Mục lục
Chương 1Đệ tử biên hộ
MD

Chương 1

Đệ tử biên hộ

1012 từ, khoảng 5 phút đọc

Tần Vãn đổ viên Trúc Cơ đan cuối cùng ra tay.

Vỏ bình đã cạo nhẵn đến mức soi được bóng người, hắn vẫn lật lại dốc ngược thêm lần nữa, phòng khi còn dính lại một mạt bột. Bảy năm giữ chùa Hoang Biện dưới chân núi, hắn tập thói quen đếm đan dược hai lượt mỗi sáng, như kẻ sắp phá sản kiểm từng đồng tiền. Trong hộp gỗ chỉ còn ba tấm thanh tâm phù cũ, góc giấy mốc meo, linh khí hao quá nửa.

Chuông giảng đường điểm giờ. Tiếng chuông theo gió núi lăn xuống tận chân đồi, nhưng Tần Vãn biết nó không dành cho mình. Chuông gọi đệ tử nội môn. Kẻ biên hộ như hắn chỉ được nghe, giống nghe tiếng làng bên cỗ bàn.

Hắn quét sân. Lá tùng rụng đầy bậc thềm, hốt thành đống, gió lại thổi tán. Quét xong thì có người lên chùa truyền lệnh bài — vị chấp sự văn thư phòng họ Triệu, mặt phẳng lì như nghiên mực mới mài.

"Quá hạn tuổi, chưa tới Trúc Cơ." Vị chấp sự đọc như đọc sổ kho. "Theo lệ Thanh Đô tông, ba ngày nữa, khai tên khỏi tông tịch."

Ba ngày. Tần Vãn cúi đầu chờ một câu an ủi nào đó, kể cả câu giả dối. Vị chấp sự gấp sổ lại, đi qua cạnh hắn, mắt nhìn thẳng ra ngoài sân, như nhìn một cây cột vô tri. Từ nãy đến giờ, ông ta không gọi hắn là sư điệt, cũng không xưng là sư thúc. Một cái án lệnh không cần hai người nhìn mặt nhau.

Đêm hôm ấy mưa. Mưa rừng trút xuống mái ngói vỡ của chùa, hứng bằng hai cái chum sứt miệng. Tần Vãn nhóm lò than, định đốt nốt nắm củi ẩm rồi ngủ lấy sức để còn thu xếp đồ đạc — bảy năm của một kẻ biên hộ gói gọn trong một gánh: bộ đạo bào vá, cuốn sổ tay ghi nợ, bình rỗng và ba tấm phù lục mốc.

Bên lò than có người thứ hai ngồi từ lúc nào.

Áo vải thô, tóc bạc búi hờ, hai tay đặt trên đầu gối như khách đã sưởi ở đó nửa canh giờ. Tần Vãn không hề nghe thấy tiếng cửa mở. Hắn theo bản năng sờ về phía cây búa sắt chặn cửa, rồi khựng lại — tim đập mà kinh mạch không sinh nổi một tia phản ứng trước người này. Như thể ông lão kia chỉ là một đoạn khói biết nói.

"Ngươi thức khuya." Người áo vải đưa tay hơ lửa, giọng chậm rãi như hỏi chuyện ruộng vườn. "Bảy năm trước, ta cũng từng thức trắng vì một bình đan hết hạn."

Tần Vãn nghẹn lời. Câu thứ nhất của người lạ đánh trúng chỗ hắn vừa đếm sáng nay.

"Linh căn ngũ hành tạp loạn không phải bệnh." Lão trở que than, tàn lửa bay lên tan trong mưa. "Nó là năm con ngựa cùng kéo một xe. Ngươi suốt bảy năm chỉ lo quất roi, chưa từng hỏi xem chúng muốn đi hướng nào."

Họng Tần Vãn thắt lại. Công pháp Thanh Đô tông truyền cho ngoại môn là dẫn khí quy nguyên, một đường thẳng; hắn luyện đúng bảy năm, mỗi đêm một canh, chưa sót đêm nào. Chưa ai nói với hắn rằng công pháp ấy vốn soạn cho đơn linh căn.

"Còn một chuyện." Người áo vải đứng dậy, phủi vạt áo không dính bụi. "Trên đời có những cánh cửa chỉ mở cho kẻ sắp mất tất cả. Ngươi đúng lúc lắm."

Lão bước ra ngưỡng cửa mưa. Tần Vãn lao theo, chỉ kịp thấy bóng áo vải tan vào màn nước ngay trước tam quan, không để lại dấu chân. Trên bệ đá ngạch cửa, một viên ngọc giản nằm yên, mát lạnh như vừa vớt từ giếng.

Mặt ngọc nổi chữ, nét nhỏ như dao khắc:

"Vấn Đạo tam vấn. Hỏi lần thứ nhất, đáp được, thiên địa quán quan; đổi bằng mười năm thọ nguyên của ngươi. Còn bốn mươi năm."

Tần Vãn đứng giữa sân mưa, cầm ngọc giản mà tay run bần bật — không phải vì lạnh. Bốn mươi năm. Ghi rõ ràng, sòng phẳng, như chủ nợ viết số dư vào khế ước. Kẻ biên hộ bảy năm không dám nợ ai nửa bữa cơm, giờ bỗng nhiên mang nợ trời một món lớn đến thế.

Dòng dẫn dưới mặt ngọc bảo: tâm thành khởi vấn, mượn lực thiên địa. Tần Vãn ngồi xếp bằng trước lò than tàn, nhắm mắt. Trong đầu dâng lên câu hỏi mà bất kỳ đệ tử Luyện Khí nào cũng thuộc lòng — linh khí là gì, vì sao ta dẫn về rồi lại không giữ nổi.

Câu hỏi vừa thành hình, vách đá sau chùa bừng sáng vì sét. Trong nửa khắc ngắn ngủi, kinh mạch hắn như khúc kênh cạn gặp lũ, linh khí tràn qua khoan thai mà hung hãn, len tới từng chỗ tê dại bảy năm qua. Lần đầu tiên trong đời, Tần Vãn "thấy" linh khí của chính mình chảy — đẹp đến mức hắn muốn rơi nước mắt ngay giữa lúc ngồi thiền.

Rồi nửa khắc tàn. Kênh lại cạn. Linh khí rút lui như thủy triều bỏ bãi, để lại thân thể khô hạn cũ, và trên ngọc nổi thêm một dòng:

"Hỏi lần thứ nhất: đã đáp. Thu đủ mười năm."

Tần Vãn mở mắt, phát hiện gò má mình ướt sũng không phải vì mưa. Hắn giơ tay lên trán, ngón chạm vào vài sợi tóc đã bạc nơi thái dương. Ngoài tam quan, nước mưa cuộn thành suối nhỏ chạy xuống chân núi. Và trên vách đá vừa lóe ánh sét, nơi lớp rêu mười năm bị rửa trôi, hiện ra một vết kiếm tích dài ba thước, sâu nửa tấc, chạy thẳng lên hướng Cửu Tiêu phong — vết chém mà bảy năm canh chùa, chưa một lần hắn trông thấy.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 1: Đệ tử biên hộChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.