Mục lục
Chương 2Chiếu Dưới Có Lửa
MD

Chương 2

Chiếu Dưới Có Lửa

962 từ, khoảng 5 phút đọc

Còn sáu ngày. Lục Triêm đứng giữa dòng người tràn ra ven quan đạo khi trống khai đạo của phái bộ Lăng Tiêu Các điểm hồi đầu tiên, tay nắm chặt ống trúc đựng lá thư ông chép suốt đêm qua.

Kiếp trước, đoàn xe này vào thành muộn nửa canh giờ. Xe chở lễ vật gãy trục ở cầu Đá vì quá nặng — ba hòm kiếm khí tế kèm — và chấp sự phải dừng lại sửa giữa chợ, để cả kinh thành xem cảnh tu sĩ lúng túng. Ông nhớ rõ mình đã chứng kiến chuyện ấy từ hiên tửu lâu, lúc ấy còn là thư sinh chưa ai biết tên.

Trống dồn. Đoàn xe thứ bảy rung lắc lao tới cầu Đá, bánh vẫn nguyên vẹn. Lục Triêm nhẩm đếm: tám, chín, mười — tiếng răng rắc vọng lên từ đuôi đoàn. Chiếc xe cuối cùng nghiêng hẳn xuống vệ cỏ, trục gãy làm đôi đúng chỗ ông từng đứng nhìn, chỉ khác rằng nó không nằm trên mặt cầu mà trễ một khúc cua mé sông.

Ông nuốt khan. Ký ức không sai, chỉ mòn đi theo mỗi nét bút ông xen vào. Như tấm lụa cũ, kéo mạnh tay thì bục chỉ.

Đoàn người ồn ào vây lại. Đúng lúc ấy Lục Triêm bước tới, giơ ống trúc cho viên lệ binh chặn đường, nói gọn hai câu: "Thư sinh học quán Thanh Lan, sung chức thư ký ghi chú phái bộ Hội Thề Nhai Trì, có kiến nghị dâng chấp sự Lăng Tiêu Các theo thể lệ nghinh tân."

Thể lệ ghi rõ: khách sứ dựng trướng ngoài thành, phàm văn thư dâng lên lúc nghi trượng chưa an vị, quan giữ cổng buộc phải chuyển thẳng lên công đường tạm, không được giữ lại. Kiếp trước ông bày ra luật nhỏ ấy để phục vụ một nước cờ khác. Không ngờ đời này nó thành cánh cửa duy nhất cho chính mình.

Lá thư viết kín hai mặt, chữ lối gọn gàng, mở đầu bằng lời vấn an đúng phẩm trật, thân bài nêu một việc: quốc thư của Lăng Tiêu Các gửi Đại Hạ chép niên hiệu "Vĩnh Xương năm thứ tư", nhưng chiếu chỉ ban ra từ kinh đô đổi niên hiệu đã hai tháng, lịch pháp mới khắc in khắp thiên hạ. Một đại tông môn coi thanh danh hơn tính mạng mà nộp quốc thư ghi niên hiệu cũ thì hoặc khinh triều đình, hoặc chưa hề đọc kỹ bản sao do trung gian dâng lên. Trung gian ở đây là ai, học quán nào chép, ông không viết tên — chỉ để lộ cái bóng của người đưa thư.

Hứa Cô tiếp ông sau tấm rèm trúc, trong lều trướng treo gươm trần. Công tử họ Hứa ngồi xếp bằng trên án, không đứng, cũng không mời ngồi, giọng trong veo như ngọc đập vào nhau: "Phàm nhân mà bàn lịch pháp?"

"Phàm nhân bàn lịch pháp," Lục Triêm đáp, "còn đại nhân bàn hư danh. Hai bên đều làm nghề mình giỏi."

Sau rèm im một lúc. Rồi Hứa Cô bật cười, quay sang thị đồng: "Cho hắn vào. Hỏi xem niên hiệu ấy phạm vào nghi thức nào."

Lục Triêm cúi đầu đọc thuộc điều lệ: quốc thư sai niên hiệu thì hai bên phải sao lại, đóng ấn giám thệ; nếu mang vào hội thệ mà chưa sao, mọi điều khoản lấy nó làm căn cứ bị coi là vô hiệu. Chàng kể thong thả, đúng ba nhịp một câu như người xướng lễ, đến câu cuối thì ngẩng lên, vừa lúc thấy bàn tay Hứa Cô cầm chén trà ngừng giữa không trung. Gương mặt trẻ sau rèm lộ vẻ sững sờ rất khó giấu — kẻ sắp mất thể diện thường có bộ dạng ấy.

"Ngươi muốn gì?" Hứa Cô hỏi.

"Một chỗ ngồi dự thính bên tả khi nghị sự." Lục Triêm nói. "Không hơn."

Cuối buổi, tin quốc thư sai niên hiệu đã truyền sang trướng Bắc Hải Cung, và chấp sự Lăng Tiêu Các cho người mang bản sao điều lệ về doanh trại. Viên lệ binh dẫn ông lui ra, miệng dặn: "Chưởng sự hậu cần sẽ giữ bản gốc để đối chiếu điển lệ."

Lục Triêm lạnh sống lưng. Chức chưởng sự hậu cần, kiếp trước do một người họ khác nắm. Đời này hồ sơ tiến cử ông có xem qua, và cái tên đóng dấu son là Thẩm Quyết.

Ông tìm thấy bạn mình ở nhà kho sau miếu, ngồi trên đống hòm lễ vật, tay cầm đúng lá thư ấy. Ngọn đèn cầy nghiêng. Trước khi Lục Triêm kịp mở miệng, Thẩm Quyết đã thả góc giấy vào lửa.

"Là cậu viết," Thẩm Quyết nói, không hỏi. "Nét chữ cậu, văn phong cậu — cái cách cậu 'vô tình' nhắc ta chuyện chiếc xe lễ chiều nay nữa. Ta ngồi nghe từ đầu đến cuối sau vách trướng bên kia."

Lửa liếm hết nửa lá thư, tro bay lên đậu vào tay áo Thẩm Quyết.

"Cậu biết gì về Nhai Trì mà nhiều đến vậy?"

Lục Triêm im lặng. Người trước mặt ông là bạn chép chung bản thảo bốn năm, mồm nhanh, mắt sắc, sợ liên lụy — nhưng trong ký ức của một kẻ sáu mươi tuổi, Thẩm Quyết là người giơ ấn tín ký Hòa Ước Vong Xuyên sau ông đúng một canh bút. Đời này cậu ta mới mười bảy, đang đốt lá thư có thể cứu hàng vạn người, rồi nhét phần tro còn lại vào tay áo, giữ kín như giữ gia sản.

"Ta không nộp cho ai cả," Thẩm Quyết nói, đứng dậy phủi tro. "Ít nhất thì chưa."

Bình luận

0 bình luận và phản hồi đã được công khai.

Chưa có bình luận

Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.

Nghe truyệnChương 2: Chiếu Dưới Có LửaChưa có bản thu tiếng Việt
0:00 0:00

Sẵn sàng phát.