---
story: "Vấn Đạo Cửu Tiêu"
chapter_number: 3
chapter_title: "Tam Vấn Lôi"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1327
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/van-dao-cuu-tieu-ai-55/chuong/3"
---

# Chương 3: Tam Vấn Lôi

*Tác phẩm: [Vấn Đạo Cửu Tiêu](https://meocondoctruyen.com/truyen/van-dao-cuu-tieu-ai-55)*

Giờ thìn, cửa lớn chính của Liên Minh điện mở ra. Nửa canh giờ trước đó, Lâm Tri Quyên đã bị áp giải qua tam đạo phù môn. Phù cấm cứa vào linh đài cái mát lạnh của nước giếng đầu hạ; nàng cúi đầu đi giữa hai tên chấp sự, không nói một câu.

Đại điện chúng tập tam tông thất phái. Trên chín tầng giai, trưởng lão các phái ngồi xen kẽ; dưới đất, đệ tử dự pháp hội chen kín tới tận thềm đá. Mùi trầm quyện trong hơi người đặc quánh. Nàng vừa đứng vào vạch chỉ định, tiếng xì xào đã dâng lên trước cả chuông khai đường.

"Chính là ả."

"Ngũ hành tạp căn mà dám lên đàn."

"Hôm qua tam sơn đồn cô ta là gì, có ai kể lại cho nghe chưa?"

Quyên ngẩng đầu. Tiêu Trọng Liên ngồi ở vị trí trung tâm, sắc mặt bình thản như đang xử một vụ mất cắp đan điền tầm thường. Bên cạnh ông ta, Tạ Diệc Tranh mở quyển điển lục dày bằng nửa thân người, lật tới trang đã gấp góc từ đêm qua.

"Chấp Pháp viện nghị tội." Giọng ông ta khô như giấy cũ. "Thanh Vi phái đệ tử Lâm Tri Quyên, Trúc Cơ tầng ba, tại Đại Vấn Đạo hội ngày thứ nhất, lấy tư tình trộn vào nghi thức vấn đạo, ô uế pháp hội, kinh động lôi vân, làm trò cười cho thiên hạ. Chiếu lệ: phế tu vi, trục xuất khỏi danh sách tu chân, vĩnh viễn không được lên đàn."

Vỗ tay vang lên lẻ tẻ phía sau, rồi bị khuỷu tay người bên cạnh huých cho tắt dần.

"Người có lời gì?"

"Có." Quyên nói. "Xin trưởng lão đọc lại điều thứ chín của Luật Đàn."

Tạ Diệc Tranh ngừng một nhịp. "Điều thứ chín ghi thế nào?"

"'Phàm kẻ lên Vấn Đạo đàn, phải phát một lời thật.'" Nàng đọc thẳng, không nhìn ai. "Hết câu. Trong toàn bộ điển luật liên minh, trăm năm trước tới nay, chưa từng có khoản nào phân loại lời thật. Lời xin kiếm ý là lời thật. Lời hỏi vì sao bế quan ba mươi năm không đột phá là lời thật. Sáng qua, nửa câu 'ta nhớ nhà' của một lão tiền bối cũng được mây tan, được ghi tên vào Vấn Đạo lục. Vậy lời của ta, chỗ nào sai?"

Điện im bặt. Một trưởng lão áo xám ở tầng ba bật cười khùng khục, bị đồng bạn kéo tay áo.

"Luật Đàn xét lời ngươi có thật hay không, không xét đúng sai." Tạ Diệc Tranh lật sang trang khác. "Ngươi không phủ nhận lời ấy là thật?"

"Tôi không phủ nhận."

"Vậy thì—"

"Vậy thì tôi làm đúng luật." Quyên cắt lời. "Còn mấy chữ 'ô uế', 'kinh động', 'làm trò cười' nằm trong điều thứ mười một do Chấp Pháp viện tự thêm. Xin hỏi trưởng lão, điều mười một ấy khắc trên bia đá ở đâu, hay khắc trong miệng người?"

Tiếng xì xào lần này không nén nổi nữa, lan ra như gió lùa mái ngói. Tiêu Trọng Liên khẽ nâng mắt nhìn nàng đúng một cái. Chỉ một cái, nhưng Quyên biết trong đầu ông ta bàn cờ đã tính lại. Đóng nhẹ một đứa đệ tử cho xong chuyện, đến giờ không còn là phương án ít phiền toái nhất. Khép tội nó giữa thanh thiên bạch nhật, với đủ mặt tam tông thất phái, thì cái mang tiếng sẽ rơi ngược lên đầu người ký lệnh.

Ngón tay ông ta gõ xuống thành ghế. Ra hiệu.

Tạ Diệc Tranh gập điển lục. "Được. Tội danh để nghị tiếp. Nhưng tư cách vấn đạo của ngươi đã hỏng. Lôi quang hôm ấy chiếu ra hình ảnh gì, cả điện đều thấy."

"Lôi quang chiếu ra ký ức có thật của tôi. Nó không bịa — đó là công năng của nó." Quyên đáp. "Nếu soi ra chỗ xấu là mất tư cách, vậy những kẻ lên đàn trước tôi suốt hai canh giờ, ai là không có chỗ xấu?"

"Bất quá," một giọng khác vang lên từ tầng cao, "ngươi mới Trúc Cơ tầng ba. Lôi quang soi tâm còn chưa chắc chịu nổi, đừng nói chi đến..."

"Đến Tam Vấn Lôi?"

Nàng ngẩng lên. Lần đầu tiên tự mình thốt ra bốn chữ ấy, chính nàng nghe rõ cổ mình cứng lại.

"Toàn điện đây, có vị nào từng chịu Tam Vấn Lôi?"

Không ai đáp. Hình phạt cổ nhất ghi trong điển luật: ba đạo lôi quang hỏi thẳng đạo tâm. Đạo thứ nhất vấn dục, đạo thứ hai vấn tình, đạo thứ ba vấn sư. Sống thì lời nguyện được coi là thành, mọi cáo buộc rút lui; chết thì coi là vọng ngôn, tội danh giữ nguyên, xác để thiên hạ làm gương. Lần gần nhất thi hành đã hơn hai trăm năm trước, thời người ta còn tin rằng phải Kim Đan mới đủ tư cách đứng dưới loại lôi ấy. Trúc Cơ tầng ba thì chưa từng có tiền lệ, và ai nấy đều ngầm hiểu lý do.

Tạ Diệc Tranh nhìn nàng rất lâu. "Ngươi tự nguyện?"

"Tôi tự nguyện. Không ai ép tôi. Điển luật ghi rõ, bị cưỡng ép thì Tam Vấn Lôi mất hiệu lực — tôi đọc giúp trưởng lão điều ấy, miễn phí."

"Chấp Pháp viện chuẩn y." Ông ta quay sang Tiêu Trọng Liên, chờ.

Chưởng môn Thanh Vi không nói ngay. Ông ta nhìn xuống đứa đệ tử nhỏ của mình — kẻ mà mười hai năm qua ngài chưa từng nhớ mặt, chỉ nhớ là có, vì Cố Trường Sinh để lại. Rồi gật đầu, một cái gật rất nhỏ, như đang phê tờ xin cấp đan dược.

Lệ cũ: Tam Vấn Lôi phải cử hành ngay tại Vấn Đạo đàn. Khi Quyên bị dẫn trở lên bậc thang cuối cùng, trời đã quá ngọ mà mây lôi vẫn vần vũ đúng chỗ cũ, y như thể chúng chưa từng tan đi kể từ đêm hôm qua. Đệ tử đan phòng cửu phẩm bê hộp ngọc ra, đặt viên Hộ Tâm đan lên khay cạnh đài. Ai nấy đều hiểu viên đan ấy dành cho ai: lỡ lôi quang lạc hướng, điện còn người để cứu. Không ai nghĩ tới chuyện cứu nàng.

Thẩm Bất Dao đứng ở hàng thứ hai, bên trái đài. Có người mời hắn lên làm chứng. Danh nghĩa là chấp sự giám hộ cũ; thực ra, người ta muốn chính miệng hắn đóng lại cái tội "tà niệm" — một lời chứng của sư huynh đồng môn đáng giá hơn mười trang điển luật, và đổi lại, hắn thoát sạch gánh nặng mười hai năm.

Hắn bước tới nửa bước. Tay đã chạm vào lệnh bài trong tay áo.

Rồi hắn đứng yên.

Quyên nhìn rõ ngón tay hắn siết miếng gỗ, chặt tới trắng khớp. Nàng đợi. Nàng không biết mình đợi gì, chỉ biết nàng đợi. Một khắc. Hai khắc. Chuông khai đàn đổ ba tiếng. Cuối cùng hắn lùi về chỗ cũ, không nói lời nào.

Cũng được, nàng nghĩ. Ít nhất lần này hắn không đứng về phía họ. Còn câu nàng hỏi đêm qua, xem ra đến giờ vẫn chưa có đáp án.

Nàng quỳ xuống trên đá, hai tay đặt lên đùi, sống lưng thẳng đứng như cái đan lô nứt đang nằm trong túi càn khôn. Ngọc giản trong ngực áo ấm lên bất thường, như có bàn tay nào vừa nắm lấy nó từ phía bên kia của sự chết.

Đạo lôi thứ nhất giáng xuống. Không đánh. Nó xé tan ảo ảnh nàng đang đứng trên đàn thành khói, và từ trong khói lam, giọng sư tôn hỏi câu đầu tiên:

"Con muốn người ta thương con, hay con muốn người ta nhìn thấy con?"
