Mục lục
Chương 2Cái giếng mất bùa
MD

Chương 2

Cái giếng mất bùa

1515 từ, khoảng 7 phút đọc

Ba giờ sáng, đèn đường hẻm cuối Thanh Hà chết nửa cây số. Triệu An không bật đèn pin điện thoại, cậu mang theo cây nến cắm trong cái cốc thủy tinh, kiểu người ta vẫn dùng khi sợ làm thứ gì đó tỉnh giấc.

Ông Trần chỉ dặn đúng một câu trước khi chia tay buổi trưa: *Muốn biết đất bệnh hay người bệnh, đi hỏi cái giếng.*

Giếng cổ nằm sau bức tường gạch vữa bong của dãy nhà bỏ trống, miệng giếng xây bằng đá xanh, đường kính vừa hai vòng tay. Chưa tới nơi, cậu đã ngửi thấy. Nước giếng nhà này xưa vị ngọt mát, hồi nhỏ cậu gánh phụ bà nội hai thùng mỗi phiên chợ; giờ mùi tanh lợm lợm dâng lên từ cổ giếng, lẫn mùi sắt nung.

Cậu thắp nến, hạ xuống gần mặt nước. Ngọn lửa nghiêng hẳn vào trong, như bị ai hít.

Ba bước quanh giếng, lòng bàn tay trái áp lên thành đá. Điểm thứ nhất lạnh. Điểm thứ hai, chỗ mạch nước rò ra vách, cũng lạnh — nhưng cái lạnh rút dần, mỗi vòng một ít, đều đặn như người ta vặn nhỏ bấc đèn. Cậu nhớ lời thầy Tú dạy đọc nước ngày xưa: *Nước đi đâu, khí đi theo đó. Đất không tự khát.*

Rễ cỏ tranh mép giếng là bằng chứng cuối cùng. Loài cỏ này ăn sâu hai thước, hạn ba tháng vẫn đứng xanh. Ở đây, cả vạt rễ khô queo về một phía — hướng tây — còn phía đông giữ nguyên màu. Cây cỏ không biết nói dối. Chúng chỉ mọc về nơi còn sống.

Triệu An ngồi xổm, giơ nến lên cao hơn. Trên thành giếng, chỗ lẽn có miếng gỗ khắc chữ trấn yểm đóng vào bằng ba con ốc đồng — thứ mà hồi bé cậu tưởng là móc treo dây gàu — chỉ còn lại ba lỗ ốc. Miếng bùa đã bị cạy mất.

Cậu áp ngón tay vào mép gỗ còn sót lại trên khe. Vết cạy sắc, gọn, gỗ chưa kịp thâm vì hơi ẩm đêm. Mới. Nhiều lắm là non tuần.

Không phải gió làm rơi. Không phải bọn trẻ con nghịch. Kẻ cạy miếng bùa biết chính xác nó nằm đâu, biết gỡ ngược thớ để không gãy, và đến đây lúc không ai nhìn.

Cậu ghi tất cả vào sổ bìa da, tay lạnh đến mức chữ xiêu vẹo: *Đất không cạn. Đất bị rút. Có người cầm dao.*

---

Cuộc họp tổ dân phố họp ở hội trường tầng một, ghế xếp nhựa, quạt trần quay lắc lư. Chủ tọa là bác tổ trưởng, bên cạnh đặt một tấm bản đồ quy hoạch chỉnh trang in màu còn thơm mực. Triệu An đến muộn năm phút, đúng lúc người áo xám hôm trước — kẻ đưa khế ước — đang chỉ tay vào khu vực lò võ và quán thuốc.

"...dự án giữ nguyên hiện trạng mặt tiền, bà con chỉ cần đồng ý chủ trương cho đơn vị thi công khảo sát ngầm hệ thống thoát nước. Ai có tuyến ống cũ dưới nền, tự thông báo..."

"Cái giếng cổ cuối hẻm thì sao?" Triệu An hỏi to từ cửa.

Phòng im bặt. Người áo xám quay lại, nhận ra cậu, cười nhạt.

"Đại diện Lâm Thị à? Mời ngồi, đang phát biểu."

"Tôi không xin ngồi." Cậu bước lên, đặt cuốn sổ bìa da xuống bàn chủ tọa, mở trang vừa viết đêm qua. "Miếng bùa trấn trên thành giếng bị cạy non tuần trước. Nước đổi vị tanh, rễ cỏ tranh chết một chiều. Từ hôm qua đến giờ tôi bắt mạch cho bảy người trong phố, cả bảy cùng một loại hư mạch. Đất với người đang bệnh chung một chứng. Đề nghị hội trường cho người xuống xem giếng trước khi ký bất cứ biên bản khảo sát ngầm nào."

Quạt trần quay thêm mấy vòng. Bác tổ trưởng nhìn xuống cuốn sổ, không dám cầm.

"Cậu Triệu An," người áo xám kéo ghế ngồi lại, hai chân bắt chéo, giọng đổi sang vẻ nhẫn nại của người lớn dạy trẻ con. "Cậu nói bùa, nói mạch, nói đất bệnh. Tôi hỏi thật: cậu là hiệp hội viên? Là cán bộ địa chính? Hay cậu có chứng chỉ hành nghề nào?"

"Tôi đứng quầy thuốc."

"Vậy thì đúng chuyên môn rồi." Anh ta gật gù, quay cả phòng. "Bà con thấy đấy, hiệu thuốc nhà người ta nợ ba trăm bốn mươi vạn sắp đóng cửa, đương nhiên phải bịa chuyện ma quỷ để gây chú ý. Khảo sát ngầm do đơn vị có giấy phép làm. Ai có giấy phép, người đó nói."

"Bùa trấn không phải chuyện ma—"

"Buổi họp bàn chuyện chỉnh trang," bác tổ trưởng cắt lời, mắt tránh cái nhìn của cậu, "không có mục thảo luận phong thủy. Cậu là thường dân, không đại diện hộ nào ngoài bà nội cậu — mà bà Lâm thì không đến. Mời cậu ra ngoài cho bà con họp."

Có tiếng cười rúc rích cuối phòng. Triệu An nhận ra vài khuôn mặt quen: ông cụ từng uống thuốc bổ tỳ của bà nội ba năm, chị hàng cháo từng được cậu cứu cơn choáng. Họ cười, nhưng không ai nhìn cậu.

Cậu gấp sổ lại, cài quai, bước ra. Cửa hội trường khép sau lưng, tiếng người áo xám vang lên tiếp, đều đều, như chưa từng đứt đoạn.

Ngoài hành lang tối, một điếu thuốc đang cháy chờ sẵn.

"Khá thảm."

Trần Thủ đứng tựa cột bê tông, áo bảo hộ loang dầu mỡ, tay kia kẹp bao thuốc mới bóc. Hai mươi nhăm tuổi, cao hơn Triệu An nửa cái đầu, mặt lúc nào cũng như đang tính tiền sửa xe chưa đòi được. Cậu ta giật điếu thuốc khỏi môi, dụi dở vào đế giày, rồi rút cái bật lửa trên túi áo khoác, chĩa ngọn lửa nhỏ về phía Triệu An.

"Mồi của mày đây." Trần Thủ nhả khói qua mũi. "Tao đứng ngoài nghe hết. Mày nói đúng tất. Chỉ sai một chỗ."

"Chỗ nào?"

"Tao không đại diện hộ nào cả," Triệu An đáp, hiểu là cậu ta đang nhại lại câu mình vừa bị tống cổ. "Nên tao mới bị đuổi."

"Sai ở chỗ mày tưởng người ta đuổi mày vì mày không có giấy phép." Trần Thủ chậm rãi. "Người ta đuổi vì mày gọi tên được thứ họ đang làm. Hôm qua xe tải chở vật liệu vào đầu hẻm, hai giờ sáng. Thùng phủ bạt kín, nhưng thằng em chạy xe ôm đầu đường thấy người ngồi trong thùng — ngồi trên mấy hòm đá, không ai khuân. Đá gì, đi giờ đó, đổ về đâu?"

Triệu An im lặng chờ. Trần Thủ vốn nổi tiếng cả phố vì không bao giờ nói thừa một câu.

"Tao biết đá gì," Trần Thủ nói. "Vì tháng trước tao từng chở thuê một chuyến như thế cho bên Tây Viện. Hàng rào thép, cọc đồng dài một mét hai, và những tờ giấy đỏ cuộn lại như cờ."

"Lá bùa."

"Ừ. Số lượng nhiều gấp mười lần cái miếng mình mất ở giếng." Cậu ta im một nhịp, rồi quay thẳng sang Triệu An — lần đầu tiên, theo cái cách khiến người ta hiểu rằng mọi điều sắp nói sẽ nặng. "Nhà họ Hứa không lấy đất để xây khu phố mới. Bọn họ đang thử trận. Loại trận hút sinh khí người sống nuôi vật chết. Nghe nói có nơi đem thử trước, cả xóm ven mương bị đưa vào viện hết, không chẩn ra bệnh gì, các cụ gọi là 'hụt gốc'."

"Họ dám?" Giọng Triệu An khàn đi. "Luật ngầm cấm ra tay với thường dân."

"Luật ngầm cấm đánh người," Trần Thủ sửa lại, bình thản. "Còn để một cái giếng hết khí thì không ai chết ngay. Mỗi tháng ho thêm tí, mỗi mùa đông mệt thêm tí. Không có vết thương, không có thủ phạm."

Gió lùa qua hành lang, mang theo mùi tanh lợm từ phía cuối hẻm. Triệu An nghĩ đến khăn tay ba điểm máu của bà nội, đến bảy mạch hư trong một buổi sáng, đến ngọn nến nghiêng vào cổ giếng như bị hít.

"Chủ nhật này," Trần Thủ nói, quay về phía bóng tối cuối hành lang, "họp hiệp hội khu phố. Mày có muốn vào phòng không?"

"Bằng cách nào?"

Trần Thủ bật chìa khóa xe, cái chuông nhỏ treo ở đó kêu một tiếng giòn.

"Hiệp hội không cho thường dân dự," cậu ta nói, không nhìn lại. "Nhưng tao thì có tư cách. Thế gia Trần Gia, chưa cắt hộ tịch với liên minh. Tối nay tao chen được tên vào danh sách khách mời. Điều kiện chỉ có một."

"Điều kiện gì?"

"Những gì mày tìm thấy ở giếng," Trần Thủ thả tàn thuốc vào hộp giấy cuộn trên tay, "từ giờ phút này, chỉ hai đứa mình biết."

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 2: Cái giếng mất bùaChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.