Mục lục
Chương 1Tiệm thuốc bắt mạch cho đất
MD

Chương 1

Tiệm thuốc bắt mạch cho đất

1051 từ, khoảng 5 phút đọc

Ba ngón tay Trần Vĩ đặt lên mạch cổ tay bà A Hồ chưa đầy năm nhịp thì bà đã giật tay lại.

"Lại mất ngủ. Bảy đêm rồi, anh Vĩ. Cứ chợp mắt là mơ thấy người ta kéo nước, kéo mãi, kéo cạn cả cái chợ." Bà hạ giọng như sợ chính mình nghe thấy. "Tui bán hủ tiếu bốn chục năm, chưa từng nói xạo ai câu nào. Lần này tui thề."

Trần Vĩ không hỏi thêm. Anh quay mặt về phía tủ thuốc, đếm trong đầu: hư phiền, lưỡi đỏ ít rêu, mạch tế sác — tim không giữ được thần, gan tiêu hao quá mức, tỳ vị vì mất ngủ mà lụn dần. Ba tháng nay, phòng chẩn trị đông y bên kia ngõ cũng bắt đúng mấy cái mạch ấy nơi người bệnh của họ, hết lượt này tới lượt khác.

"Lá phù này bà đốt tan vào thang thuốc trước khi uống." Anh rút từ ngăn kệ gỗ một lá giấy vàng gấp vuông vức, đặt lên cân thuốc cùng kỷ tử, toan táo nhân, phục thần. "Bếp nhà bà quay thẳng ra cửa chính phải không? Dịch sang hướng Đông Nam, kê lại cái bàn đựng nước dùng. Bếp ăn lửa mà chắn ngay cửa hút gió thì ngủ không yên là lẽ thường."

Không ai ở phố cổ này gọi đó là thuật. Người ta gọi là thầy thuốc giỏi liệu cơm gắp mắm, tiện miệng chỉ mẹo phong thủy cho hàng xóm. Chính Trần Vĩ cũng muốn tin vậy.

"Có mỗi chỗ ngồi bán hàng mà cũng bày đặt phương vị." Mẹ anh đứng bên quán trà đối diện, với tay sang chỉnh lại cái mành tre, miệng càu nhàu theo thói quen. Nhưng lúc quay đi, bà chậm rãi nói thêm, không nhìn anh: "Hôm qua có người tới hỏi mua căn tiệm. Con trai à, dạo này trên phố đồn ầm cả lên, khu mình nằm trong vùng quy hoạch du lịch văn hóa gì đó. Họ định giá từng viên gạch dưới chân mình rồi đấy."

Trần Vĩ tra chìa khóa vào ổ cuốn, im lặng. Tiệm Trần Thị Hòa Tế Đường ba đời truyền lại, tấm biển gỗ lim đã xuống màu thành gần đen. Cha anh mất tích mười lăm năm trước để lại nó, cùng một câu mẹ chưa từng giải thích: đêm trước khi đi, ông ngồi dưới giếng lấy nước, bảo rằng mạch đất đang thở gấp.

Buổi chiều, khách đến tiệm không phải để khám.

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng bước vào vừa lúc Trần Vĩ đang phơi thuốc, giày da bóng loáng dừng lại trước bậc cửa như thể ngại bụi. Ông ta đưa danh thiếp bằng hai tay, mỉm cười rất đúng mực.

"Cố Thừa Trạch, tư vấn dự án quy hoạch du lịch văn hóa Vân Châu. Tôi đến vì ngôi hiệu của anh." Ông ta nhìn quanh một vòng, ánh mắt lướt qua xà nhà, cột gỗ, quầy thuốc theo cách khiến Trần Vĩ liên tưởng tới người ta xem một con bò trước khi trả giá. "Nhà cũ thế này, sửa sang tốn hơn xây mới. Bên tôi sẵn sàng ra giá cho phần 'giá trị di sản' — tức là cái tên Hòa Tế Đường và tấm biển kia. Cộng thêm phí hỗ trợ tái định cư, tính ra cao hơn thị trường đất trống khoảng ba phần."

"Tôi không bán."

"Anh chưa nghe giá mà." Cố Thừa Trạch không hề mất bình tĩnh, lấy từ cặp ra một tờ giấy trắng tinh. "Chúng tôi làm việc bằng hợp đồng, minh bạch từng dòng. Người xưa nói, thức thời mới là tuấn kiệt. Cả dãy phố này sắp sửa đổi vận rồi, riêng anh đứng lại, e rằng cái tiệm sẽ giữ luôn cả đời anh."

Câu cuối nói nhẹ như lời khuyên của người lớn tuổi. Trần Vĩ cầm tờ giấy, không lật, đặt xuống quầy.

"Mời ông về. Tôi còn phơi thuốc."

Cố Thừa Trạch cười, cất bước. Đi ngang gốc mai già trước cổng đền, một thiếu niên áo thể thao đứng đó từ nãy, hai tay đút túi, mắt không rời Trần Vĩ. Người ấy nhìn chiếc lá phù còn sót trên khay, nhìn cái bếp lò nhà bà A Hồ khuất sau bức tường, rồi nhìn mạch nước mưa chảy dọc chân tường tiệm thuốc — ba cái nhìn đều dừng đúng chỗ cần dừng. Hạ Tụng Thuấn khẽ hừ một tiếng, quay đi. Trong đầu hắn chỉ ghi một dòng: tiểu tử họ Trần biết nhìn khí. Chưa tới mức đáng để nhà họ Hạ ra tay sớm.

Đêm, Trần Vĩ xách đèn xuống giếng long nhãn giữa sân chung. Giếng cổ xây bằng đá xanh, miệng tròn phủ rêu, nước bốn mùa ngọt mát — ngày nhỏ anh hay bị cha sai xuống múc nước sắc thuốc.

Thang dây gỉ kêu cót két. Xuống tới đáy, ánh đèn quét một vòng: lòng giếng khô khốc, lớp bùn non nứt nẻ như da người thiếu nước cả tháng. Anh quỳ xuống áp tai vào vách đá. Không có tiếng. Cái mạch đất vẫn thở đều trong tiềm thức anh suốt hai mươi lăm năm, hôm nay im bặt, như người bị bóp cổ.

Rồi anh thấy nó.

Trên thành giếng, cách mặt bùn non gang tay, một vòng khắc dấu khoét sâu vào đá xanh, các nét chạy theo ngũ phương vị, tâm trận trổ lỗ luồn trụ dẫn. Linh khí bị rút khỏi long nhãn, dồn theo trụ đá ấy về một nơi nào đó, đều đặn, bền bỉ, như cắm ống hút vào mạch máu người ta mà hút.

Trần Vĩ rờ tay lên nét khắc, sống lưng lạnh toát. Trận pháp này không phải ai cũng khắc được. Nó dùng phép an vị của nhà họ Trần — đúng đến từng góc, chỉ đảo ngược sinh thành khắc. Kẻ cắm nó vào lòng giếng am hiểu thuật của tổ tiên anh, am hiểu đến mức biết rõ người thủ mạch sẽ không bao giờ nghĩ có người dám động thổ ngay dưới mũi mình.

Trong vũng tối phía trên miệng giếng, tiếng giày ai đó chạm vào bậc đá, rất khẽ, rồi mất hút.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 1: Tiệm thuốc bắt mạch cho đấtChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.