---
story: "Vấn Đạo Cửu Tiêu"
chapter_number: 2
chapter_title: "Tĩnh Qua đường"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1482
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/van-dao-cuu-tieu-ai-55/chuong/2"
---

# Chương 2: Tĩnh Qua đường

*Tác phẩm: [Vấn Đạo Cửu Tiêu](https://meocondoctruyen.com/truyen/van-dao-cuu-tieu-ai-55)*

Song cửa phù cấm khép lại, tiếng người vẫn lọt vào.

Tĩnh Qua đường là nơi giam đệ tử chờ nghị tội, xây lưng chừng vách đá Nhị Nghi phong, quanh năm chỉ có tiếng nước nhỏ từ nhũ đá rơi xuống bồn thạch. Đêm ấy, tiếng nước bị một thứ khác chen vào — lời đồn của chúng đạo truyền từ tam sơn về, mỗi lúc một rõ, như thể chín trăm chín mươi chín bậc thang ngoài kia đều hóa thành loa miệng.

"Nghe chưa, con nhỏ ngũ hành tạp căn bên Thanh Vi, lên đàn đòi làm chủ một đạo lữ."

"Chưa đột phá nổi tầng bốn mà đã dám xin thiên hạ làm chứng. Thà xin một viên đan còn dễ hơn."

"Có người bảo nó cố tình, mượn pháp hội để ép sư huynh. Kim đơn thiên linh căn sắp vào Nguyên Anh, đời nào chịu cúi xuống lấy tạp căn?"

Lâm Tri Quyên ngồi trên giường đá, hai tay đặt lên gối, nghe từng câu. Nàng không bịt tai, cũng không cải chính. Mười hai năm ở Thanh Vi, nàng quen với việc lời bàn tán về mình luôn đến trước mặt mình, chỉ có điều chưa lần nào chúng được gọi tên đầy đủ kèm tiếng cười sảng khoái đến thế.

Trên lòng bàn tay, tấm ngọc giản nằm im. Hàng chữ thứ hai vẫn hiện đó, nét bút nghiêng nghiêng của Cố Trường Sinh: "Kẻ nào dám hỏi thay ta, kẻ ấy được phép trả lời." Nàng đã thử dùng thần thức chạm vào bảy lần. Bảy lần, hàng chữ chỉ sáng lên rồi tắt, không cho thêm một ý nào. Ngọc giản này không mở bằng mong muốn. Nó mở bằng hành động — nàng hiểu điều đó, nhưng chưa hiểu phải làm hành động gì.

Canh tư, phù cấm bật mở. Người bước vào không phải Thẩm Bất Dao.

Tạ Diệc Tranh, trưởng lão Chấp Pháp viện của liên minh tam tông thất phái, áo xám đúng mực, tay cầm một cuốn điển luật mỏng, đứng giữ khoảng cách ba bước — theo lệ, người tra án không được đứng gần phạm nhân quá hai bước; ba bước, là khoảng cách của người ban ơn.

"Lâm Tri Quyên. Trúc Cơ tầng ba, nhập phái mười hai năm, không tiền án." Ông ta đọc như kiểm kê kho vật. "Ta đến cho ngươi một lối."

"Cảm ơn trưởng lão."

"Điển luật ghi: ô loạn nghi thức của liên minh, khinh thường lôi đài, nặng thì trục xuất khỏi tam tông thất phái, vĩnh viễn không được vấn đạo; nhẹ thì nhận một câu 'tà niệm loạn pháp hội', để tông môn tự xử, giữ mạng, phế tu vi." Ông ta gấp cuốn sách lại. "Chưởng môn nhà ngươi chọn phương án nhẹ. Ngươi ký, Thanh Vi giữ được thể diện, liên minh giữ được lệ, mạng ngươi giữ được nguyên vẹn."

Quyên ngẩng lên. "Phế tu vi, là phế bao nhiêu?"

"Trúc Cơ tan thành Luyện Khí, sau này lấy đan dược mà nối mệnh sống lay lắt. Ngươi mười hai năm không đột phá, mất đi cũng chẳng tiếc."

"Ta không mất gì cả." Giọng nàng bằng phẳng. "Tu vi do ta tích. Linh khí do ta nạp. Tối nay có một thứ ta thật sự đang giữ, trưởng lão không phế được."

Tạ Diệc Tranh nheo mắt. "Thứ gì?"

"Sự thật."

Ông ta nhìn nàng lâu hơn dự kiến, rồi quay lưng. Trước khi phù cấm khép lại, ông ta buông một câu, không đe dọa, chỉ thuần là sự chính xác của kẻ thuộc luật lòng vòng: "Ngày mai, giờ thìn, công đường. Kẻ không nhận tội thì phải có cách khác để chứng minh mình vô tội. Ba ngày pháp hội, chừa cho ngươi đúng một đêm. Nghĩ cho kỹ."

Trong phòng lại chỉ còn tiếng nước. Quyên cúi xuống mở ngọc giản lần thứ tám. Lần này nàng không dùng thần thức, chỉ úp nó vào giữa hai lòng bàn tay, như ôm một vật còn thừa hơi ấm của người vừa rời đi.

Lớp khói thần thức chịu tách.

Nàng thấy chính đàn năm xưa, cũng đúng thời điểm này trong trăm năm trước. Một đạo sĩ trẻ quỳ giữa Vấn Đạo đàn, tóc buộc hờ, hai vai run — Cố Trường Sinh, lúc ấy mới kết đan được mấy chục năm, đang định xin một cảnh giới. Lôi quang giáng xuống, không đánh, chỉ chiếu. Trong ánh sáng soi tâm, cả chúng đạo nhìn thấy hình ảnh một đứa bé gái bị bỏ trong phế đan phòng, tuyết phủ kín mi mắt, ôm chiếc đan lô nứt mà hơi thở dần nguội.

Rồi nàng thấy sư tôn đứng dậy, môi mấp máy, cất lời nguyện. Nhưng lôi quang chưa tan thì ngài đã quay gót. Lời nguyện dang dở giữa đàn; mây đen cuộn lại đúng chỗ nó vừa tan ra. Về sau, mấy đồ đệ lớn kể lại rằng đêm ấy ngài hỏng mất nửa phần đạo tâm. Không ai biết ngài xin điều gì, vì chính ngài cũng không nói hết.

Khói tan. Dòng di huấn quen thuộc hiện lên trước mắt, chữ nào cũng mang cái kiểu viết vội của người sợ bản thân đổi ý: "Quyên nhi, đừng cầu trường sinh cho kẻ chưa tự đứng được."

Mười hai năm, nàng coi câu ấy là lời dặn của một bà thầy thương đồ đệ vụng về. Giờ đây, dưới ánh linh đăng xanh lét, nàng đọc ra một nghĩa khác, lạnh tới sống lưng: đó là lời tự phán. Cố Trường Sinh cả đời cầu trường sinh cho kẻ khác — cho nàng, cho tông môn, cho một ai đó ngài chưa kịp nói ra — tới mức chưa một lần tự hỏi chính mình muốn gì. Ngài hỏng đạo tâm, trời không trách ngài. Chính ngài tự trách mình trước, mà lời nguyện thì vẫn chưa kịp thốt nên lời.

Hành lang ngoài cửa có tiếng chân dừng lại. Rất khẽ, rất lâu, rồi vẫn bước vào.

Thẩm Bất Dao đứng nơi ngưỡng cửa, tay áo phẳng lì, dung mạo đạm bạc như mọi khi. Hắn đến với tư cách chấp sự giám hộ — chức vụ gắn với hắn từ ngày sư tôn mất, tức là từ ngày nàng bắt đầu gọi hắn là sư huynh.

"Ngươi khỏe không." Đó là câu xã giao bị cắt cụt, chứ không phải câu hỏi.

"Đủ khỏe để ra công đường." Nàng nhìn hắn. "Sư huynh đến để dặn ta đừng trích luật, hay đến xem ta ký chưa?"

Hắn im lặng một nhịp, rồi đặt lên bàn một lệnh bài đồng. "Ta đến trả cái này. Từ hôm qua, ngươi không cần chấp sự giám hộ nữa."

Quyên không đụng tới lệnh bài. Nàng hỏi câu mà chính nàng cũng không ngờ mình sẽ hỏi, giọng nhẹ như hỏi chuyện trời mưa: "Năm đó, sư tôn ép huynh nhận chức giám hộ, phải không?"

Bóng linh đăng dao động trên mặt hắn. "Có khác gì không," Thẩm Bất Dao nói. "Mười hai năm, ta có để ngươi thiếu bữa nào không."

"Không thiếu." Nàng gật đầu. "Chỉ thiếu một lần huynh tự nguyện."

Hắn không đáp. Cái cách hắn tránh nhìn hình chiếc đan lô vẽ mờ trên nắp ngọc giản — vật duy nhất trong phòng này dính tới phế đan phòng — nói nhiều hơn mọi lời biện bạch.

"Ta tưởng," Quyên chậm rãi nói, từng chữ đặt xuống như đặt quân cờ, "huynh đứng cạnh ta mười hai năm, vì ít nhất huynh thấy ta đáng để đứng cạnh."

"Ta——" Hắn mở miệng nửa câu, nuốt trở lại. Cuối cùng hắn nói bằng giọng của người chấp sự: "Công đường ngày mai, nếu ta được mời làm chứng, ta sẽ nói đúng sự thật."

"Sự thật của huynh, hay sự thật của ta?"

Hắn phân biệt không được hai thứ đó. Nét mặt hắn lộ rõ điều ấy. Nàng bỗng thấy mệt, một cơn mệt không dính tới thân thể, dâng lên từ chỗ sâu hơn xương.

Đêm về sáng, tĩnh thất chỉ còn nàng với chiếc đan lô cũ. Nàng lấy vạt áo lau vết nứt chạy dọc thân lô, chỗ hồi nhỏ vẫn hay áp má vào vì nó giữ nhiệt tốt nhất. Ngoài tam sơn, trống canh năm điểm.

Còn vài canh giờ nữa tới giờ thìn. Quyên ngẩng đầu nhìn cửa phù cấm, hỏi vào khoảng không — hỏi Thẩm Bất Dao, hay hỏi chính mình, có lẽ nàng cũng không rõ:

"Nếu hôm nay ta bị trục xuất, sư huynh có nhẹ nhõm không?"

Không có tiếng đáp. Phù cấm im lìm, nhũ đá im lìm, chỉ có ngọn linh đăng chao một cái, đổ bóng nàng dài trên vách đá, đứng thẳng tắp.
