Chương 4
Cái đỉnh nấu chính chủ nhân
1358 từ, khoảng 7 phút đọcTần Vãn cúi nhặt ngọc giản. Mặt còn ba mươi năm, chữ nổi lên đều đặn như nhịp thở của kẻ khác.
Hành lang đá ngắn hơn hắn tưởng. Đi hết mười bảy bước thì tới cung điện, và hắn hiểu ngay vì sao sư huynh gọi nơi này là chỗ không có kho báu. Nền điện quét sạch, trần cao hun hút, hai hàng cột gỗ trầm im lìm. Giữa điện đặt một chiếc đan đỉnh đồng đen, to bằng trống chiến, không hương án, không bài vị, chỉ thêm một cái ghế đá trống chỗ.
Đỉnh đang nấu. Nước trong đó sôi lăn tăn, mặt nước phẳng lì mà hơi nóng bốc lên có mùi tóc khét. Mỗi lần bọt vỡ, từ trong vọng ra một tiếng người. Không phải tiếng thét. Tiếng kêu cứu, nhỏ và kiên nhẫn, lặp đi lặp lại một câu duy nhất, như kẻ chìm dưới vực vớt mãi không được cọng rơm.
Tần Vãn bước lại gần. Giọng nói ấy bật thành lời rõ mồn một:
"...đừng tin ngài ấy ta đã bán rồi đừng tin..."
Hắn lùi nửa bước, lưng chạm cột. Ba trăm năm. Tiếng kêu vẫn còn nguyên vẹn thanh âm của một người đang sống.
"Nó là phần ta để lại."
Giọng nói thứ hai đến từ sau lưng, khoan thai như người đứng cửa nhà mình. Đạo nhân áo vải, không còn là đạo nhân áo vải nữa: ngài ngồi trên cái ghế đá trống từ bao giờ, tay áo phủ kín đầu gối, dáng ngồi thẳng như viết bằng mực tàu. Cố chưởng môn đời thứ sáu mươi chín của Thanh Đô tông. Khách Cửu Tiêu cung. Họ Cố, tên Trường Sinh.
"Nó giữ chức chưởng môn bốn mươi năm," ngài nói, chỉ vào đỉnh. "Ba trăm năm trước nó lên đây, cũng ngồi đúng chỗ ngươi sắp ngồi. Nó bán được nửa hồn, đổi lấy Hóa Thần. Phần còn lại không bán hết, bị nấu trong đỉnh. Ngươi nghe thấy rồi đấy, nó kêu suốt. Đôi khi ta ước nó kêu ít đi."
"Tôn giá dẫn con lên đây," Tần Vãn nghe tiếng mình hỏi, "là để cho con xem cái đỉnh này ạ?"
"Để ngươi khỏi phải đoán." Cố Trường Sinh giơ một ngón tay, lòng điện sáng lên. "Thanh Đa, đồ đệ ngoại môn, bán năm Canh Thân. Một trăm hai mươi tuổi, mất già, con đàn cháu đống. Đây là ký ức lúc lão hấp hối."
Một mảnh ánh sáng trôi tới trước mặt Tần Vãn. Trong đó có một ông lão nằm giữa chiếu chăn êm, hơi thở đều dần, miệng mỉm cười. Ông quay sang con trai cả, hỏi bằng giọng lễ phép của người lạ: "Xin lỗi, trong nhà tôi... trước đây có ai tôi từng thương yêu lắm không?"
Người con gật, ông lão cố nhớ, rồi thôi, rồi tắt. Chết bình an. Không một vết nhăn đau đớn.
Ánh sáng tắt hẳn.
"Ba mươi sáu người," Cố Trường Sinh nói. "Ta nhớ hết tên. Kẻ nào cũng giàu có yên ổn trọn đời. Chỉ thiếu một thứ, và thứ ấy chẳng ai dùng đến khi đã ngoài trăm tuổi. Ta trả giá sòng phẳng, chưa từng sai một bữa cơm. Hôm nay đến lượt ngươi."
Ngài đứng dậy, đưa ra hai vật, đặt song song trên lòng bàn tay như người bày hàng: một luồng kim quang đậm đặc cuộn tròn quả vị Kim Đan, và một viên minh châu xanh nhạt mát rượi. Định Phong Châu, pháp bảo trấn nghiệp. Mười năm trước, chính nó nằm trong tay kẻ phản khế khiến phi kiếm gãy làm đôi.
"Kim Đan quả vị, không cần ngươi khổ tu trăm năm. Định Phong Châu, đeo vào thì nghiệp không theo, kiếp không tìm. Đổi lại, phần người trong hồn phách ngươi, cái phần biết đói biết sợ biết nhớ một bát cháo nguội, để lại cho ta. Đạo tâm ta khuyết một chữ, hợp lại là viên mãn. Ngươi sẽ trường sinh, sung túc, bình an. Như ba mươi sáu người kia, chỉ đi trước một bước."
Tần Vãn nhìn hai vật ấy. Cổ họng hắn khô rát, hai bàn tay tự hạ xuống hai bên thân, không dám nắm lại. Hắn nhận ra mình đang sợ chính độ nhanh của nhịp tim mình. Bảy năm đếm từng viên đan. Ba ngày nữa khai tên khỏi tông tịch. Con đường này rộng quá, phẳng quá, và kẻ bày ra nó không giấu lấy một nét lừa.
"Còn một điều," ngài nói thêm, giọng dịu xuống. "Ngươi leo lên tận đây vì người canh bậc thang. Hắn chịu mười năm tàn phế, đêm nào cũng tỉnh giấc vì một chiếc kiếm gãy. Giao dịch xong, ta xóa giúp hắn. Mười năm ấy thành chưa từng xảy ra, hắn về nội môn, kết đan, làm chấp sự, cưới vợ nếu muốn. Xem như ta biếu, không trừ vào giá."
Đây mới là món hàng thật, Tần Vãn hiểu. Món trước bán khát vọng, món này bán lòng thương.
Hắn nghĩ tới bát cháo nguội không muối. Nghĩ tới câu "ta để lại". Rồi cất tiếng, rất khẽ:
"Con chỉ còn ba mươi năm thọ."
"Biết đủ thì ba mươi năm là dài."
"Vậy xin cho con hỏi câu thứ ba."
Cố Trường Sinh mỉm cười, nụ cười của người thầy chờ sẵn học trò giơ tay. Câu thứ ba không hỏi trời đất, chỉ hỏi người đối diện; ai đáp tức là ký. Ngài đã nghe vô số người đáp, và những người ấy hoặc đang ở trong đỉnh, hoặc đã dưới mộ.
Tần Vãn không quỳ. Hắn đặt ngón tay lên mặt ngọc giản, ngẩng lên nhìn thẳng vị Tiên Quân:
"Chữ mà ngài thiếu, có phải là chữ biết đau hay không? Nếu đúng, ngài lấy phần người của kẻ khác ghép vào, ngài sẽ biết đau thật, hay chỉ biết rằng mình từng có nó? Câu này con hỏi ngài. Người đáp là người ký."
Lòng điện lặng đi.
Cố Trường Sinh không đáp. Ba trăm năm, ngài nhớ tên từng kẻ đã bán, kể chuyện quá khứ bằng giọng người ngoài cuộc, chưa từng lỡ một nhịp nào. Giờ ngài ngồi bất động, mắt rời khỏi Tần Vãn, rơi xuống chiếc đan đỉnh. Trong đỉnh, tiếng kêu cứu bỗng dứt bặt, như thể kẻ bị nấu cũng đang chờ câu trả lời.
"Ngươi học được câu này ở đâu ra?" ngài hỏi, sau cùng.
"Ở lòng bàn tay một cái xác khô," Tần Vãn nói. "Bốn chữ khắc bằng kiếm. Chính ngài cũng chưa đọc nổi nó, phải không?"
Vị Tiên Quân khép mắt. Khi mở ra, trên gương mặt không tuổi ấy có một đường nứt rất nhỏ, như chỉ tay gặp lửa.
"Nó nói đúng một nhẽ," ngài nói, với chiếc đỉnh. "Kẻ tuyệt vọng nhất chọn đúng nhất."
Ngón tay Tần Vãn ấn xuống. Ngọc giản nóng rực, mặt chữ ba mươi năm tắt phụt. Nắp ngọc bật tung, không phải vì ngài đoạt, mà vì khế ước chưa kịp ký đã bị chính câu hỏi làm cho vô hiệu. Luật của Vấn Đạo là luật: ngọc giản vỡ, khế ước chưa ký chuyển toàn bộ nghiệp chướng của chủ nhân cũ sang người cầm nó.
Nghiệp chướng ba trăm năm đổ qua cổ tay hắn như nước giếng dội giữa mùa hạ. Tần Vãn khuỵu xuống, xương sườn kêu răng rắc, máu tứa ra mười đầu móng tay nứt. Ngoài sân đá tầng thứ chín, Thẩm Dịch đập vào cánh cửa vừa khép lại, gọi tên hắn qua khe đá.
Trên đỉnh Cửu Tiêu, gió đứng hẳn. Mây đen kéo về từ bốn phía, dày và thấp, vần vũ ngay trên nóc cung điện. Đám mây kiếp dành cho kẻ mang nợ lớn hơn cả cảnh giới mình.
Tần Vãn ngẩng lên, tóc bạc trắng hết nửa đầu, đếm thầm một hơi thở. Bảy năm nay, chưa một lần đột phá nào là do chính hắn tu được. Bây giờ thiên địa sửa soạn đòi lại tất cả, cùng một lúc.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.