---
story: "Vấn Đạo Cửu Tiêu"
chapter_number: 3
chapter_title: "Người giữ cửa"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1045
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/van-dao-cuu-tieu-ai-83/chuong/3"
---

# Chương 3: Người giữ cửa

*Tác phẩm: [Vấn Đạo Cửu Tiêu](https://meocondoctruyen.com/truyen/van-dao-cuu-tieu-ai-83)*

Tầng thứ chín có một khoảng sân phơi bằng đá, cạnh am đá nhỏ đặt cái đỉnh đất nung vẫn còn âm ấm. Thẩm Dịch ngồi xổm bên bậc, tay cầm chổi tre, không quét. Chổi chỉ để cầm.

"Chú lên rồi." Hắn ngẩng đầu. Gương mặt ba mươi tám tuổi mà hõm má trũng như người ngoài năm mươi, tóc điểm bạc sớm, mắt đỏ vì khói và thiếu ngủ. "Xuống thì kịp. Đi về phía nam, chân núi có quán trọ. Ba ngày nữa hết hạn, coi như chưa từng leo."

"Trong am có cháo." Tần Vãn đáp, giọng rất nhẹ. "Hương dẫn lên tận đây. Con đứng ở bậc này đã đói rồi."

Thẩm Dịch nhìn hắn. Cái nhìn của kẻ cân xem đối phương đáng đuổi xuống hay đáng cho vào. Rồi hắn đứng dậy, chống lên chiếc gậy tre dắt sau lưng — chân trái từ gối trở xuống teo lại, ống quần buộc cao hơn ống phải nửa tấc — lạch cạch vào am, múc ra hai bát. Cháo gạo loãng, không muối.

Hai người ngồi ăn trước sân đá. Sương tan dần, lộ ra từng bậc thang dựng ngược chìm xuống dưới chân. Tần Vãn ăn chậm, quen miệng đếm: bảy năm ở chùa Hoang Biện, bữa nào cũng nửa phần khô rang, chưa từng được ăn cháo nóng đến thế, kể cả ở bếp nội môn. Bát này là của một kẻ canh cửa mười năm, gia sản cả đời chỉ còn cái đỉnh đất nung.

"Cháo sư huynh nấu cho ai?"

"Cho ta."

"Vậy hôm nay thừa một bát."

Thẩm Dịch không đáp. Hắn uống cạn, úp bát xuống, mới chịu mở miệng — câu đầu tiên đã là câu trả lời cho câu Tần Vãn chưa dám hỏi.

"Nó bảo ngươi, cửa chỉ mở cho kẻ sắp mất tất cả."

Lưỡi Tần Vãn cứng lại. "Sư huynh cũng—"

"Đêm mưa, lò than tàn, đúng ba câu." Thẩm Dịch gật, rất chậm, như xác nhận một món nợ cũ. "Năm ấy ta hai mươi tám, Kim Đan sơ kỳ, đứng đầu đời bảy mươi hai. Nội môn chờ ta kết đan trong mười năm. Đúng đêm tông môn truyền chức chấp sự cho ta, nó ngồi xuống sưởi bên lò của kẻ khác."

"Ta hỏi câu thứ nhất, thành Kim Đan trung kỳ. Câu thứ hai, ta đã thấy thọ nguyên trên ngọc giản tụt xuống, vẫn hỏi. Nó nói, hỏi đạo mà sợ mất giá thì đừng hỏi. Câu thứ ba—" Hắn ngừng, đưa mắt xuống vực sương. "Câu thứ ba không hỏi trời đất. Nó bắt người hỏi quay ra hỏi chính kẻ đứng đối diện. Ai đáp câu ấy, là ký khế ước."

Tần Vãn nhớ điển tịch mục "kỳ pháp vị biên", ba mươi sáu người thành tài trong một đêm, chết yểu cả ba mươi sáu. Hắn nhớ chữ "nhưng" nằm giữa hai câu ấy. Giờ chữ nhưng hiện nguyên hình, ngồi ngay trước mặt, trong một thân Trúc Cơ teo tóp.

"Còn vết kiếm tích sau chùa ta?"

"Ta để lại." Thẩm Dịch thản nhiên. "Lúc rơi xuống, phi kiếm gãy cứa vào vách đá. Nó nhận chủ, chủ phản khế thì nó gãy. Ta tự niêm cửa động, tự bẻ gãy đường về, rồi xin canh thang. Tông môn hỏi vì sao không bẩm báo, ta không nói."

"Sao không bẩm?"

"Bẩm rồi thì làm gì? Cử người lên điều tra. Điều tra xong, kẻ nào tuyệt vọng nhất trong đoàn sẽ được mời ngồi xuống sưởi." Thẩm Dịch quay sang, lần đầu nhìn thẳng mặt sư đệ. "Cửu Tiêu cung không chọn kẻ mạnh. Nó chọn kẻ đang tuyệt vọng nhất, đứng gần chân núi nhất. Ngươi nghĩ vì sao ngài ta xuống tận chùa Hoang Biện, thay vì ngồi chờ trên đỉnh?"

Gió lùa qua sân đá. Tần Vãn thấy sống lưng mình lạnh hơn cả buổi sáng đứng dưới bậc thang. Đêm mưa ấy hắn vừa nghe tuyên án trục xuất, lò than vừa tắt, trong người chỉ còn một viên đan hết hạn — mọi điều kiện đều sẵn. Hắn không gặp may. Hắn được chọn, như con thú bị chỉ tên giữa đàn.

"Vậy sư huynh xuống núi đi," hắn nói. "Con ở lại canh cửa này. Huynh đã trả đủ giá rồi."

"Mười năm trước ta cũng định nhường cho một kẻ khác." Thẩm Dịch chống gậy đứng lên. "Ngươi cầm ngọc giản tới gần cửa bao lâu rồi?"

Tần Vãn theo ánh mắt hắn ngẩng lên. Cuối sân đá, sau bức tường thành thấp, có một lối khoét vào vách núi — mười năm rêu phủ, chưa từng thấy trên bất cứ điển tịch nào. Lúc này, cánh cửa đá nặng nghìn cân đang tự mở, tiếng ma sát trầm đục lăn xuống tận đáy vực. Từ khe cửa, mùi linh mạch sắp cạn phả ra, lẫn trong đó là một hơi lạnh rất cũ, như ngăn tủ khép ba trăm năm vừa bật tung.

"Chạy." Thẩm Dịch rút thanh kiếm gãy khỏi lưng.

Kiếm chưa kịp chắn trước người, Tần Vãn đã ngã sấp về phía trước, ngực đập vào gờ cửa — không có ai kéo, là chính chân hắn bước, như thể thân xác đã quyết xong trước khi hắn kịp nghĩ. Ngọc giản trong tay áo văng ra, lăn vào bóng tối. Có tiếng ngọc chạm đá, vang vọng rất sâu. Rồi im bặt.

Cánh cửa dừng lại, mở hổng một người qua.

Thẩm Dịch ập tới nắm cổ tay sư đệ kéo ra — quá muộn. Muộn không phải vì kiếm, mà vì cửa đã quen với việc có người bước vào. Hai người đứng sững nơi ngưỡng. Ánh sáng từ khe sườn hắt vào hành lang đá, soi tới tận cùng căn đan phòng trống: một chiếc đỉnh đồng đen, một chỗ ngồi, và phía sau đỉnh, cửa hang nước cạn.

Trong hang, một cái xác khô xếp bằng trên phiến đá. Áo chưởng môn phủ trùm hài cốt, vải đã mục mà đai ngọc còn nguyên. Bàn tay phải chìa ra giữa lòng hai đầu gối, ngửa lên trời. Trên lòng bàn tay khô quắt, bốn chữ khắc sâu bằng kiếm:

TA THIẾU MỘT CHỮ.
