Chương 5
Chín đạo lôi và một bát cháo
1270 từ, khoảng 6 phút đọcĐạo lôi đầu tiên không đánh, nó hỏi.
Tiếng sấm rót xuống nóc cung thành một cột sáng trắng, nhưng cái Tần Vãn nghe thấy lại là giọng của chính hắn, gọn và lịch sự, y như giọng kẻ đứng bên lò than tàn đêm nào: buông tay đi, nghiệp chướng tự tìm về chủ cũ. Hắn chỉ cần nghiêng người sang bên. Ba trăm năm nợ của kẻ khác, can hệ gì tới một đệ tử biên hộ.
Hắn không nghiêng. Không phải vì can đảm, mà vì lưng đã khuỵu sẵn dưới mấy xương sườn rạn, nghiêng cũng chẳng kịp.
Sét xuyên qua vai. Mùi tóc cháy xộc lên mũi — thứ tóc bạc do hai lần thiêu thọ để lại, giờ cháy trước cả da thịt. Tần Vãn thò tay vào ngực áo, rút một tấm thanh tâm phù dán lên vết thương. Linh lực non choẹt của tấm phù gặp lôi hỏa tan trong vài nhịp thở, nhưng cái mát đủ giữ hắn tỉnh.
Đạo thứ hai hỏi bằng giọng Cố Trường Sinh: "Ngươi còn mười một tấm phù. Chín đạo lôi. Tự tính xem."
Tính ra thì thiếu ngay từ đạo đầu. Hắn vẫn dán.
Đạo thứ ba, đạo thứ tư gọi tên Thẩm Dịch. Sét bảo rằng sư huynh hắn đang đứng ngoài cửa đá mặc cả, bán nốt nửa hồn còn lại để chuộc ngươi, chỉ cần hắn gật đầu thì cánh cửa kia sẽ mở. Hai giọng nói ấy rõ mồn một, không lẫn tiếng sấm. Tần Vãn nằm nghiêng trên phiến đá nóng, răng cắn vào môi đến khi vị tanh tràn ra lưỡi. Kẻ tuyệt vọng nhận ra giọng kẻ tuyệt vọng dễ hơn bất kỳ ai trên đời.
Đạo thứ năm đánh thẳng, không nói lời nào. Đó là đạo độc nhất tử tế.
Tới đây thân xác hắn bắt đầu hết chịu đựng theo cách riêng của nó: tai ù thành hai tiếng ve kêu liên tục, mắt chỉ còn nhìn thấy hai lỗ rực đỏ, mười đầu móng nứt sẵn chẳng còn chỗ nào để nứt thêm. Trong cơn bầm giập ấy, hắn bò về phía hang nước cạn.
Cái xác khô vẫn ngồi xếp bằng, bàn tay ngửa lòng lên. Bốn chữ khắc tới tận xương. Tần Vãn chống một tay xuống đất, tay kia lật bàn tay khô ấy úp xuống, rồi đặt trán mình lên mu bàn tay lạnh.
"Tiền nhân," hắn khàn giọng, "ngài để lại lời dặn, kẻ nào lên tới đây thì gánh giúp ngài một lời thề. Con không biết lời thề ấy là gì. Nhưng con đang cầm nghiệp của ngài trên người. Con gánh. Ghi tên con vào."
Nghiệp chướng sôi trong máu hắn chùng xuống nửa chừng, như gàu nước giếng được san sang gàu khác. Nửa còn lại ở nguyên tại chỗ. Thiên địa không cho không ai thứ gì, kể cả lòng từ bi.
Đạo thứ sáu rơi nhẹ hơn hẳn. Đạo thứ bảy gần như chỉ là tiếng nổ vang trên mây, như thể trời cũng đã mệt.
Đạo thứ tám, Cố Trường Sinh không mượn sét mà hỏi nữa. Ngài hiện thân giữa màn mưa lửa, áo vải ướt sũng mà không nhỏ lấy một giọt, đứng cách hắn ba bước, nói câu duy nhất trong cả kiếp lôi:
"Ba trăm năm, chưa từng có ai ôm lấy cái đỉnh này thay ta."
"Ngài cũng chưa từng hỏi kẻ nào muốn hay không," Tần Vãn đáp.
Rồi hắn với tay nhặt mảnh vỡ Định Phong Châu. Viên châu trấn nghiệp ngày xưa đủ nặng để một Hóa Thần tu sĩ mang theo mình, nay còn đúng một góc, sắc như mảnh sứ bình vôi. Hắn kê mảnh vỡ lên mép nắp đan đỉnh, nắm ngang như nắm búa. Đạo thứ chín nhân lúc hắn cúi đầu mà bổ xuống — cùng khoảnh khắc ấy, hắn giáng mảnh châu xuống nắp đỉnh.
Choang.
Không phải tiếng kim loại. Tiếng một khế ước bị đóng lại từ phía bên này bờ. Ấn niêm phong bằng chính pháp bảo từng dùng để mở nó: Cửu Tiêu cung khép từ trong ra ngoài, từng lớp đá rêu phong ăn khớp vào nhau, nhốt luôn bóng áo vải vào phía trong cùng, cạnh chiếc đỉnh vẫn đang nấu chủ nhân nó.
Cố Tiên Quân lùi thật. Lùi vào sau cánh cửa vừa khép, không đe dọa, không ra giá. Trước khi tan, ngài quay lại nhìn hắn đúng một lần — vẻ mặt của kẻ trông thấy thứ mình đã chặt bỏ ba trăm năm trước bày ra nguyên vẹn trong tay người khác.
Mây kiếp tan rất lâu sau đó.
Thẩm Dịch phá được cửa đá vào sân thì chỉ còn một kẻ nằm co giữa vũng nước tro. Trúc Cơ kết được nhờ hai câu hỏi bay sạch, kinh mạch được quán quan thông suốt trở về chỗ tắc, tóc vẫn bạc nửa đầu. Thứ duy nhất còn sót là hơi thở, đều và yếu, của người vừa trả xong một món nợ bằng đúng số tiền trong túi.
"Ngốc." Thẩm Dịch cởi áo ngoài bọc lấy sư đệ. Trên bậc thang tầng thứ chín, nồi cháo đất đã sôi cạn từ lâu, chỉ còn mùi gạo khét.
Luận tội mở ở giảng đường, kín cửa. Liễu Huyền ngồi chủ tọa, nghe hết, không ngắt lời lần nào. Thẩm Dịch nhận toàn bộ: tự ý dẫn đệ tử ngoại môn lên cấm sơn, dây dưa với khế ước cũ, mười năm không bẩm báo. Phạt giáng tạp dịch, canh rừng trúc phía tây, không được lui tới chín tầng thang nữa. Tội đáng lẽ theo lệ phải đưa lên đoạn chắn, cuối cùng đổi thành một cây chổi mới.
Tần Vãn được ghi tên lại vào sách ngoại môn, hạng kẻ sống sót duy nhất của một vụ mà điển tịch sẽ chép là tẩu hỏa nhập ma. Lời nhắn để lại trong động, viết bằng lối văn ba trăm năm trước, trình lên rồi phân vào mục cấm, khóa lại. Bí mật nằm đúng chỗ bí mật vẫn nằm: im lặng, ấm áp, tiếp tục nuôi những kẻ tuyệt vọng kế sau. Cái giá của sự thật, không ai muốn xem hóa đơn.
Ngày thứ bảy, trời quang, hai bóng người lom khom trước sân chùa Hoang Biện.
Lá tùng rụng đầy bậc thềm. Kẻ trước đây quen đếm từng viên đan dược giờ đếm từng hơi thở, quét tới bậc thứ ba đã phải dừng dựa cán chổi. Kẻ sau ăn cháo nguội không cần muối, tay cầm chổi tre mới, chưa mòn chỗ nào.
"Ta canh thang mười năm," Thẩm Dịch bỗng nói, không ngẩng đầu, "là để không ai phải lên nữa."
"Giờ thì không ai lên được nữa," Tần Vãn đáp. "Cửa trong còn đóng gấp đôi."
"Ừ." Sư huynh ghìm chổi xuống, gạt một vệt lá sát mép đá. "Nhưng núi này không có gì đáng sợ hơn thiên kiếp đâu, sư đệ. Ngồi sưởi bên lò của ngươi mới là thứ đáng sợ. Đêm nào ta cũng định xuống núi, đêm nào cũng tự bảo: mai hãy xuống."
Chuông giảng đường điểm giờ, theo gió núi lăn xuống chân đồi. Lần này Tần Vãn không nghe như tiếng làng bên cỗ bàn. Hắn nhóm lửa, bắc nồi cháo lên, đong gạo bằng đúng hai thìa gỗ, rồi ngồi chờ nước sôi cạnh kẻ đã chờ mười năm.
Trên vách đá sau chùa, vết kiếm tích ba thước bắt đầu được rêu phủ lại, một nửa khuất, một nửa phơi.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.