cắt.
Tĩnh Xuyên ngồi xếp bằng giữa mặt đài, trong đan điền kết một viên Kim Đan ấm, nhỏ, không rực rỡ — nó tỏa nhiệt như bát cháo nóng buổi chợ đông. Tóc hắn bạc quá nửa, thọ số hao đi một phần, đổi lại sáu mươi bảy cái tên được về nơi chúng thuộc về. Dưới chân núi, tiếng người lục tục giải tán, không ai hô hào, không ai đập trống; họ đi trong thứ im lặng của người vừa thấy lửa cháy thật, và tự dưng thấy cái chết bớt mặc cả được.
---
Mùa đông năm ấy, thôn Càn Khê mở lại một lớp học.
Trường đặt trong từ đường cũ, không thu học phí, chỉ xin mỗi đứa trẻ một bó củi. Tiên sinh họ Lâm dạy Tam Tự Kinh, dạy viết tên mình, và dạy một lệ rất kỳ quặc: ai quên chữ phải chép tên sáu mươi bảy người trên bảng đá ngoài sân đủ một lượt mới được về.
Ông Lý gánh nước qua trường, tiện gửi thằng cháu nội, rồi cứ đứng ngoài nghe giảng cả buổi. A Ngưu rời núi xuống, ở lại nấu ăn cho lớp, mồm lẩm bẩm tính kho gạo như hồi hầu đan phòng năm xưa. Trong động phủ cổ, suối lại chảy; người ta thỉnh thoảng thấy bóng dài bơi trong vực nước, không lên bờ nữa, nhưng thi thoảng đẩy ra một tảng cuội tròn vo, đặt ngay trước cửa trường.
Sáu mươi bảy cái tên khắc trên phiến đá xanh, gió mưa mãi cũng mờ. Mỗi mùa xuân, tiên sinh họ Lâm lại tự tay tô son.
Học trò hỏi: "Thưa thầy, tô mãi thế làm chi ạ?"
"Để chúng mày nhớ mình tên gì." Hắn đậy nắp son, thổi tay cho khô. "Tên người chết cũng cần có người gọi."
Ngoài sân, nắng chiều xiên qua mái tranh, rơi lên bảng đá đỏ au. Đứa trẻ lớn nhất trong lớp đọc thầm danh sách — không có tên nó, nó mới sáu tuổi, chưa tới phần. Nhưng nó đọc rất chậm, từng chữ một, như thể sợ người dưới kia đợi lâu.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.