Mục lục
Chương 1Nhận đèn lên Cửu Tiêu
MD

Chương 1

Nhận đèn lên Cửu Tiêu

969 từ, khoảng 5 phút đọc

Gió tầng thứ chín cắt vào má như dao cùn. Tô Vãn cúi đầu bước, tay lần theo sợi dây tơi bời buộc dọc vách đá — sợi dây mà người canh đèn trước đã cột xuống núi từ bốn mươi năm trước, nay chỉ còn đứt quãng buộc vào những mỏm đá nhô ra.

Bà đã ngoài bốn mươi tuổi, cảnh giới Trúc Cơ dừng lại ở trung kỳ non hai chục năm. Đệ tử cùng thời kẻ lên Kim Đan, người trấn một phương, riêng bà được tông môn giao cho một nhiệm vụ không tưởng hơn tất cả: lên Cửu Tiêu, giữ ngọn đèn trên đỉnh.

Đỉnh núi không có mái che, chỉ có một cái đài đá và cây đèn đồng cao bằng nửa người, bấc đèn kết bằng tơ linh mạch, lửa xanh lét nằm lặng trong gió. Bên cạnh đèn, một lão nhân ngồi xếp bằng đang đợi bà.

Lão ngẩng lên khi bà bước tới bậc cuối cùng. Tô Vãn sững lại. Lão ta gầy đến mức da bám sát xương, hai hốc mắt trũng sâu, nhưng đáng sợ nhất là ánh mắt — nó nhìn xuyên qua bà, nhìn vào khoảng không phía sau vai bà, như thể ở đó còn đứng một người nào khác.

"Thủ đèn tiền bối," bà chắp tay. "Vãn nhi phụng mệnh lên thay."

Lão bật cười, tiếng khô như lá gãy. "Tiền bối cái gì. Ta họ Lục, người dưới núi gọi ta lão Lục. Ngươi đến muộn ba ngày, gió mùa này năm nay nổi sớm." Lão đưa tay, run run chạm vào thân đèn đồng. "Ngọn lửa này, ngươi thấy nó thế nào?"

"Nhỏ, nhưng đều."

"Đều, vì tâm ta còn ép được cho đều." Giọng lão hạ xuống. "Bốn mươi năm trước ta cũng nói câu ấy. Ngươi nhớ kỹ một điều, cô nương: đèn cháy bằng tâm cảnh người canh. Tâm động thì đèn tắt. Đèn tắt thì phong ấn rạn. Trong đó có thứ đang ngủ, đừng để nó tỉnh, cũng đừng hỏi nó là gì."

Tô Vãn nhớ lời dặn của chưởng môn trước khi rời núi, từng chữ một, nhưng bà không nói ra. Bà chỉ quỳ xuống bên đài đá, tiếp nhận bầu lửa xanh bằng hai lòng bàn tay. Linh khí trong lửa mát lạnh, bò theo kinh mạch bà, dừng lại ở đan điền như khách quen về nhà.

Lão Lục đứng dậy ngay khi lửa rời khỏi tay lão. Lão đi xuống núi, không mang theo hành lý, không ngoái đầu. Bóng lưng lão khuất dần giữa các tầng mây, còn nhanh hơn một người bình thường. Tô Vãn nhìn theo, bỗng thấy sống lưng lành lạnh: lão chạy, lão chạy như sợ bị trông thấy thêm lần nữa.

Chiều xuống, bà thắp xong tuần dầu đầu tiên. Trong lúc chờ trời tối hẳn, bà lấy từ trong ngực áo ra một chiếc ngọc bội. Ngọc ấm, mặt sau khắc một chữ "Chân" nét nông — vật tùy thân của Huyền Chân trưởng lão, sư tôn của bà, để lại trên bàn tĩnh thất đêm người hóa kiếp.

Đêm ấy, trong phòng đan, sư tôn ngồi bên ngọn nến sắp tàn, tóc bạc xõa hết xuống vai, sắc mặt phẳng lặng như nước hồ thu. Người đã dặn dò xong xuôi mọi việc, đệ tử vây quanh đã khóc cạn nước mắt, chỉ còn bà quỳ cạnh giường.

"Vãn nhi."

"Dạ."

"Thầy đi đây, nhưng chưa phải đi hẳn." Người đưa chiếc ngọc bội cho bà, ngón tay gầy gò vẫn ổn định lạ thường. "Trên núi Cửu Tiêu có một lời hẹn cũ. Chờ ta về."

Bà khi ấy hai mươi mốt tuổi, cứ ngỡ thầy bệnh mê nói lẫn. Mãi đến giờ, cầm ngọc bội dưới chân đèn, bà mới hiểu mình đã giữ một câu nói suốt hai mươi năm, giữ nó như người ta giữ một hòn than hồng trong tay — nóng, đau, không nỡ buông.

Trời tối hẳn. Chín tầng gió cùng lúc đổi hướng, lùa từ khe đá lên đỉnh, phát ra âm thanh như ai kéo một dải lụa dài trên mặt đá. Tô Vãn ngồi vào vị trí thủ đèn, hai tay bắt ấn, công pháp thanh tịnh vận hành từng vòng một.

Bà mơ màng. Không phải ngủ, nhưng mí mắt nặng như phủ sương.

Rồi bà nghe thấy tiếng giã thuốc.

Cái cối đá nhỏ sau đan phòng, sư tôn hay giã hoàng liên vào mỗi tiết Hạ, tiếng cộc... cộc... cộc, đều đặn. Bà ngẩng lên. Trong màn sương gió ngoài đài đá, thấp thoáng một bóng người áo xám ngồi bên cối thuốc, dáng cúi xuống y hệt ký ức trong đầu bà đến mức bà suýt gọi thành tiếng.

Tô Vãn nghiến răng, bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay. Đau. Bóng áo xám tan ra như khói gặp gió. Tim bà đập dồn dập, và chính lúc ấy bà nghe thấy — rất khẽ, như sợ người khác biết — ngọn đèn xanh trong bấc kêu "tách" một tiếng.

Rồi nó tắt.

Bóng tối đổ ập xuống đỉnh Cửu Tiêu, dày đặc chưa từng thấy, gió ngừng hẳn giữa cơn. Tô Vãn ôm bầu lửa đã nguội trong lòng bàn tay, trán lấm tấm mồ hôi, một ý nghĩ vừa kịp nảy lên: *phong ấn*—

"Tách."

Đèn bùng lại. Lần này lửa cao gấp đôi, xanh thẫm như nước biển sâu, soi rõ từng đường nứt trên thân đèn đồng — những đường nứt bà chắc chắn ban ngày chưa hề có.

Và trong quầng lửa ấy, gió ùa về một lượt cuối, mang theo một thứ âm thanh không thuộc về núi non. Một giọng nói, trầm dịu, gần ngay sau vành tai bà, gọi:

"Vãn nhi."

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 1: Nhận đèn lên Cửu TiêuChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.