Mục lục
Chương 2Ba điều cấm và một tấm thiệp đỏ
MD

Chương 2

Ba điều cấm và một tấm thiệp đỏ

1327 từ, khoảng 7 phút đọc

Sáng hôm sau, Trần Vĩ mang theo mảnh giấy than vòng khắc dấu định xuống giếng lần nữa thì thấy trước cửa tiệm có người đứng chờ.

Cô mặc áo khoác xám, tay cầm chiếc ô chưa mở dù trời không mưa, biển nhỏ gắn ngực áo đọc được hai chữ: Tuyên Ty.

"Anh xuống giếng lúc canh ba." Giọng cô phẳng như đọc biên bản. "Đêm qua có tiếng giày trên thành giếng là của tôi."

Trần Vĩ dừng tay kéo cửa cuốn. "Theo dõi tôi?"

"Theo dõi trận pháp. Nhà anh nằm trong hồ sơ thủ mạch, mọi biến động linh khí ở long nhãn đều thuộc phạm vi giám sát của chúng tôi." Cô đưa mắt nhìn tấm biển Hòa Tế Đường, đúng góc nghiêng của người đang ghi nhớ hiện trường. "Tôi là Tô Ninh, sử ký phụ trách khu vực Vân Châu. Đi bộ được chứ? Có chuyện không tiện nói cạnh quán trà của thím."

Miếu cũ ven sông cách hai con phố, thờ phả ai đó đã bị nước lũ cuốn mất tên bài vị. Tô Ninh đứng giữa sân miếu, mở chiếc cặp mỏng, rút ra tờ giấy gấp tư nhưng không đưa cho anh.

"Ba điều cấm của giới chúng ta. Không lộ thuật trước phàm nhân. Không đoạt đất của nhà đã lập khế ước thủ mạch. Không gây hại tập thể phàm nhân. Anh thuộc lòng rồi, tôi chỉ nhắc để anh biết mình đang đứng trong luật nào."

"Tôi biết đủ để biết người ta đang hút cạn mạch đất nhà tôi." Trần Vĩ giơ mảnh giấy than. "Các cô xử lý bao lâu thì xong?"

Tô Ninh nhận mảnh giấy, lật mặt sau, mắt lướt qua các nét khắc. Tay cô khựng lại nửa nhịp — nhanh đến mức nếu Trần Vĩ không quen bắt mạch người khác chắc không nhận ra.

"Thủ pháp thế gia." Cô nói chậm. "Cắm trụ dẫn, rút khí đều đặn, ngụy trang thành vật dụng hợp lý. Nhận diện được trường phái, nhưng muốn kết án cần tìm ra trụ đá và chủ nhân của chúng. Vòng khắc này không phải chứng cứ, nó chỉ là cái bóng."

"Cái bóng biết ăn cắp máu."

"Vì vậy tôi đề nghị anh hợp tác điều tra, thay vì tự ý hành động." Tô Ninh trả mảnh giấy, và lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt anh. "Mười lăm năm trước, hồ sơ mất tích của cha anh cũng do Tuyên Ty thụ lý. Vụ việc... dang dở. Người thụ lý hồ sơ ấy về hưu trước khi kịp đóng lại."

Trần Vĩ nắm chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay. Cha anh thắng tam trận ở chợ đêm rồi biến mất ngay đêm đó, cả phố đồn ông theo ghe buôn biệt tăm, chỉ mình anh tin câu chuyện ấy có chỗ gãy. Bây giờ chỗ gãy đó có người thừa nhận bằng giọng của một biên bản.

"Ý cô là gì khi nói 'dang dở'?"

"Là tôi chưa có quyền kể thêm." Cô gấp tờ giấy lại đúng nếp cũ. "Anh chỉ cần biết: kẻ cắm trận này hiểu rõ long nhãn, và Tuyên Ty từng để mất một người thủ mạch. Tôi không định để mất người thứ hai."

Câu sau cùng cô nói khẽ hơn, như quên mất rằng có người đang nghe.

Chiều về tới phố, Trần Vĩ thấy trước cửa tiệm đã tụ vài người. Một tấm thiệp đỏ nằm ngay ngắn trên bậc cấp, bốn góc chặn bốn viên gạch cạy từ gốc mai già ra, phong bao dày bằng ba ngón tay, nét chữ bút lông cứng như dao khắc:

"Hạ Tụng Thuấn, đích tôn Hạ thị, khiêu chiến tam trận với Trần Thị thủ mạch. Y trận, phong thủy trận, võ trận. Thắng: Hạ thị rút khỏi Vân Châu. Thua: giao khế ước tổ truyền. Nghi thức đã lập, thiếp đã hạ, tuân quy củ cổ lệ."

"Thư đòi nợ hả?" Chủ hiệu vải bên cạnh cúi xuống đọc, tặc lưỡi. "Viết lách kiểu gì, đời nào còn đòi nợ bằng thiệp hồng."

"Chắc người ta làm ăn lớn, giữ lễ." Người khác đoán.

Trần Vĩ nhặt tấm thiệp lên, gom bốn viên gạch sang tay trái. Dưới mắt cả phố, đó là một phong thư kỳ quặc; dưới mắt giới anh, nghi thức hạ thiếp đã hoàn tất — tứ giác trấn thạch, gạch lấy từ gốc mai trước cổng, tức là tuyên bố: đấu trên đất nhà họ Trần, không chạy được.

Kiêu ngạo thật. Cũng tử tế thật. Kẻ dùng thủ đoạn bẩn không hạ thiếp thế này.

Trong bếp, mẹ anh đang rang cam thảo. Mùi ngọt đắng tỏa lên đúng lúc anh đặt tấm thiệp xuống bàn ăn. Lâm Lan nhìn nó rất lâu, tay xóc chảo chậm dần rồi dừng hẳn.

"Mười lăm năm trước, cha anh cũng mang một tấm như vậy về." Bà nói, giọng vẫn dịu như những chiều khác. "Ông ăn cơm trắng, rót cho tôi chén trà, bảo: mình ơi, lần này người ta chọn đúng chỗ đông nhất để khiêu chiến. Tôi hỏi vì sao tránh không được, ông cười, nói nhà họ Trần có cái nghiệp là không dám thua trước mặt hàng xóm."

"Bà biết từ đầu." Trần Vĩ nghe cổ mình nặng xuống. "Bà biết thuật nhà mình sẽ có ngày bị người ta thách."

"Tôi biết giữ im lặng thì cả nhà còn nguyên." Bà úp chảo xuống, lưng quay về phía anh. "Cha anh không nghĩ vậy. Kết cục thì anh thấy rồi."

Bà không nói thêm câu nào, cả đêm đó cũng không. Trần Vĩ ngồi một mình dưới ánh đèn bàn, trải ba thứ ra trước mặt: mảnh giấy than vòng khắc, tấm thiệp đỏ, và cuốn sổ tay nghề thuốc ghi ba tháng bệnh án của cả khu phố.

Bà A Hồ mất ngủ bảy đêm. Trẻ con phát ban theo ô sạp. Phòng chẩn trị bên kia ngõ quá tải cùng một loại mạch hư phiền. Tất cả xoay quanh giếng, nhịp bệnh trùng nhịp rút khí. Hạ Tụng Thuấn chọn y trận làm trận mở — nghĩa là hắn biết chuỗi bệnh này sẽ ập tới gần ngày thi đấu, hoặc chính phe hắn đẩy nó tới nhanh hơn.

Muốn thắng, anh phải chữa. Muốn chữa tận gốc, anh phải động thuật. Mà động thuật giữa chợ đêm nghìn người thì Tuyên Ty xử anh trước khi họ Hạ kịp thua.

Trần Vĩ kéo giấy nháp về phía mình, viết một dòng rồi gạch đi hai chữ đầu, viết lại:

*Thuật không tồn tại. Chỉ có nghề.*

Bắt mạch — nghề thầy thuốc. Đốt phù tan vào thang — người ta gọi là bài thuốc gia truyền. Chỉnh hướng bếp, dời quầy, sửa mái che — mẹo phong thủy vặt, thiên hạ vẫn bán đầy ngoài hiệu lịch tường. Kim ngân cứu huyệt — châm cứu, có chứng chỉ hành nghề, hợp lệ. Mỗi nước đi đều phải được gọi bằng một cái tên mà phàm nhân tin được.

Anh tính đến canh hai, đếm trong đầu từng bước chân của mình ở một phiên chợ giả định, thì gặp lại chi tiết khiến bút ngừng lại.

Hạ Tụng Thuấn ghi rõ trong thiếp: trận thứ nhất bày tại phiên chợ đêm, trước mắt toàn bộ tiểu thương. Hàng nghìn người phàm, đèn sáng, máy quay của dự án du lịch chực sẵn.

Muốn thắng, anh phải thi triển thuật nhiều nhất có thể. Muốn sống sót sau chiến thắng, không ai trong số nghìn người đó được phép thấy đó là thuật.

Ngoài đường, gió lùa qua gốc mai trốc mất bốn viên gạch, làm loạt soạt mấy tàu lá khô. Trần Vĩ thổi tắt đèn, nhưng trong bóng tối vẫn mở mắt, đếm nhịp — như đang bắt mạch cho một cơ thể lớn chưa từng ai chữa.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 2: Ba điều cấm và một tấm thiệp đỏChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.