Mục lục
Chương 5Bàn Cờ Không Người Giữ Ấn
MD

Chương 5

Bàn Cờ Không Người Giữ Ấn

1150 từ, khoảng 6 phút đọc

Lưỡi kiếm dừng ở cằm Lục Triêm đúng lúc mặt hồ lên tiếng.

Không phải tiếng sóng. Là tiếng đất thở — thứ âm rền rĩ chui lên từ đáy Nhai Trì, khiến ba chiếc thuyền nối phăng phắc chao nghiêng. Chén rượu trên chiếu Hứa Cô trượt xuống, vỡ không kịp kêu. Sinh khí trong vùng cuộn thành xoáy, kéo lá cờ nghi trượng rạp sát mặt nước, rồi rút thẳng xuống dưới, như có ai đào một cái lỗ vô hình ngay giữa hồ.

Cả tiệc đứng dậy. Tu sĩ tam tông bật kiếm, tung phù, trấn yểm xuống nước — tất cả chỉ làm xoáy hút chậm lại một nhịp rồi mạnh hơn gấp đôi. Vài chục canh trước, vùng đồng phía bắc còn xanh rì; giờ cỏ ven bờ đã ngả vàng úa lan ra như mực đổ.

Trần Trọng Dung lùi về sau án thư, tay áo phủi nhẹ một hạt bụi không có thật. Ông ta vẫn hiền từ, vẫn nhỏ nhẹ:

— Vạn Linh Khố mở cửa rồi. Ai chặn được, mời.

Lục Triêm hiểu câu ấy nghĩa là gì. Cửa trận không thể phá bằng kiếm, điều này kiếp trước ông đã ngồi nghe tận tai bên bàn nghị sự, khi mọi phương án đều bị gạch. Trong điển tích cũ mà chính ông từng biên vào sổ nghi lễ của triều đình, chỉ còn một khe cửa hẹp: thệ ước đổi mệnh. Lập giao kèo trước chứng nhân đông đủ, lấy danh tính của người đáng lẽ giữ ấn làm dây buộc — trận chưa nhận được văn thư đóng ấn thì không được phép nuốt đất.

Và kẻ đáng lẽ ký Hòa Ước Vong Xuyên năm ấy, thiên hạ chỉ có một người.

Kiếm trưởng tư lệnh vẫn chĩa vào ông. Nhưng chính vị quan bào chàm ấy là người đầu tiên hỏi, giọng khô khốc:

— Ngươi biết cách chặn. Nói đi.

— Trước hết, xin thu kiếm. — Lục Triêm lùi nửa bước cho lưỡi kiếm trượt khỏi da. — Rồi cần tam tông cùng nhập thệ, ngay bây giờ, đủ chứng nhân. Ai đứng ngoài, phần đất bên đó chịu trước.

Hứa Cô nhìn xoáy nước đã ăn tới nửa mặt hồ, nuốt khan:

— Lăng Tiêu Các ta nhập thệ thì được gì?

— Được là phe gật đầu đầu tiên. Bia đá dựng bên hồ sẽ khắc danh hiệu các ngươi trước nhất, và vùng đất tuyến tư trang hai — đúng vùng các ngươi đòi — cắt về Lăng Tiêu Các, nguyên trạng, không di dân.

— Ta trả giá cho cái tên khắc trên bia à?

— Công tử sợ mất mặt hơn sợ chết. — Lục Triêm nói phẳng lì. — Đây là chỗ để công tử chọn.

Ngạn Thất không hỏi được gì. Lão chỉ hỏi một câu:

— Giá bao nhiêu?

— Bắc Hải Cung nhượng phí dẫn thủy ba năm đầu của linh mạch đông, đổi lấy quyền truy vết toàn tuyến và tàu được cập bến tự do sau thệ. Lời ngay trước mắt, chủ tế quen chọn thứ ấy.

Ngạn Thất cười khà, giơ tay:

— Ký.

Thái Thanh Tự im lặng lâu nhất, rồi cũng gật, vì bên kia đã gật hết. Không bên nào thắng trọn, nên không bên nào dám đứng ngoài — Lục Triêm thuộc lòng cái logic này hơn bất kỳ ai, bởi kiếp trước chính ông đã bày bàn tiệc theo đúng kiểu đó.

Chỉ thiếu một người đứng tên.

Ông cởi áo thư sinh, chống hai tay xuống chiếu thệ, đọc rõ từng chữ:

— Ta, quân sư họ Lục, người đáng lẽ đặt bút ký Hòa Ước Vong Xuyên, xin lấy danh tính kiếp trước làm chứng nhân. Thệ ước đổi mệnh — khế thành, trận khép.

Mặt hồ lặng như nước đọng. Trần Trọng Dung là kẻ duy nhất không ngạc nhiên, và chính vẻ bình thản ấy khiến Lục Triêm lạnh sống lưng hơn mọi lời chất vấn.

Khế văn tự hiện trên mặt nước, từng nét nổi lên bằng ánh trắng. Luật của thệ ước cổ: người đứng tên phải niêm phong vào khế thứ định nghĩa mình. Lục Triêm cất tiếng đọc. Chữ thứ nhất trôi qua, ông quên mất niên hiệu mình từng trị vì. Chữ thứ năm, gương mặt ân sư độc ác vừa chất vấn ông ban nãy tan đi trước mắt, chỉ còn một khoảng mờ. Chữ thứ mười hai, những đêm dài tự trách — thứ ông ôm ba mươi năm như ôm một hòn đá — rơi khỏi ngực ông từng viên, không đau, chỉ nhẹ.

Nhẹ đến phát hoảng.

Chữ cuối cùng khép lại, xoáy nước giữa hồ tắt hẳn. Cỏ úa ven bờ chưa xanh lại, nhưng trời ụp tối rồi mưa xuống — trận mưa đầu tiên sau ba mươi năm đổ trên vùng đất đáng lẽ mang tên Vong Xuyên.

Lục Triêm quỳ giữa chiếu, hai bàn tay trống rỗng. Quanh ông người ta gọi nhau, cãi nhau về bia đá và phí dẫn thủy, mưa trộn tiếng cười. Có cậu trai trẻ áo tía chìa tay kéo ông dậy, gọi gì đó không rõ. Ông không nhớ mình vừa cứu ai. Trong đầu ông, ba mươi năm ấy giờ chỉ là một trang giấy trắng có mùi mực. Ông chỉ thấy ngực nhẹ bẫng, như người vừa đặt xuống một thứ mà cả đời không biết mình đang vác.

Mùa xuân sau, học quán Thanh Lan nở sớm.

Thẩm Quyết — giờ mang thêm chức chưởng sự văn thư hoàng triều, vẫn than phiền rằng chức này chẳng có bao nhiêu quyền — đặt lên bàn sao lục của ông một xấp giấy mới: Bản Thảo Nhai Trì đính chính lần nhất, bản sao sạch sẽ, điều khoản di dân bị gạch bỏ bằng ba dấu son.

— Người ta khắc bia xong rồi. Vùng bắc được mùa. — Thẩm Quyết gõ ngón tay xuống trang cuối. — Nhưng có thứ này. Nét chữ không ai nhận ra của ai, lẫn vào trong kho văn thư từ đời nào.

Nét bút gầy, già, nghiêng về bên trái — nét bút của người chép sử. Trang cuối, ngay dưới ô lẽ ra dành cho ấn quân sư, vỏn vẹn một dòng:

"Cảm ơn hiền điệt đã thay chú bày lại bàn cờ."

Lục Triêm nhìn dòng ấy rất lâu. Ông không hiểu tại sao tim mình thắt lại, cũng không hiểu vì sao hai chữ "hiền điệt" trông thân thuộc đến thế. Cuối cùng ông gấp xấp giấy lại, đem hơ qua đèn, đốt đúng lệ cũ của học quán — văn thư lạ thì tiêu hủy trước, hỏi sau.

Tro bay lên, trắng hơn tuyết. Ngoài cửa sổ, mưa xuân bắt đầu rơi trên những cánh đồng không còn tên nào gợi chết chóc.

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 5: Bàn Cờ Không Người Giữ ẤnChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.