Mục lục
Chương 1Chín cột tiêu đồng
MD

Chương 1

Chín cột tiêu đồng

1107 từ, khoảng 6 phút đọc

"Con biết vì sao sư tôn chọn con chứ?"

Huyền Chân tử đứng giữa sơn môn Thanh Vân Tông, tay áo động trước gió sớm. Sau lưng ông, tấm ngọc giản đen nhánh treo lửng lơ trên không trung, tự xoay chậm chạp.

Lâm Tĩnh Xuyên quỳ một chân trên phiến đá xanh, đầu cúi thấp. "Đệ tử không dám đoán."

"Chấp pháp đường có mười ba người. Chỉ mình con từng bước lên Lôi Đài rồi bò về." Ông đưa mắt, giọng vẫn ấm, mà nghe lạnh tận xương. "Con biết cái đài đó đói ra sao. Nên con sẽ không dối ta về nó."

Tĩnh Xuyên im. Móng tay hắn bấm vào lòng bàn tay, chỗ sẹo cũ do thiên lôi để lại chạy dọc từ cổ tay lên khuỷu đang âm ỉ nóng lên. Ba năm trước, cũng một ngày nhiều gió thế này, hắn đứng trên đài đá trắng, hứng đòn kiếp thứ bảy ở cảnh giới Trúc Cơ. Đòn thứ tám không giáng. Trời lặng đi. Người ta khiêng hắn xuống, bảo rằng tâm thương chưa thông nên kiếp không trọn — nửa câu sau không ai nói thành lời: kẻ kẹt giữa hai cảnh giới, sống không ra sống.

"Chín đỉnh Cửu Tiêu, linh mạch cạn dần. Một tháng trước còn bảy phần, nay chỉ còn ba." Huyền Chân tử vung tay, ngọc giản rơi xuống trước mặt hắn, truyền sang một luồng thần thức khô khốc. "Lên đó, thẩm định dị tượng, vẽ lại hiện trạng. Không được động vào bất kỳ thứ gì liên quan đến kết giới của tông môn. Và Tĩnh Xuyên—"

Ông quay đi.

"—đừng tìm cách độ kiếp lại trên cái đài ấy."

---

Ba ngày đường bộ. Càng gần Cửu Tiêu Phong, người càng đông.

Ban đầu chỉ là vài bóng lom khom gánh lễ vật đi lẻ tẻ. Qua đèo Càn Khê thì thành dòng. Dân chúng dựng lều tạm hai bên lối mòn, vải liếm đầy những bảng gỗ khắc chữ son: *Ai mua đan một lượt? Tiên nhân ban phúc, quá trăm tuổi!* Có bà mẹ bế đứa trẻ gầy nhom ngồi bệt giữa bùn, chắp tay lạy từng đoàn người đi qua — không lạy trời, lạy người cho mình cái duyên mua đan trước.

Tĩnh Xuyên dừng giày giữa chợ tạm. Một ông lão râu tóc bạc phơ níu tay áo hắn, dúi vào lòng bàn tay cậu một đồng tiền kẽm móp méo.

"Cậu cũng lên núi cầu đan chứ? Thì đứng xếp hàng phía sau nhé. Ta đến đây ngày thứ chín rồi. Ngày thứ chín!"

"Hạ sơn làm gì có hàng." Tĩnh Xuyên gỡ tay lão ra, nhẹ nhàng. "Đông người thế này, quan huyện không quản?"

"Quan huyện cũng xếp hàng." Lão cười khùng khục, răng rụng quá nửa. "Cậu chưa biết à? Dưới này ai cũng đồn, chỉ cần có Tục Mệnh Đan của Tiêu Ông là sống thêm chục năm, hai chục năm. Có người uống rồi thật. Bà Thẩm xóm tây sắp xuống huyệt, nay cuốc vườn vun cải reo ầm ỹ."

Tiêu Ông. Vị tiên giấu mặt ấy ngay cả họ cũng không để lại, chỉ có cái bóng đứng tên cho cơn sốt. Không ai thấy dung mạo lão, trừ đám tiểu đồng hầu cận đan phòng. Người ta đồn đan phòng mở cửa giờ Thìn, đóng cửa giờ Mùi, mỗi ngày chỉ bán ba mươi viên; giá không tính bằng bạc mà bằng "phúc duyên". Phúc duyên là gì, hỏi ai cũng đáp vòng vo: *cái phần phúc của nhà mình, nhường cho người khác hưởng vậy mà.*

Tĩnh Xuyên ghi mấy chữ ấy vào lòng. Mười năm chấp pháp dạy hắn: chỗ nào người đời gọi là ân điển, chỗ ấy thường có sổ sách.

Đoạn lên núi bị chặn bởi một đám rước. Cá chép tre, hương khói, chiêng khua inh ỏi. Một đạo sĩ tay không bước lên tảng đá, hô lớn rằng núi tổn linh khí đã dời, ai cầu đan muộn e hết phần kiếp này. Cả đám quỳ sụp. Tiếng "cầu tiên nhân phù hộ" đè lên nhau rào rào như mưa trút mái.

Giữa lúc đó, Tĩnh Xuyên ngẩng nhìn chín đỉnh núi.

Đỉnh cao nhất, Lôi Đài nằm đó, trắng hếu một mảng đá giữa màu rừng. Chín cột tiêu đồng quanh đài vốn dùng trấn lôi, cao hơn trượng, đúc từ thời khai sơn. Hắn nheo mắt. Có gì đó sai ở những cây đồng ấy, nhưng khoảng cách quá xa, chỉ thấy chúng sẫm hơn màu đồng cũ lẽ ra phải có.

Tim hắn đập lệch một nhịp khi nhìn cái đài. Hắn hít sâu, ép hơi xuống đan điền, vận công hai vòng mới đẩy nổi nỗi thèm thuồng cũ kỹ kia lùi về. *Ta lên đây để xét án, không phải để xin trời đánh lại.*

---

Chân núi có một miệng giếng đá, dân làng gọi là linh nhãn — nơi linh mạch lộ thiên, nước mạch trong veo nuôi cả thung lũng từ đời ông cha họ. Giếng giờ cạn tới ngang bụng người, đáy nứt nẻ như môi lão già khát nước.

Tĩnh Xuyên đặt tay xuống mạch đá, dẫn thần thức xuống dưới. Linh khí đáp lại thưa thớt, đứt quãng, tựa nhịp mạch của người hấp hối. Bảy phần. Sáu. Đến chỗ hắn cảm nhận rõ ràng nhất thì chỉ còn non ba. Mà chiều hướng vẫn đang tụt.

Điều lạ: mạch không cạn từ nguồn đổ xuống. Nó cạn từng đoạn, cách nhau chừng vài chục dặm một khúc khô — như thể có ai cầm dao, cứ mỗi canh giờ lại cắt đi một khúc.

Cắt để làm gì? Ai ăn linh mạch?

Đêm xuống, hắn leo tiếp lên vai núi gần nhất, nơi chân một cột tiêu đồng cắm vào đá. Cận rồi, mùi đồng cũ lẫn mùi tanh nồng xộc vào mũi — tanh như máu tươi pha gỉ sắt. Tĩnh Xuyên rút hỏa phù.

Ánh lửa vừa bùng.

Trên thân cột đồng đen ngòm, một giọt dịch đỏ đang lăn xuống, chậm, nặng, kéo một vệt dài từ chỗ khắc phù chú trấn lôi. Chưa kịp dụi lửa, giọt thứ hai đã đọng lên. Chín đỉnh núi, chín cột đồng, đêm ấy đồng loạt rỉ máu. Và không hiểu từ đỉnh nào, một tiếng chuông ngân lên.

Không gió.

Tĩnh Xuyên đứng bất động dưới chân cột, bàn tay ôm lấy sẹo thiên lôi. Chỗ sẹo suốt ba năm chưa từng lành ấy, giờ ngứa ran như có ai gõ vào từ phía bên kia da thịt.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 1: Chín cột tiêu đồngChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.