---
story: "Vấn Đạo Cửu Tiêu"
chapter_number: 3
chapter_title: "Giếng cạn và bộ xương trăm tuổi"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1226
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/van-dao-cuu-tieu-ai-97/chuong/3"
---

# Chương 3: Giếng cạn và bộ xương trăm tuổi

*Tác phẩm: [Vấn Đạo Cửu Tiêu](https://meocondoctruyen.com/truyen/van-dao-cuu-tieu-ai-97)*

Canh năm, Tĩnh Xuyên lần theo dòng suối khô ra sau lưng đan phòng.

Suối không có nước, chỉ có lòng đá trắng hỏm như lưỡi người ta liếm. Hắn nhớ lời A Ngưu trong bóng tối, nhớ tấm ngọc giản ghi kín tới mép, rồi nhớ một chuyện cũ hơn: giếng linh nhãn hôm trước, mạch đá cạn theo từng khúc đứt đoạn, như thể ai đó chặt cây bằng nhiều nhát rìu, mỗi nhát cách đều nhau. Nhát rìu nào cũng vừa vặn bằng một viên đan.

Cuối lòng suối là miệng hang thấp, hơi phả ra tanh nồng mùi đất nung. Nhóm lửa pháp quyết, hắn bò vào. Động phủ cổ này rộng đến mức ánh lửa soi không tới vách, chỉ thấy nhũ đá rủ xuống từng chùm, mỗi chùm khô rang, gõ vào kêu lách cách như xương tre. Dưới chân động, một vũng nước đọng lại tròn như cái đấu, đục ngầu.

Trong vũng có vật gì đó cuộn mình.

Vảy lật ngửa như mái nhà dột. Cái đầu dài bè sang hai bên, râu quấn vào nhau đã thành một búi cứng. Giao long giữ mạch của núi này, xưa nay người thôn Càn Khê cúng nó bằng ba nén nhang và một bát tiết gà mỗi đầu mùa. Giờ nó nằm đó, thân nứt nẻ dọc theo đường vảy, chỗ nứt lộ ra thứ gì đó khô bở tựa tro ép.

"Người của Thanh Vân." Giọng nó vang lên từ cổ họng, không ra tiếng mà rung trực tiếp vào xương quai xanh của hắn. "Ba trăm năm nay, các ngươi chỉ sai người lên núi ngắm cảnh."

Tĩnh Xuyên chắp tay. "Mạch đá chết từ đâu?"

"Từ trên xuống." Giao long thở, bọt nước vỡ trên mặt vũng. "Ta giữ chín khúc mạch. Mỗi khúc ứng với một cây đồng trên đỉnh. Trước kia nước mạch đầy, ta uống không hết. Bây giờ mỗi tháng có một khúc hóa bụi. Ngươi biết vì sao ta không rời đi không?"

Hắn không hỏi lại, chỉ chờ.

"Vì rời đi thì chết ngay. Ở lại, chết dần." Nó nghiêng cái đầu nứt nẻ về phía vách động. "Ngươi xem kia."

Trên vách đá, ai đó đã khắc lại đúng những ký hiệu hắn thấy trên cột tiêu đồng đêm mùng bốn. Phù văn trấn lôi, hắn từng nghĩ vậy. Nhưng khắc ở đây, giữa động phủ, quanh hình vẽ một cái giếng, phù văn chạy ngược: các nét xoắn không đè xuống mà hút lên, chín đường dẫn từ chín đỉnh quy về một chỗ trũng giữa lòng núi — chỗ trũng ấy bị ai đó mài sâu thêm bằng dao sắc, nét mới chồng nét cũ, lớp sau cùng còn chưa kịp mờ.

Tĩnh Xuyên giơ viên Tục Mệnh Đan trong túi áo lên trước ánh lửa. Trên mặt đan, vân thuốc xoáy tròn chiều với mấy cái xoắn trên vách.

Chín cây tiêu đồng vốn để trấn lôi. Chín cây tiêu giờ là chín cái ống hút. Lôi Đài mở mỗi trăm năm một lần, vốn để trời thẩm người; kẻ luyện đan chỉ cần cắm ống vào nơi trời từng đặt tay, hút thứ nước mà sấm sét để lại dưới mạch đá. Mỗi viên đan rút một khúc mạch. Khúc mạch ấy dưỡng ruộng, dưỡng người già trẻ nhỏ trong thôn. Ai càng cầu sống lâu, núi càng chết mau, và người trong thôn bệnh thêm ra — lại phải mua đan.

"Họ bảo ngươi giữ mạch." Hắn nghe giọng mình khô đi. "Vậy phần mệnh của sinh linh chưa kịp đầu thai, ai giữ?"

Giao long im một lúc lâu.

"Đó không phải phận của ta," nó nói. "Nhưng nếu có ngày ngươi gặp kẻ cầm dao, hỏi nó một câu giúp ta: nó có nhớ tên đứa trẻ đầu tiên nó cắt hay không."

Hóa ra không cần về sớm. Xe tang đi trước hắn nửa dặm, qua đèo Càn Khê, về thôn.

Thôn Càn Khê trưa nay vắng như buổi chợ tan. Ruộng bậc thang bỏ hoang cả vạt, cỏ tranh mọc quá đầu gối, bờ ruộng sụt thành hàm ếch. Đứng trên dốc, Tĩnh Xuyên đếm được mười bảy mảnh vườn trống; hắn đi ngang một xóm, hỏi thăm, người ta bảo trai tráng trong thôn tháng này nhập núi cầu đan mất bốn chục mạng, ở nhà chỉ còn người già với trẻ con ôm nhau chờ tin. Chờ bệnh khỏi. Chờ trường sinh. Chờ đến khi chính mình trở thành một cái tên trong cột nào đó của cuốn sổ nào đó.

Nhà Lý lão gia treo vải trắng.

Ông Lý ngồi sụp trước quan tài, tóc tai bù rối, tay ôm cái bài vị còn thơm mùi gỗ mới. Vợ ông, Thẩm thị, sáng này còn cuốc vườn vun cải reo ầm ĩ trước trăm cặp mắt. Trưa nay người ta thấy bộ quần áo bà xếp trong quan tài, nắp khép hờ, còn chính bà thì không thấy nữa.

"Đêm qua tôi nằm mơ," ông Lý ríu ran kể với mọi người, lặp đi lặp lại như một cái cối xay nước cạn. "Bà ấy đứng ngoài sân, giơ nắm rau cải cho tôi xem. Tôi tỉnh dậy, giường trống. Tôi tưởng bà ấy dậy sớm. Tôi tưởng..."

Quan tài rỗng. Chỉ còn bộ quần áo xếp phẳng và một lớp bụi xám.

Tĩnh Xuyên xin phép được xem. Ông Lý gật đầu, chẳng hiểu hắn là ai, chỉ thấy áo xanh chấp pháp thì tưởng quan trên về xét việc mất xác, vội vã dâng cả hương án.

Hắn chạm vào lớp tro xám ấy. Không phải tro đốt. Là cốt cách rã ra tại chỗ, xương vẫn giữ nguyên hình hài nhưng bóp nhẹ là mục, tóc và móng tay mọc ngược vào trong thịt, xoắn thành từng búi đen như rễ cây non bám trong lòng đất. Một người vừa chết mà thân thể thối rữa không như thế; một người chết lâu năm cũng không như thế. Đây là dấu tích của kẻ bị đòi nợ gấp.

Trên bàn thờ nhà họ Lý, cạnh bài vị mới, là bài vị cũ: Hoàng thị, mẹ chồng ông Lý, mất đã mười một năm, hưởng thọ một trăm lẻ ba tuổi. Bà hoàng này hồi còn sống nổi danh khắp vùng vì răng lợi nguyên vẹn, tự chống gậy đi chợ, chê con cháu "yểu mệnh". Người ta từng đồn bà có phúc.

Tĩnh Xuyên nhớ ra cái tên ấy. Tấm ngọc giản thứ hai trong hộp: cột Ứng ghi Lý thị, thôn Hạ, bảy mươi mốt tuổi, mất đêm mùng bảy — bạn cũ của Thẩm thị, người chôn cất hộ bà cụ Hoàng những ngày cuối. Còn cột Ân đối diện, nét chữ non run hơn, ghi một cái tên đã mờ một nửa vì mực đọng.

Hắn đặt viên đan xuống mép quan tài, để ánh nắng xiên qua ô cửa chiếu vào vân thuốc. Xoáy tròn ấy khẽ chuyển động, quay về hướng bài vị họ Hoàng, chậm rãi, như kim la bàn tìm cực.

Một người chết già hưởng thọ trăm ba. Thọ mệnh của bà ta lẽ ra đã trả xong cho trời đất từ mười một năm trước.

Vậy mà đêm qua, nó vẫn bị rút ngược lại.
