Chương 1
Hồn Căn Mục Màng
1834 từ, khoảng 9 phút đọcTiếng ho đầu tiên lẫn vào trống điểm binh, không ai nghe thấy.
Tiếng thứ hai cũng vậy. Đến tiếng thứ ba, hàng quân năm mươi người phía trước Lâm Tiêu đồng loạt nghiêng người né sang hai bên, như thể cơn ho đó là mũi tên lạc.
Trời tháng hai ở Bắc Phủ vẫn còn cắn thịt. Thao trường trải dưới chân tường thành, cờ đen viền da sói cắm dọc bãi điểm danh, gốc cờ đóng băng cứng như khối sắt. Ba nghìn quân đứng im theo nhịp trống, hơi thở hóa khói trắng cuộn trên hàng ngũ. Giữa khoảng lặng lớn đến mức nghe rõ tiếng băng nứt trên mặt trống ấy, tiếng ho của Lâm Tiêu lọt ra, từng chát một.
Hắn nuốt xuống. Nuốt không nổi.
Cơn ho thứ tư kéo dài đến khi vị tanh trong cổ họng dâng lên tận lưỡi, nóng hổi. Lâm Tiêu nghiêng đầu, hất xuống nền băng.
Vết huyết đen loang trên tuyết không tan ngay, đặc quánh như mực.
*Đồ vô dụng.* Hắn chửi khẽ chính mình, đúng hai chữ.
Hai mươi hai tuổi, mười năm lớn lên trong doanh trại này. Hắn học cưỡi ngựa trước khi học đọc, biết mài thương trước khi biết câu liêm nào cắt được gió Bắc. Ba năm trước tại khe Hắc Thủy, một mình hắn dẫn hai mươi kỵ đâm thủng đội hình tiên phong Hắc Uyên, về tới cổng doanh được cả Bắc Phủ gọi là thiếu niên mạnh nhất đời này. Người ta nói hồn căn họ Lâm sắc nhất biên cương, rằng Tâm Lung Hồn cảm ứng thần văn thiên tư hơn người, rằng sớm muộn gì cũng Nguyên Cung, rồi Mệnh Cảnh.
Người ta nói nhiều lắm. Chỉ có điều mỗi lần nói xong, lại có người nhìn cái ngực trái của hắn rồi hạ giọng.
Tâm Lung Hồn — dị loại võ hồn đứng đầu bảng cảm ứng thần văn, đổi lại, phế mạch mục dần theo hồn lực. Phế mạch chia bốn phần, cha hắn từng lấy ngón tay vạch lên bàn mà dạy, ngày hắn mười hai tuổi. Phần thứ nhất đã mục từ lâu, mục lúc nào hắn không nhớ. Còn ba phần. Mỗi trận đánh lớn, mỗi lần bùng đấu khí, vĩnh viễn trừ đi một phần tư, không thuốc men nào chuộc lại được.
Sức mạnh của kẻ khác đo bằng cảnh giới. Sức mạnh của hắn đo bằng hơi thở còn lại.
"Viện quân Phong Lăng, tiền phong quan Lâm Tiêu — kiểm hồn."
Giám hồn sứ đứng trên đài cao, tay nâng ngọc giám màu tro, giọng đọc như đọc cáo thị dán cổng thành. Vị này thuộc Tiết chế phủ, sáu mươi tuổi, tóc búi gọn, khuôn mặt phẳng lì như tờ giấy chưa viết, từ sáng đến giờ đã tuyên hai trăm cái tên mà cơ mặt không nhúc nhích lần nào.
Lâm Tiêu bước lên đài, đặt lòng bàn tay lên mặt ngọc.
Ngọc giám hấp thụ hồn lực thì đổi sắc. Quân sĩ Bắc Phủ ai cũng thuộc lòng bậc màu của sáu tầng cảnh giới: trong veo là Khai Hồn, ngà sữa là Luyện Thể, vàng nhạt Ngưng Đan, đỏ sậm Nguyên Cung, tím biếc là Mệnh Cảnh, riêng bậc cuối cùng sau Mệnh Cảnh thì muôn năm mới gặp một người, chỉ nghe kể chứ chưa tận mắt thấy bao giờ.
Mặt ngọc lần này không đổi sang màu nào cả. Nó xám đi. Từ giữa phiến ngọc, những đường rạn lan ra như rễ cây khô, chậm rãi bò tới mép.
Giám hồn sứ nhíu mắt, rút tay về lật xem mặt sau phiến ngọc, rồi làm động tác mà cả thao trường chưa từng thấy: ông ta nhỏ vào ngọc giám một giọt dịch màu hổ phách, rót tiếp hồn lực dò lại.
Phiến ngọc nứt thêm một đường.
"Kết luận?" Thanh âm giám hồn sứ khô khốc, nhưng lần đầu tiên trong buổi điểm binh, ông ta hỏi lại — hỏi cấp dưới của chính mình, hay hỏi cái máy, hay hỏi trời, không rõ.
Không ai trả lời được. Ông ta cầm phiến ngọc giơ cao quá đầu.
"Bắc Phủ viện quân Phong Lăng, tiền phong quan Lâm Tiêu, hồn căn Tâm Lung Hồn — đã mục một phần, hiện tồn tam phân chi nhị..." Ông ta ngừng một nhịp, đoạn bỏ lối văn công thức, nói thẳng cho cả bãi cùng hiểu: "Phế mạch còn ba phần tư. Hồn căn liệt hạng bệnh. Ghi vào sổ."
Ba nghìn người im lặng kiểu khác với lúc nãy.
Lâm Tiêu đứng giữa đài, nghe rõ từng nhịp tim đập lệch vì cố hít sâu một hơi không trọn. *Bệnh.* Không phải phế, không phải tàn, mà là bệnh — chữ dùng trong quân luật cho thứ lính còn dùng được hôm nay nhưng chắc chắn hỏng vào một ngày nào đó, và người ta không đổ tiền sửa một thứ đã xác định ngày hỏng.
Hắn xuống đài. Đi ngang hàng quân, những vai giáp va vào nhau lách cách, mọi người tự động giãn ra hai bên để mở cho hắn một lối đi rộng, rộng hơn cả lối dành cho thống lĩnh duyệt binh. Ở doanh trại này, người ta vừa kiêng dè kẻ sắp chết, vừa tò mò muốn nhìn cho kỹ kẻ sắp chết.
"Tiền phong..." Có tiếng thì thào đuổi theo lưng hắn. "...cái hồn đó, e chẳng qua nổi mùa đông."
Trống điểm sang doanh thứ ba. Kiểm hồn vẫn tiếp tục. Lâm Tiêu về đứng áp chót hàng quân cũ của mình, chỗ mà nửa canh giờ trước còn là nơi hắn đứng với tư cách tiền phong quan viện quân Phong Lăng.
Rồi trống dừng hẳn. Không phải hết phiên. Một bóng người từ phía tường thành đi thẳng ra giữa thao trường, áo bào đại soái dày đến mức che kín tuổi tác, từng bước chậm mà cả bãi điểm binh nghiêng người nhường.
Tô Hoài An. Đốc quân Bắc Phủ, trấn biên ba mươi năm, đấu khí ngưng thực như nước giếng sâu không ai dò đáy.
Ông ta không nhìn giám hồn sứ. Không nhìn ba nghìn quân. Ông ta đi thẳng tới trước mặt Lâm Tiêu, dừng, rồi tháo cây thương vẫn chống trên vai mình xuống, không một lời giải thích, nhét vào tay hắn.
Cán thương còn ấm.
"Tướng giữ cửa không phải bằng phổi." Tô Hoài An nói, giọng rè rè như đá mài. "Giữ bằng đây." Ông gõ hai đốt ngón tay lên thái dương Lâm Tiêu. "Về lều. Chiều nay ta muốn nghe ngươi nói xem nếu Hắc Uyên đánh thì đánh đường nào."
Nói xong ông quay lưng đi, để cả ba nghìn người đứng đó với cây thương cũ truyền qua ba đời chủ, và để Lâm Tiêu đứng đó, hai tay siết cán thương đến trắng đốt ngón.
*Đừng mừng vội.* Hắn bảo mình. *Ông ấy giao việc nặng chứ không giữ ngươi trong trướng. Như mọi khi.*
Nhưng chiều nay, trong trướng Tô Hoài An, chuyện cần bàn không phải đường tiến quân.
Tên tế tác về đến trại trước giờ Thân, ngựa chạy gãy cả hai con. Nó quỳ giữa trướng, môi nứt toác chảy máu, giọng khàn đặc:
"Mười vạn. Đại quân Hắc Uyên xuất doanh từ tiết Lập xuân, do Thống soái Ngụy Trầm đích thân thống lĩnh, đi thẳng vào tuyến Phong Lăng!"
Trướng im một hơi thở.
"Còn một chuyện." Tên tế tác nuốt nước bọt, cổ họng kêu ột một tiếng. "Tiên phong nó hành quân ban đêm nhưng không đốt đuốc. Đi trước quân mười dặm luôn có một vùng sáng xanh — xanh như lửa mà lạnh như... như nhìn vào mắt cá đuối. Dân ven biên bảo đó là dị hỏa U Lam, thứ thiêu cả đấu khí lẫn sinh cơ. Thống soái Hắc Uyên ôm nó trong lòng bàn tay mà đi."
Tô Hoài An ngồi bất động, tay day day vết sẹo trên mu bàn tay — thói quen của ông mỗi khi tin dữ vượt quá dự liệu.
"Chu Yểm thì sao?" Ông hỏi. "Các ngươi được lệnh dò cái đó kia mà."
Tên tế tác ngẩng lên, mặt trắng bệch như vừa trông thấy tổ tiên mình đứng ngoài cửa.
"Dạ. Bọn tôi thấy." Giọng nó vụt nhỏ. "Quầng đen. Treo trên bầu trời phía sau đại quân nó, ban ngày cũng thấy, to bằng cái nong, mây cuộn vào trong mà không cuộn ra. Các trưởng lão coi sóc lễ tế trong bộ nói... nói tượng đó ứng với Chu Yểm trong cổ thư. Thần thú tỉnh dậy rồi, đại nhân."
Lửa trong lò than nổ lép bép. Lâm Tiêu đứng dựa cột trướng, nghe từng chữ rơi xuống đầu mình nặng hơn đá.
Hắc Uyên không đánh Bắc Phủ bằng quân. Nó đánh bằng một con quái vật cổ mà gần nghìn năm trước cả đại lục từng hợp sức phong ấn. Và phên dậu cuối cùng chắn đường nó là cái vực Phong Lăng — quê hắn, nơi đóng viện quân của hắn, nơi mười năm trước cha hắn bỏ mạng trong một trận tuần tra không xác, chỉ gửi về nhà một mảnh vải liệm.
Ít nhất hắn vẫn nghĩ thế.
Tên tế tác cởi bọc da sau lưng, dâng lên bàn soái bằng hai tay run run: "Ngoài ra... bọn tôi nhặt được thứ này ở trạm gác cũ ven khe Hắc Thủy, cách bờ vực Phong Lăng ba mươi dặm. Xin trình đại nhân."
Trong bọc là một mảnh vải liệm, mục một góc, thêu phù hiệu gia tộc họ Lâm.
Tô Hoài An cầm mảnh vải, lật mặt sau. Ông im rất lâu.
Lâm Tiêu không chờ được. Hắn bước tới, giật phắt mảnh vải khỏi tay đại soái trước khi viên đô úy cận vệ kịp trở giáo. Tay hắn run — hắn ghét bàn tay mình lúc này, nhưng mắt thì không rời nổi đường kim trên mảnh vải.
Vải liệm họ Lâm, đúng. Nhưng hoa văn thêu chạy quanh mép vải là dạng cổ văn mà hắn từng thấy duy nhất một lần, ở trang cuối cuốn sổ tay cha để lại, thứ mà mẹ hắn đem đốt vì sợ nó. Bên cạnh đường viền có hàng chữ khắc nông, nét như thể người khắc vội trong bóng tối, khắc bằng móng tay hoặc bằng mũi kim:
*Tiêu nhi, phụ hoàn.*
Cha mày còn sống.
Trướng ngoài, tù và báo tan điểm binh vang lên một hồi dài. Rồi, chưa kịp dứt hơi, hồi thứ hai xen vào — gấp, sắc, cái hồi mà cả Bắc Phủ chỉ nghe đúng một lần mỗi khi Tiết chế phủ hạ lệnh xuất chinh.
Lâm Tiêu ngẩng đầu. Tô Hoài An đang nhìn hắn, ánh mắt như nói: *bây giờ thì ngươi biết vì sao ta đưa thương cho ngươi rồi đấy.*
Bình luận
0 bình luận và phản hồi đã được công khai.
Đăng nhập để bình luận, phản hồi, thích hoặc báo cáo nội dung.
Đăng nhậpChưa có bình luận
Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng một nhận xét cụ thể và tôn trọng.