---
story: "Trà Xanh Tưởng Rằng Tôi Sẽ Dễ Dàng Rút Lui"
chapter_number: 2
chapter_title: "Bốn khoản tạm ứng"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 978
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tra-xanh-tuong-rang-toi-se-de-dang-rut-lui-ai-89/chuong/2"
---

# Chương 2: Bốn khoản tạm ứng

*Tác phẩm: [Trà Xanh Tưởng Rằng Tôi Sẽ Dễ Dàng Rút Lui](https://meocondoctruyen.com/truyen/tra-xanh-tuong-rang-toi-se-de-dang-rut-lui-ai-89)*

Thứ Hai, 8h12, tôi đặt lịch rà soát nội bộ với phòng kế toán trước khi ai đó kịp hỏi tôi vì sao.

Vì sao thì có sẵn: quý này đóng sổ, quỹ mở rộng sắp giải ngân đợt hai, giám đốc tài chính kiểm tra dòng tiền của công ty con do tập đoàn nắm cổ phần. Hợp lệ. Bình thường. Chậm nhất là cô thư ký cũ của tôi cũng phải thừa nhận một câu, chị Thẩm làm việc vẫn như đồng hồ quả lắc.

Tôi ngồi đúng chỗ của mình, mở đúng quyền hạn của mình, xin in toàn bộ sao kê tài khoản của Thịnh Lục trong sáu tháng. Không ai rời khỏi bàn, không ai gọi điện cho ai. Đến trưa thì tập giấy nằm trước mặt tôi, dày ba ngón tay, mép còn nóng mùi máy in.

Dân nghề số không khóc. Dân nghề số lật trang.

Bốn khoản tạm ứng mang cùng một cái tên mỹ miều, tạm ứng dự án, chảy ra khỏi Thịnh Lục vào bốn ngày khác nhau, tất cả đều rơi vào một tài khoản nhận mà tôi chưa từng thấy ở đâu trong hệ thống nhà họ Thẩm. Tổng cộng một trăm chín mươi triệu. Tôi ghi lại số tài khoản, không phải để nhớ, mà vì con số biết nói và nó đang nói sai sự thật.

Điều thú vị nằm ở tờ ủy quyền đính kèm khoản thứ ba. Người ủy quyền: Thẩm Vãn Tình. Ngày ủy quyền: mười lăm tháng trước. Tôi mười lăm tháng trước đang ở sân bay, trên đường sang Lan Thị ký hợp đồng đầu tư, hộ chiếu còn đóng dấu xuất cảnh. Chữ ký trên tờ giấy mềm mại, thuần thục, gần giống chữ tôi đến mức tôi phải tự viết lại ba lần bên cạnh để so. Gần giống. Dân thẩm định tín dụng sống bằng khoảng cách giữa hai chữ gần giống và giống hẳn.

Chữ ký của tôi trên hợp đồng vay vốn bốn trăm tám mươi triệu cũng gần giống như thế. Khoảng cách ấy chính là toàn bộ vụ án.

Trưa, tôi về nhà lấy cớ đổi hoa tươi. Điện thoại dựng nghiêng bên lọ cúc mẫu đơn Ôn Niệm tặng tuần trước, màn hình sáng, cuộc gọi của Đình Chiêu hiện lên ấm áp đúng nhịp. Tôi bắt máy sau hai tiếng đổ, bật ghi âm trước khi anh ta kịp thở.

"Vãn Tình, anh xin lỗi, cuối tuần bận quá. Chuyện sính lễ em đừng để bụng, mẹ anh đã bảo người chuẩn bị rồi, vòng vàng đủ bộ, bà nói nhất định không để nhà gái thiệt."

Giọng anh ta thấp, chậm, mỗi từ đặt đúng chỗ như người ta xếp gạch. Tôi đáp vài câu, cười hai lần, hỏi anh ta tối nay ăn gì. Ghi âm dài bảy phút hai mươi giây. Trong thư mục Hậu Hỷ, nó nằm cạnh bản scan tờ ủy quyền. Tôi đặt tên tệp: Sính lễ, lần thứ nhất.

Ba giờ chiều, tôi gặp Trình Dục ở phòng họp tầng sáu khách sạn đối tác, có đăng ký lịch, có hai ly nước chưa khui nắp. Anh ta mang theo bản sao hợp đồng đầu tư năm ngoái, gấp sẵn trang mười một.

"Điều khoản bảo mật," anh ta nói, đẩy tập giấy về phía tôi. "Bên nào bị xác nhận vi phạm nghĩa vụ bảo mật và khai man dòng tiền, quyền biểu quyết tương ứng phần vốn vi phạm bị phong tỏa. Hội đồng đầu tư bỏ phiếu. Tôi lập bản tường trình."

"Tôi tưởng pháp chế các anh chỉ đọc hợp đồng khi có người ký."

"Chúng tôi đọc cả những chỗ người ta không ký." Anh ta mở laptop. "Quỹ của cô có bốn khoản tiền ra không khớp hồ sơ. Tôi nghi ngờ từ quý trước, thiếu đúng thứ cô đang cầm."

Tôi đẩy tập sao kê sang. Anh ta xem số tài khoản nhận, ghi lại bằng bút chì, không chụp ảnh. Chuyên nghiệp gặp chuyên nghiệp, không cần nhiều lời.

Mảnh cuối cùng tôi lấy được từ ban quản trị khu chung cư, theo đơn yêu cầu trích xuất camera khu vực công cộng vì lý do an ninh, có dấu tiếp nhận đàng hoàng. Khung hình 23h41 một đêm thứ Sáu: Đình Chiêu bước ra khỏi thang máy, phía sau là một mái tóc uốn dài. Hai người đi song song, cách nhau đúng nửa sải tay, rồi không song song nữa.

Trình Dục tình cờ được xem cùng, vì bản tường trình cần mốc thời gian. Anh ta dừng khung hình ở góc bãi xe, phóng to biển số một chiếc sedan màu xám.

"Xe trong dàn đứng tên Thịnh Lục," anh ta nói. "Đăng ký công ty, người dùng không khai."

Anh ta trả lại tập hồ sơ cho tôi, gấp gọn, đúng chiều ngay ngắn. Rồi anh ta nói đúng một câu, giọng phẳng như đang biên bản hóa chính mình.

"Phần tôi đủ rồi. Cô còn thiếu một mảnh, và mảnh đó không nằm trong sổ sách."

Tôi đứng lại hành lang tầng sáu, tay kẹp tập giấy, nghe rõ tiếng điều hòa rì rầm. Sổ sách không có mảnh đó, nhưng tôi có. Nó hay gửi tin nhắn lúc mười một giờ đêm, chọn hoa mẫu đơn cúc cho tôi dù biết tôi dị ứng, và suốt bảy năm chưa từng để tôi phải trả một bữa cơm.

Mảnh đó đang mặc váy phù dâu trong đầu tất cả mọi người.

Tối, tôi soạn danh sách khách mời lên sân khấu đính hôn, thêm một cột mới: người nhận bản sao tài liệu. Dòng đầu tiên tôi điền tên Trình Dục. Dòng thứ hai, tôi viết tên Ôn Niệm, gạch ngang chữ phù dâu, thay thành khách mời danh dự.
