---
story: "Trà Xanh Tưởng Rằng Tôi Sẽ Dễ Dàng Rút Lui"
chapter_number: 4
chapter_title: "Hai mươi giây cho mỗi trang chiếu"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1523
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tra-xanh-tuong-rang-toi-se-de-dang-rut-lui-ai-89/chuong/4"
---

# Chương 4: Hai mươi giây cho mỗi trang chiếu

*Tác phẩm: [Trà Xanh Tưởng Rằng Tôi Sẽ Dễ Dàng Rút Lui](https://meocondoctruyen.com/truyen/tra-xanh-tuong-rang-toi-se-de-dang-rut-lui-ai-89)*

Hội trường tầng bảy khách sạn Lan Thị bày mười tám bàn, thảm đỏ lót từ cửa vào tới sân khấu, hai dãy ghế danh dự hai bên. Tôi đứng ở cánh gà nghe MC đọc tên nhà trai, tên nhà gái, tên các đơn vị đồng hành, giọng chuẩn như phát thanh viên. Mọi thứ đúng kịch bản đến mức tôi tự kiểm tra đồng hồ hai lần, sợ mình nhớ nhầm ngày.

Mẹ Lục bước lên trước, áo dài gấm, tay đeo đủ bộ vòng vàng bà bảo là "không để nhà gái thiệt". Bà nắm micro bằng hai ngón, như thể sợ rơi mất thể diện.

"Hôm nay vui vì hai đứa trẻ thành đôi. Nhân tiện, tôi nói một câu với các đối tác ở đây. Quỹ mở rộng mà hai nhà chúng tôi cùng rót vốn sắp tới sẽ do con dâu tương lai của tôi trực tiếp lo liệu. Nó làm nghề tài chính, giữ tiền thì chắc hơn giữ lời."

Tôi đứng cách đó sáu mét, mỉm cười đúng độ. Dưới hội trường có người gật đầu khen bà thông gia biết chọn người. Có người quay sang nhắc nhỏ tên tôi với bên cạnh, ý nói sau này nhà họ Lục có cả ghế lẫn bàn.

Bà không biết gì hết. Hoặc bà biết và nghĩ màn trình chiếu hôm nay cũng do bà duyệt.

MC tuyên bố phần quan trọng nhất: "Xin mời nhân vật đặc biệt của buổi lễ — người bạn thân thiết nhất của cô dâu, lên phát biểu."

Ôn Niệm bước ra.

Váy xanh ngọc, đúng cái màu nó hỏi tôi có hợp không hồi tháng trước. Tay ôm bó cúc mẫu đơn trắng — hoa nó tự chọn để tặng bạn dâu, tự tay cắm, tự tay mang tới. Nó đi chậm, dừng ở bậc thang cuối hướng về bàn nhà gái cúi chào, rồi mới lên tới giữa sân khấu. Bảy năm quen nhau, tôi thuộc từng nhịp bước ấy. Nó luôn biết tạo ấn tượng bằng cách không vội.

"Tôi xin phép nói thật ngắn thôi ạ." Nó quay về phía tôi, mắt hơi ươn ướt rất đúng lúc. "Tôi với chị Vãn Tình chơi với nhau từ thời còn mặc đồng phục. Bảy năm. Có những lúc tôi khó khăn, chính chị ấy kéo tôi dậy, giới thiệu tôi đi làm, dạy tôi từng thứ một. Hôm nay chị ấy là người hạnh phúc nhất, nên người muốn nói lời này nhất phải là tôi."

Dưới hội trường có tiếng xuýt xoa. Mẹ Lục đưa khăn giấy lên chấm khóe mắt.

"Chị ấy hay chiều người khác quá, mà người chị chiều lại không hiểu chuyện ấy đến đâu. Em chỉ mong anh Đình Chiêu từ nay thay em chăm chị ấy. Còn chị, chị đừng bao giờ giận em nhé — dù có chuyện gì đi nữa."

Nó giơ bó hoa lên, hai tay, kiểu trao quà trong phim.

"Đây là hoa em chọn cho chị. Cúc mẫu đơn, hoa của sự bền lâu."

Tôi bước tới, nhận micro từ tay nó, cúi đầu cảm ơn bằng đúng ba giây — vừa đủ để nó kịp nở nụ cười chiến thắng trước ống kính. Rồi tôi nói, giọng đều như lúc đọc báo cáo quý:

"Cậu nói xong rồi chứ?"

Ôn Niệm gật đầu.

"Bật màn hình lớn."

Trang đầu tiên hiện ra, chiếm trọn bức phông sau lưng chúng tôi: hợp đồng vay vốn bốn trăm tám mươi triệu, công ty con Thịnh Lục đứng vay, ô người bảo lãnh in chữ Thẩm Vãn Tình kèm dấu đỏ. Góc phải dưới, phóng to dòng ngày ký.

"Tôi chưa từng ký tờ này." Tôi để im, đếm thầm. Hai mươi giây, đủ để mười tám bàn đọc xong một trang giấy. "Ai đó đã ký hộ tôi."

Tiếng xôn xao bắt đầu từ bàn đối tác, nơi Trình Dục ngồi giữa, áo vest xám, tay đặt trên tập bìa cứng trước mặt. Anh không nhìn ai.

Trang thứ hai: tờ ủy quyền thanh toán, chữ ký gần giống chữ của tôi đến mức chỉ dân trong nghề mới so được nét sổ. Bên cạnh là bản đối chiếu tôi lập, kẻ hai cột ngày giờ.

"Tờ ủy quyền này đề ngày mùng chín, đúng hôm tôi có mặt ở nước ngoài để ký hợp đồng đầu tư. Hộ chiếu của tôi có dấu xuất nhập cảnh. Người ký hộ tôi khi đó đang ở Lan Thị."

Trang thứ ba: khung hình camera bãi xe khu chung cư, 23 giờ 41 phút, do ban quản trị cung cấp theo yêu cầu chính đáng. Một chiếc sedan xám, biển số nằm gọn trong khung, bên cạnh là mái tóc uốn.

"Biển số này thuộc dàn xe đứng tên công ty con Thịnh Lục. Tôi xin phép không bình luận về người trong ảnh. Tôi chỉ bình luận về chiếc xe."

Trang thứ tư là file ghi âm. Tôi bấm phát, loa hội trường ăn thẳng vào tai mọi người. Giọng Lục Đình Chiêu ấm áp, hoàn hảo, cái giọng tôi từng nghe suốt hai năm:

"Vãn Tình, anh xin lỗi, cuối tuần bận quá. Chuyện sính lễ em đừng để bụng, mẹ anh đã bảo người chuẩn bị rồi, vòng vàng đủ bộ, bà nói nhất định không để nhà gái thiệt."

Đoạn ghi âm kết. Hội trường im tới mức nghe rõ tiếng điều hòa.

Trang cuối cùng không phải chứng cứ. Đó là bản tường trình dòng tiền bốn khoản tạm ứng, tổng một trăm chín mươi triệu, chảy từ Thịnh Lục sang một tài khoản ngoài hệ thống nhà họ Thẩm, có chữ ký xác nhận của đại diện pháp chế phía đối tác. Bên dưới ghi một dòng điều khoản trích từ hợp đồng đầu tư năm ngoái: bên bị xác nhận vi phạm nghĩa vụ bảo mật và khai man dòng tiền sẽ bị phong tỏa quyền biểu quyết tương ứng phần vốn vi phạm, do hội đồng đầu tư bỏ phiếu.

Trình Dục đứng dậy, khép tập bìa cứng lại.

"Phía đối tác xác nhận bản tường trình này. Đề nghị triệu tập hội đồng đầu tư theo đúng điều khoản đã ký."

Anh ngồi xuống. Không ai cứu ai cả; anh chỉ ký vào phần việc của công ty anh.

Tôi quay lại phía Ôn Niệm. Nó vẫn đứng đó, hai tay buông lơi, môi mấp máy cái câu "chị ơi" mà nó chưa dám thốt ra.

"Phiên cuối," tôi nói. "Mời dì Diệp, trưởng phòng kiểm toán nội bộ tập đoàn Kim Bách, khách mời danh dự của nhà gái."

Bàn thứ ba tính từ sân khấu có người đứng lên. Sáu mươi tuổi, tóc bạc cắt ngắn, đeo thẻ khách mời trước ngực. Bà không cầm micro, chỉ nhìn thẳng về phía Ôn Niệm và gật đầu một cái rất nhẹ.

Ôn Niệm nhìn thấy bà. Mặt nó trắng ra theo đúng thứ tự: môi, rồi má, rồi cả cổ.

Bà Diệp là dì ruột nó. Là người mà hồ sơ nhân sự bảy năm không hề nhắc tới. Là người đã nhận thiệp mời của tôi với dòng chữ in sẵn "khách mời danh dự", và đã tới, đúng như lời hẹn.

"Phần nghi thức của nhà gái đến đây là xong." Tôi trả micro lại cho MC. "Tôi xin thông báo trước toàn thể: tôi rút khỏi quan hệ hôn nhân với anh Lục Đình Chiêu. Sính lễ để nguyên trên bàn, nhà trai muốn lấy lại lúc nào tùy tiện, tôi không giữ. Chuyện tiền nong và chữ ký, tôi đề nghị xử lý nội bộ theo đúng điều khoản các bên đã ký. Ở đây không có ai bị kết án. Chỉ có vài người không còn chỗ ngồi."

Bàn đối tác đứng dậy trước. Họ đi từng nhóm, không ai chen, không ai nói to, chỉ có tiếng ghế kê lùi lại trên thảm. Nhà họ Lục ùa lên phía bàn sính lễ, người mở hộp nhung, người đếm vòng, người cãi nhau xem đôi hoa tai có thiếu một chiếc hay không. Mẹ Lục đứng giữa sân khấu, áo dài gấm nhăn ở cùi chỏ, quay sang tìm con trai bà.

Không ai vỗ tay. Cũng không ai chửi. Đám đông văn minh hơn tôi tưởng: họ chỉ dọn bàn ăn của mình.

Cha tôi ngồi ở bàn nhà gái từ nãy tới giờ, không rời ghế một lần. Ông kéo ấm trà sứ về phía mình, rót ra chén nhỏ, thổi phù, đặt trước mặt tôi.

"Con đứng nãy giờ, khát rồi."

Tôi uống cạn. Trà nguội, đắng gắt ở hậu vị, nhưng xuống tới đâu thì người tĩnh tới đó.

Từ giữa hội trường đang trống dần, có người gọi tên tôi. Lục Đình Chiêu, cà vạt lệch một đốt, micro trong tay MC rơi xuống đất kêu một tiếng chát.

"Vãn Tình, em sai rồi."

Tôi quay lại, cầm micro lên lần nữa.

"Anh đến chậm một bước. Bản gốc tôi đã gửi cho người giữ từ tuần trước."
