Chương 4
Định phương vị trên bàn đấu
1271 từ, khoảng 6 phút đọcSảnh khách sạn Tân Giao dựng trên nền một tòa thương cũ, tầng hầm từng là bãi đỗ. Lục Đình Vũ bước vào cửa chính, mũi giày chạm gạch hoa, cậu biết ngay mình đứng đúng chỗ: dưới ba tấc bê tông, lệ khí bò lên như rễ cây tìm nước. Nó đặc hơn đầu hẻm, quy tụ có phương vị — không phải mạch tự nhiên. Người thiết kế sảnh này hoặc vô tình, hoặc đã mua lại cái rễ ấy.
Hội đồng thế gia ngồi giữa, bảy chiếc ghế bành, không bảng tên. Chung quanh là khách mời các nhà, đàn ông áo dài, đàn bà váy tím, im lặng kiểu những người quen xem đấu giá đất như xem đấu giá cổ vật. Phía đông, Hứa Hoài Kim đứng cạnh bàn ký, sơ mi trắng cài khuy tay vàng, sau lưng là Chu Bỉnh ôm cặp da và hai người pháp chế mang theo hai chồng hồ sơ đóng dấu đỏ.
Chủ tọa gõ chuông. "Quyền khai thác khu phố cũ, vòng mở. Bên đề xuất trình giá."
Hứa Hoài Kim không đứng. Ông ta lật tập giấy, giọng đều như đọc bản cáo bạch. "Tập đoàn trình phương án bồi thường gấp đôi thị giá, ứng trước toàn bộ, cam kết hoàn tất di dời trong chín mươi ngày. Giấy tờ hợp pháp, hội trường có bản sao." Ông ta đưa mắt về phía Lục Đình Vũ, lịch sự vừa đủ để thành khiêu khích. "Có người bảo chúng tôi hạ độc dân phố. Tôi đề nghị cho cậu ta trình bằng chứng, rồi cả thành phố này sẽ biết ai mới là kẻ làm hại họ."
Lục Đình Vũ bê một thùng giấy lên bục. Không phải sổ sách gì ghê gớm — sổ khám bệnh của hiệu thuốc họ Lục, ba tháng gần nhất, bản chính mực tím còn mùi giấy.
"Mười bảy ca triệu chứng mắt. Đây là mười bảy địa chỉ." Cậu trải trang photocopy ra, tay ấn từng dòng. "Bà Tam bán trà, số 4 đầu hẻm. Ông Dần thợ khóa, cách giếng cổ mười một bước. Tiểu Mãn, bán bánh rán, tám tuổi, mạch nhược — nhà cách miệng giếng bốn mươi mét." Cậu ngẩng lên. "Giả thuyết của bên ông Hứa là khói bếp. Tôi mời ba nhân chứng lên đây. Ai biết bắt mạch, tự sờ lấy."
Bà Tam đến sớm từ phiên chợ, tay còn dính tro ấm; ông thợ khóa được cậu đón ở đầu cầu thang; thằng bé bán bánh rán đứng kiễng chân bên bàn chủ tọa, xiên bánh hôm nay chưa bán hết giắt sau lưng. Trên bục, Lục Đình Vũ đặt ba ngón tay lên mạch cổ tay bà, nói to đủ hội trường nghe: "Phù mà sáp. Độc ở thượng khiếu." Ba người, ba câu, cùng một mạch tượng. Trong hội trường có tiếng ghế dịch. Chủ tọa nghiêng người, hỏi thư ký lục sự điều gì đó bằng giọng hạ thấp.
"Độc không tự sinh." Lục Đình Vũ rút mảnh đồng đen trong túi áo, giơ ngang tầm mắt mọi người. Phù hiệu con mắt khép ánh lên dưới đèn chùm. "Thứ này moi lên từ dưới giếng cổ, giữa tâm một trận pháp thu lệ khí. Mặt sau nó khắc danh sách. Danh sách dẫn vật — hộ khẩu phố cũ, ưu tiên nhược mạch. Trẻ con và người già. Nhà họ nào cầm phù hiệu này?"
Mặt nạ thể diện của Hứa Hoài Kim vẫn nguyên vẹn, chỉ chậm đi nửa nhịp trước khi đáp. "Một mảnh đồng nhặt được thì chứng minh được gì? Hội đồng phán xử bằng giấy tờ, không bằng huyền thoại." Ông ta vỗ tay hai cái. Hai người pháp chế khiêng lên bàn ký một rương sắt mở nắp: hợp đồng, biên bản, văn bản ủy quyền, dày như gạch. "Toàn bộ thủ tục khai thác đều qua thẩm định. Cậu Lục, nếu cậu không chứng minh được nguồn độc nằm trong phạm vi dự án của chúng tôi, hôm nay cậu thua cược."
Cậu thua cược. Câu ấy vừa rơi xuống, sàn sảnh rung rất khẽ — mặt nước trong ly trên bàn tiệc dao động tròn. Lục Đình Vũ cảm nhận trước bằng gan bàn chân: lệ khí bên dưới bị kéo, giật cục, như ai vặn vòi tổng.
Rồi nó bùng lên.
Không gió, không khói. Chỉ có mắt. Hàng trăm con mắt trong hội trường cùng lúc cay xè, nước mắt tự trào, người ta dụi, ho, gọi nhau lẫn trong tiếng chuông chủ tọa đổ liên hồi. Khách mời quáng loáng mò lối ra, va vào bàn tiệc. Hứa Hoài Kim cũng nheo mắt, nhưng khóe miệng ông ta giãn — ông ta không sợ thứ mình vừa gọi dậy.
"Yêu thuật!" Có người hô trong bóng nước mắt. "Ở đó! Thằng nhỏ họ Lục làm yêu thuật!"
Ba tiếng buộc tội truyền đi nhanh hơn lời giải thích. Lục Đình Vũ đứng giữa hội trường mờ lệ, nghe mạch mình loạn thêm một nhịp vì cố ghì. Giải thích vô dụng; thứ duy nhất phản bác được một trận pháp là một trận pháp khác. Cậu đạp chân lên viên gạch men trước bàn ký — đúng huyệt giao của cái rễ lệ khí — rút sáu cây kim bạc trong tay áo, cắm xuống khe mạch, năm hành xoay một trục.
"Cái rễ này không phải của giếng cổ," cậu nói, mỗi chữ nén hơi. "Nó mọc ngược về phía chúng ta. Sảnh các người xây trên vật dẫn."
Kim bạc rung. Lệ khí đang cuộn trong hội trường khựng lại, rồi chuyển hướng — chậm, nặng, như dòng nước đổi sông. Sàn đá dưới bàn ký nứt một đường chỉ tóc. Từ vết nứt bật lên một khối đá xám bằng nắm tay, bám rễ khí đen đặc: trụ dẫn chôn ngầm, còn mới, mặt cắt chưa kịp phủ bụi. Một người pháp chế của Hứa gia lao tới định giẫm lên. Chu Bỉnh, người ôm cặp da nãy giờ đứng sau lưng chủ, bỗng dang tay chắn ngang.
"Đừng." Giọng quản gia khản. Hắn quay mặt đi, không nhìn Hứa Hoài Kim. "Trụ này... do chính tay tôi chôn. Đêm mùng bảy."
Tiếng xì xào chìm hẳn. Người ta nhìn khối đá, nhìn Chu Bỉnh, rồi nhìn sang chủ tịch tập đoàn — ba giây, đủ để thể diện của một đời người rạn trước công chúng.
Lục Đình Vũ cúi nhặt trụ đá, hai ngón tay kẹp lấy như kẹp một mạch thuốc. "Ai sai chôn, xin hỏi hội đồng." Cậu ngẩng lên, định nói nốt phần của mình.
Nhưng người đứng dậy trước lại là Thẩm Lan Khê.
Bà nội cậu đội nón len, tay vịn gậy, đi từ hàng ghế sau lên. Nước mắt chảy ròng ròng trên má bà, đôi mắt đỏ hoe — vậy mà bà không chớp. Không dụi. Cả hội trường cay quáng, riêng dáng bà thẳng như cây cột cái của hiệu thuốc.
"Hai mươi năm trước," bà nói, giọng lẫn của người già nhưng từng chữ đặt xuống sàn chắc nịch, "tao cũng đứng thế này, dụi mắt khóc, trước cái giếng của mày, Hứa Hoài Kim." Bà giơ tay, ngón gầy khẳng khiu chỉ thẳng khuy tay vàng của ông ta. "Mày hại mạng tao, ông đồ họ Lục cứu tao về. Giờ mày định hại cả phố này nữa sao?"
Hứa Hoài Kim đứng bật dậy, lần đầu tiên hai tay chống hẳn lên bàn ký.
Chuông chủ tọa vang một hồi dài.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.