Chương 3
Dị Hỏa U Lam
2862 từ, khoảng 14 phút đọcBa canh trước giờ Tý, rừng Thần Tinh lặng như một ngôi mộ chưa ai chôn.
Lâm Tiêu cho ngựa dừng ở bìa rừng, tự mình đi bộ vào trong mười bước. Đá lộ thiên ở đây trắng bệch dưới ánh sao, từng phiến nhô lên khỏi lớp đất xám như răng người. Hắn đặt lòng bàn tay lên một phiến. Đá mát rượi, nhưng sâu trong đó có một nhịp rung rất khẽ, đều đặn, giống tiếng chuông bị ai bóp chặt không cho ngân.
Đá biết thở. Hộ hồn trận dựng bằng thứ này sẽ chặn được ngọn lửa thiêu cả sinh cơ. Đó là điều duy nhất khiến ba trăm người của hắn phải có mặt ở đây trong đêm nay.
Điều duy nhất, và cũng là điều khiến cổ họng hắn bắt đầu rút lại thành từng hơi ngắn.
Hắn đếm. Một hơi vào nuôi một mũi thương. Một hơi ra đủ kéo thương về. Phế mạch còn hai phần tư, mỗi phần dùng xong là hết, không có chỗ vay mượn. Ba trăm kỵ phía sau không ai ho, không ai trở mình, cả rừng chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ đá rít lên từng hồi the thé.
"Tiền phong." Tên hầu cận bò tới sát lưng ngựa hắn, giọng hạ thấp đến mức gần như chỉ còn hơi. "Bọn nó chiếm mỏ rồi. Nhiều lắm. Lửa xanh."
"Lửa xanh đâu?"
"Giữa mỏ. Trong một cái quây đá. Cháy từ lúc chạng vạng tới giờ, không tắt, không lan ra ngoài một tấc. Bọn tôi thử vòng bên đông, chưa tới chục bước là tóc cúi xuống đã xém."
Lâm Tiêu nhắm mắt. Ngọn lửa giữ cửa chứ không đốt nhà. Người đứng trong quây đá đó muốn cho hắn thấy: cứ tới, ta để các ngươi thấy thứ gì đang chờ.
"Hoàng Thạc." Hắn gọi.
Một bóng đen lăn khỏi vệ cỏ, dập đầu xuống đất. Đội trưởng đội tuần tiễu của tiền quân Bắc Phủ, kẻ đã nằm vùng ven mỏ đá này sáu ngày trước khi đại quân Hắc Uyên tới.
"Trong quây đá có mấy người?"
"Một, thưa tướng quân. Suốt đêm chỉ một. Đứng im, không ngồi, không cử động."
"Bên ngoài?"
"Đông gấp năm, sáu lần ta. Nhưng... lạ lắm. Chúng nó không vây mỏ. Chúng nó xếp hàng dọc con đường độc đạo vào mỏ, đầu đuôi một dãy, như..." Hoàng Thạc nuốt nước bọt. "Như bày sẵn sân để đấu."
Lâm Tiêu hiểu. Mười vạn quân không cần tới mỏ đá. Mỏ đá chỉ là cái mồi câu để lôi tên tiền phong bệnh binh ra khỏi tường thành, đem mổ giữa thanh thiên bạch nhật cho cả hai bên cùng xem.
Hắn rút giấy cấm chiến trong ngực áo ra, trải lên yên ngựa. Nét chữ thần văn của A Mộc Đan vẫn còn mới, mực nâu óng như máu khô, tám chữ: hồn căn chạm mốc, cấm giao chiến lớn.
"Giữ hộ ta cái này," hắn nói với Hoàng Thạc. "Đừng cho ai đụng vào."
Rồi hắn tế ngựa vào rừng.
---
Lữ Hoành cao hơn hắn nửa cái đầu, vai rộng như cổng thành, mặc áo khinh giáp đen không phù hiệu. Gã đứng giữa quây đá, sau lưng là ngọn lửa xanh cao bằng ngọn cờ, sáng mà không tỏa nhiệt — Lâm Tiêu nhận ra điều đó ngay khi còn cách mươi trượng: mặt đất quanh quây đá không nóng, mà lạnh. Lớp sương mỏng đóng trên phiến đá trước mặt gã không tan, chỉ sẫm lại, ướt rượt như mồ hôi.
Đấu khí của gã ngưng thực, đặc quánh, nhìn bằng mắt thường cũng thấy nó phủ trên người gã thành một lớp mờ như khói. Nguyên Cung đỉnh phong. Hơn hắn hai cảnh.
"Tướng Bắc Phủ." Lữ Hoành mở miệng, tiếng ồm ồm như đá nghiến. "Thống soái cho ta một khắc. Một khắc sau, ta không hỏi nữa."
"Ngươi muốn gì?"
"Mạng ngươi. Đổi lấy việc ba trăm kỵ kia được về." Gã cười, hàm răng sún. "Ta không giết lính. Ta chỉ giết tướng."
Lâm Tiêu xuống ngựa, kéo thanh thương cũ ra khỏi giá đeo. Ba đời người họ Tô nắm cây thương này, cán trơn vì mồ hôi tay những kẻ đã chết. Hắn xoay cổ tay, để mũi thương chỉ xuống đất.
"Vậy thì vào đây."
Lữ Hoành bổ trước. Không dò xét, không khách sáo — một đao ngang từ phải sang trái, đấu khí dồn trên sống đao dày như bức tường đẩy người. Đất dưới chân gã nứt hình rẻ quạt.
Lâm Tiêu không đỡ. Hắn lùi nửa bước, đúng nửa bước, lưỡi đao sượt qua đai lưng, cắt đứt tua áo bào mà không chạm da. Rồi hắn tiến. Mũi thương đâm ra, ngắn, thẳng, nhằm yết hầu.
Gã mãnh tướng nghiêng đầu tránh, lần đầu tiên khép hai hàm lại.
Cả hai đều tính bằng hơi thở, nhưng theo hai cách khác nhau. Lữ Hoành tính xem một kích của đối phương mất bao lâu để thu về; Lâm Tiêu tính xem mình còn bao nhiêu hơi để trả lời. Thương của hắn không nhanh, không mạnh, chỉ có một chỗ dựa: hắn biết chính xác khoảng cách mà cánh tay mình còn làm chủ được, và tuyệt đối không đánh quá phạm vi đó.
Chiêu thứ bảy, hắn trượt. Giáp vai trái toạc một đường, máu nóng xối xuống cánh tay. Chiêu thứ mười hai, hắn trúng một chỏ vào sườn, cả người bay ngửa đập lưng vào phiến đá.
Hắn nằm đó ba nhịp, thở. Không phải vì đau. Vì lồng ngực vừa bị ép đã tiêu tốn của hắn số hơi đáng lẽ để dành cho bốn mũi thương nữa.
"Kẻ bệnh binh." Lữ Hoành bước tới, đao kéo lê trên đá rít lên từng tiếng. "Nghe nói ngươi một kích phá tường khiên hai nghìn người ở hẻm Nứt Sọ. Hôm nay xem ra lời đồn cũng biết nói dối."
Lâm Tiêu chống thương đứng dậy. Chậm. Từng ly một. Để gã kia nhìn rõ: dậy là dậy thật, chẳng phải cố.
"Ngươi đếm chiêu của ta," hắn nói, giọng bình thản đến mức chính hắn cũng ngạc nhiên. "Còn ta đếm hơi của ngươi. Ngươi nặng hơn ta, đao của ngươi tốn sức hơn thương của ta. Qua hai mươi chiêu nữa, ngươi hụt. Còn ta thì đã hụt từ lâu rồi."
Lữ Hoành gầm lên, bổ một chém thẳng đỉnh đầu.
Lâm Tiêu không lùi. Hắn ném thương.
Thanh thương cũ xoay trong không khí, nặng trịch, cắm phập vào khe đá ngay trước mũi chân gã mãnh tướng, buộc gã phải lệch nửa thân người để né một vật chẳng đe dọa gì cả. Chỉ nửa thân. Đủ.
Hắn lao vào khoảng lệch đó, người thấp hơn, vai chúc về trước, quyền phải xuyên qua lớp phòng thủ đang bị kéo ngược, đấm trúng hạ bàn giáp. Đấu khí trên quyền cô đọng đến cực hạn — không bùng, không nở, chỉ nén. Một đòn của thợ đồ tể, chẳng của võ tướng.
Lữ Hoành quỳ sụp.
Cả rừng đá im bặt. Phía bìa rừng, không phân biệt nổi tiếng thở nhẹ của bên nào.
Lâm Tiêu rút thương khỏi khe đá, đi vòng ra sau gã mãnh tướng, mũi thương đặt lên gáy.
"Thứ nhất," hắn nói, "ta không cần mạng ngươi. Thứ hai, mỏ đá này ta mang đi từng khối một, các ngươi đứng nhìn. Thứ ba—"
Gáy gã dưới mũi thương giật một cái. Chẳng vì sợ.
Vì tất cả bọn họ đều vừa nghe thấy: từ hướng nam, tiếng vó ngựa đi rất chậm, một người.
---
Ngụy Trầm xuống ngựa giữa quây đá, ngay bên cạnh ngọn lửa xanh. Hắn đi vào đó như đi vào sân nhà, vạt áo đại soái quét trên đá lạnh, và ngọn U Lam tự động dạt sang hai bên, ngoan ngoãn như chó thuần.
Lâm Tiêu siết cán thương.
"Câm lặng đi, Lữ Hoành." Ngụy Trầm nói, không quay đầu. "Ngươi thua rồi, thua thì ngồi xuống học."
Gã mãnh tướng đen thui mặt, lui về.
Người đàn ông ngoài bốn mươi ấy quay lại. Mặt hắn không dữ, không cười, chỉ có hai hố mắt sâu và một cách đứng rất quen — trọng tâm dồn xuống gót, vai thả lỏng, tay trái buông lơi gần như vô dụng, khuỷu tay hơi chếch ra ngoài.
Lâm Tiêu nhìn cái dáng đứng đó và thấy sống lưng mình lạnh hơn cả đá.
Đó là thế thủ của thương pháp Bắc Phủ. Thế "Thương Mù" — bài mở đầu trong giáo bản họ Tô, dạy cho mọi tân binh, truyền ra ngoài doanh trại không quá ba người biết gốc.
"Ngươi nhận ra." Không phải câu hỏi. Ngụy Trầm gật đầu, chậm rãi. "Cha ta từng đứng trong thao trường Bắc Phủ mười năm, trước khi triều đình nhà ngươi phát hiện tổ tiên họ Ngụy từng cộng sự với tổ tiên họ Lâm. Hai nhà khảo bí pháp Phong Lăng chung một thư phòng, huynh đệ tương xứng. Rồi các vị thượng quốc của nhà ngươi quyết định rằng bí mật ấy nên đổi chủ bằng máu, và họ Ngụy bị xóa tên khỏi sổ quân."
Hắn giơ bàn tay trái. Ngọn U Lam từ quây đá bay về, cuộn vào lòng bàn tay hắn thành một quả cầu xanh biếc, ấm áp — đúng, ấm áp, Lâm Tiêu thấy rõ hơi nước từ đó bốc lên quanh ngón tay hắn — rồi Ngụy Trầm nắm lại, tắt ngấm.
"Nó không thiêu sinh cơ," hắn nói. "Nó chỉ thiêu những gì đã mục. Ngươi hiểu ý ta chứ? Thứ gì còn nguyên vẹn thì an toàn trong lửa này. Nó ăn lời nguyền, không ăn người."
Và rồi hắn ho.
Không che miệng, không quay đi. Một tràng ho khan, ngắn, khô, kết thúc bằng động tác đưa mu bàn tay lên quệt rất dứt khoát, như người ta quệt mồ hôi. Trên mu bàn tay hắn, dưới ánh sao, loang một vệt xám đen loãng.
Lâm Tiêu nhìn vệt đó. Cổ họng mình bỗng ngứa ran.
"Hồn tàn." Giọng Ngụy Trầm trầm xuống, lần đầu tiên không còn âm hưởng của kẻ đang thuyết phục. "Tâm Lung Hồn của ngươi là dị loại hiếm, nhưng không phải duy nhất. Nhà ta mắc nó ba đời rồi, nặng hơn ngươi, muộn hơn ngươi — thầy thuốc nói ta còn chừng hai mùa, có khi không hết. Ngươi và ta, Lâm Tiêu, là hai kẻ cùng đứng trên một cây cầu đang sập, chỉ khác nhau chỗ ta nhìn thấy dòng sông dưới chân sớm hơn ngươi mười năm."
"Ngươi nói những chuyện này để làm gì."
"Để ngươi tin cái giá ta sắp trả lời." Ngụy Trầm bước tới một bước, đá dưới chân kêu tách một tiếng. "Chu Yểm đã tỉnh. Có thể hôm nay, có thể nội trong ba ngày. Khi nó lên khỏi vực, nhân gian phải có thứ nạp vào miệng nó — sinh cơ, hồn phách, càng nhiều càng no. Đó là quy tắc của thượng cổ, không phải của ta. Ta chỉ là kẻ đọc được văn tự trên vách di tích, còn các vị vua của ngươi giả vờ không biết."
Hắn dang hai tay, như ôm cả khu rừng đá vào lòng.
"Liên thủ với ta. Hai nhà họ Lâm họ Ngụy hợp lại, hiến dâng đúng phần cần hiến — các châu phía nam, những đế quốc chư hầu nghìn năm khoanh tay nhìn phương bắc đổ máu, chưa từng gửi tới một xe lương. Chu Yểm no, nhả phong ấn ra, trời đất này còn lại đôi ta và phương bắc. Và hồn căn bất tử, Lâm Tiêu. Bí pháp hai tổ tiên các ngươi tìm cả đời không ra, nằm trọn trong nghi thức tế hiến. Ngươi sẽ không bao giờ phải đếm hơi thở nữa."
Rừng đá lặng.
Lâm Tiêu nghe thấy tim mình đập, nghe thấy phổi mình làm việc — từng cái phồng xẹp nhỏ nhen, bẩn thỉu, đáng thương. Hai phần tư của một người bình thường. Hắn đã sống với nó hai mươi hai năm, và chưa một buổi sáng nào hắn không biết ơn nó.
"Ta hỏi ngươi một câu," hắn nói. "Ba nghìn người doanh Tiền Thanh. Đêm qua."
"Số hồn để lót đường tiến quân." Ngụy Trầm đáp thẳng, không né. "Ta biết chúng ta sẽ nói về chuyện đó. Ngươi muốn nghe lời xin lỗi thì để lần khác."
"Ta không muốn lời xin lỗi. Ta muốn biết: khi ngươi đứng trong lửa xanh nhìn họ cháy, ngươi có ho không?"
Lần này đến lượt Ngụy Trầm im. Ngọn lửa sau lưng hắn vặn mình, đổi màu từ xanh sang xanh tái.
"Ta không ho," hắn nói rất khẽ. "Ta quên ho. Ngươi hiểu chưa? Đó là cái giá thật của con đường ta chọn. Lời nguyền vẫn ở đó, mỗi ngày, nhưng ta đã thôi không đếm nó nữa. Kẻ thôi đếm hơi thở của mình thì sớm muộn cũng bắt đầu đếm hộ bằng hơi thở người khác."
Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Tiêu.
"Ừ, ta cũng ghê tởm chính mình. Nhưng ta dám làm, còn các ngươi chỉ dám giả vờ là chưa ai phải làm gì. Liên thủ hay không?"
Lâm Tiêu cúi xuống nhặt một mảnh đá Thần Tinh Thạch vỡ, nặng bằng ba nắm tay, bỏ vào túi vải đeo yên. Tiếng đá cọ vào đá kêu cạch một cái giòn tan.
"Không," hắn nói. "Ngày mai nếu hai đại quân đánh nhau, đừng nhắc tới hai chữ liên thủ nữa. Ngươi sẽ không nhận được câu trả lời thứ hai."
"Vậy thì sinh tử chiến."
"Sinh tử chiến."
Ngụy Trầm lên ngựa. Đi được vài trượng, hắn dừng lại, không quay đầu.
"Cho ngươi một thứ miễn phí. Khoảng khắc ngươi từ chối, trong lòng ngươi đã có câu trả lời cho thần văn trên Cửa Cũ rồi — 'Hồn Tàn Khả Thành Đạo'. Đừng vội mừng. Kẻ thành đạo gần nhất cách đây chín trăm năm, tên khắc trên thiên khuy, dân gian gọi hắn bằng hai chữ mà ngươi chắc chắn từng nghe trong truyện trẻ con: Tổ Thương."
Bóng ngựa lẫn vào rừng. Lữ Hoành và đám mãnh binh lùi theo, không một ai dám nhìn lại cái mỏ đá.
---
Trời tang tảng sáng, đoàn xe bò chở đá Thần Tinh Thạch về tới chân ải Phong Lăng.
Tô Hoài An ngồi trên chiếc ghế gấp đặt giữa hậu doanh, nửa người dưới phủ chăn, tay trái băng treo trước ngực. Lão không hỏi một lời về trận thắng. Lão nhìn mấy chục khối đá trắng chất đống trước tường thành, nhìn cái túi vải buộc chéo trên yên Lâm Tiêu, rồi nhìn gương mặt tái mét của hắn.
"Đá đủ chưa?"
"Đủ dựng trận nhãn và bốn góc. Thiếu đá tuyến giữa thì lấy gạch cũ trộn cốt thần văn bù, A Mộc Đan tính giúp được."
"Ngươi đánh cược cả tuyến phòng thủ vào một trận đồ chưa ai dựng nghìn năm nay."
"Chúng ta đánh cược cả tuyến vào việc không có nó," Lâm Tiêu đáp. "U Lam hỏa tới thì tường gạch cản được bao lâu, sư phụ? Doanh Tiền Thanh mất bao lâu để trả lời câu đó?"
Tô Hoài An há miệng, rồi ngậm lại. Lão giơ bàn tay phải còn lành, ngón trỏ vẽ lên không trung một vòng tròn nhỏ — thói quen cũ của lão mỗi khi hạ lệnh mà không muốn lập ty.
"Dựng trận. Giao cho ngươi toàn quyền. Lão phu nằm đây coi hậu quân." Đoạn lão hạ giọng. "Khoan. Ngụy Trầm nói gì với ngươi?"
Lâm Tiêu cởi túi vải, lấy mảnh đá nhỏ đặt vào tay lão. Ngón tay Tô Hoài An khựng lại trên mặt đá, mi mắt lão giật một cái rất nhanh.
"Hắn bảo hắn cũng hồn tàn. Hắn mời ta cùng hiến nhân gian."
"Ngươi từ chối."
"Ta từ chối."
Lão tướng gật đầu, không khen, không hỏi thêm. Lão lật mảnh đá lên, nhìn mặt sau, rồi nhìn học trò của mình lâu hơn bình thường một chút.
"Vậy thì đêm nay ngủ cho đã," lão nói. "Vì từ rạng sáng mai, ngươi không còn là kẻ bệnh binh nữa. Ngươi là đích nhắm duy nhất của mười vạn quân."
Lâm Tiêu rời khỏi lều hậu doanh. Ngoài tường thành, mặt đất Phong Lăng vốn phẳng lì ngàn năm, lúc này, ngay chính giữa vùng sáng trắng của mỏ đá mới khai thác, một đường nứt chạy dài hơn trăm trượng đang mở dần. Dưới đáy khe không phải đất. Là ánh sáng đen, đặc quánh, chảy ngược lên trời như mưa rơi ngược.
Hắn đứng nhìn nó. Phổi hắn co lại, giãn ra, co lại.
Hai phần tư. Hắn còn đúng hai phần tư.
Và ở đâu đó dưới kia, thứ khổng lồ vừa trở mình lần thứ nhất.
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.