---
story: "Tiên Môn Giữa Phố Thị"
chapter_number: 3
chapter_title: "Bốn mươi chín mũi kim"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1202
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-93/chuong/3"
---

# Chương 3: Bốn mươi chín mũi kim

*Tác phẩm: [Tiên Môn Giữa Phố Thị](https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-93)*

A Noãn ngã xuống giữa lúc đang xếp lại ngăn thuốc, ngay chỗ cậu vừa đứng ban sáng.

Tiếng gỗ chạm sàn khô khốc. Lục Đình Vũ từ trong nhà sau lao ra, đầu gối quỳ xuống kịp trước khi trán cô em đập vào cạnh bệ. Mắt A Noãn mở, đồng tử lệch về một phía, hai môi mấp máy không thành tiếng. Toàn thân cứng đơ, riêng mười đầu ngón tay co rút như đang bấm huyệt vào lòng bàn tay người khác — thói quen cậu từng cười là "giả vờ bắt mạch cho mèo" của nó.

Không khóc. Con bé tỉnh tới mức biết cắn chặt lưỡi để khỏi kêu.

Cậu áp ngón tay lên mạch nó. Phù mà sáp, độc ở thượng khiếu — giống hệt Tiểu Mãn, nhưng nhanh hơn nhiều. Linh khí trong người A Noãn đang bị kéo đi, chậm mà đều, như có ai cầm một sợi chỉ vô hình rút dần từ khóe mắt.

Trên gác, tiếng trở mình đêm qua bỗng rõ mồn một trong trí nhớ cậu. Dụi mắt. Rất khẽ. Rồi hôm nay, giờ Thìn, nó vẫn còn cười bảo "em ngủ ngon lắm".

Bốn chữ chu sa của ông nội dựng tóc gáy sau ót: *hễ mắt cay, chớ có ngủ.* Người nhiễm độc càng thức trắng, lệ nhãn càng mở, sợi chỉ kia càng rút mạnh. Ngủ mới là cách sống. Cả cái phố này đang bị ép mất ngủ bằng chính cơn đau rát của mình.

"A Noãn, nghe anh." Cậu giữ cổ tay nó, giọng hạ thấp như vẫn thường hạ khi kê đơn. "Đau thì bóp tay anh, đừng cắn môi."

Cô gật được một cái rồi đồng tử lại lệch đi.

Cậu bế nó lên gác, trải chiếu giữa phòng, mở hộp châm. Tay áo thầy thuốc khoác ngoài chưa kịp mặc, cậu đã cắm mũi đầu tiên vào Ấn Đường.

Bốn mươi chín huyệt. Ông nội dạy phép này từ năm cậu mười bốn, gọi là "ngũ hành dẫn dịch châm": Kim khắc Mộc để chặn can phong co rút, Thổ tiết Thủy để chặn dòng lệ khí rò, mỗi hành bảy huyệt, cộng thêm bảy huyệt trung tiêu làm trục. Không phải thuật cao siêu gì — chỉ là y đạo, nhưng muốn giữ được trận châm đủ lâu, người châm phải tự nối mạch mình vào trục, lấy khí của bản thân dẫn đường cho khí người bệnh về chỗ cũ.

Mạch cậu lỗi một nhịp. Cậu biết. Cậu vẫn cắm mũi thứ tám.

Mũi thứ hai mươi ba, A Noãn bật ra tiếng đầu tiên, khàn đặc, không phải rên mà là nghiến răng chửi thề theo kiểu dân chợ. Cậu suýt cười, may mà tay không run. Mũi thứ bốn mươi, mồ hôi túa trên lưng áo cậu ướt lạnh; mạch tay trái bắt đầu nhảy loạn nhịp, như thể sợi chỉ vô hình kia tìm sang cả người cầm kim.

Ngoài cửa sổ, trời ngả sang màu xám chì. Tiếng rao bánh rán vọng vào từ đầu hẻm, giọng Tiểu Mãn non choẹt gọi "Tiểu Lục ca, cháu mang bánh lên nhé", rồi bị tiếng ai đó cắt ngang, im bặt.

Mũi thứ bốn mươi chín — Bách Hội, đỉnh đầu. Cậu vê kim, hít một hơi đúng nhịp ông nội dạy, hạ xuống.

Dòng khí trong phòng đổi hướng. Cậu cảm nhận được: cái lực hút dai dẳng quanh đôi mắt A Noãn trùng lại, tuột ra, trôi ngược về phía cửa sổ, về hướng đầu hẻm, tan biến. Như kẻ câu trộm bị đứt dây.

A Noãn nhắm nghiền mắt, thở đều. Sốt vẫn còn, sắc mặt vẫn tái, nhưng mạch đã về chỗ của nó — nhược nhưng không còn bị rút.

Cậu ngồi bệt xuống sàn, nhìn bàn tay mình run lên vì trống rỗng, không phải vì mệt.

—

Ca cứu cấp chưa kịp khép màn thì tin đồn đã chạy xong một vòng phố.

"Dịch đau mắt." Người ta nói với nhau thì thầm trước cổng, rồi thành tiếng sau lưng cậu. Bà Tam bán trà bịt khăn kín mặt, nghe tin A Noãn nằm trên gác thì chép miệng bảo sớm nên ký giấy di dời cho rồi, ở đây đất nhiễm độc, thầy bà gì cũng bó tay. Ông thợ sửa khóa lảng tránh ánh mắt cậu khi ghé qua trả chiếc lồng kính mượn hôm trước. Đến chiều, có người chụp ảnh cậu xách hộp châm đăng lên diễn đàn khu phố, kèm dòng chữ: *thầy thuốc nhỏ bày trò mê tín, cản trở chủ trương chỉnh trang.*

Cậu đọc hết, không xóa. Xóa thì họ lại bảo cậu giấu.

Tối, người của hội đồng thế gia đến. Không phải Chu Bỉnh. Một phụ nữ trung niên áo dài tím, tự xưng thư ký lục sự, đặt lên quầy hai tờ giấy in logo công ty bất động sản Tân Giao và danh thiếp Hứa Hoài Kim.

"Phiên đấu giá quyền khai thác khu phố cũ, bảy ngày nữa, tại sảnh khách sạn Tân Giao. Hội đồng ấn định rồi. Bên mời thầu chỉ có hai nhà: công ty của Hứa lão thái gia, và... ai dám đứng ra nhận phần phản biện." Bà ta đẩy tờ giấy về phía cậu. "Ông Hứa đề nghị hiệu thuốc Lục Thị tham dự với tư cách bên có quyền lợi liên quan. Nghe nói cậu có trong tay mảnh đồng?"

"Có."

"Vậy thì chuẩn bị lời lẽ. Ở đó không đánh nhau bằng kim."

Lục Đình Vũ gấp hai tờ giấy làm tư, nhét vào túi áo. Cậu nghĩ tới A Noãn trên gác, nghĩ tới danh sách hộ khẩu khắc sau mảnh đồng, nghĩ tới cái cách ông Hứa ra giá bồi thường gấp đôi vào buổi sáng ngay sau đêm trận pháp bị phá. Họ cạn kiên nhẫn. Nguồn sắp cạn, vật dẫn phải thu nhanh — nên mới để lộ cả một phiên đấu giá cho thiên hạ xem.

Tốt. Cậu cần thiên hạ xem.

"Bảy ngày nữa," cậu nói. "Tôi đứng ra phản biện. Tôi thách Hứa Hoài Kim đối chất công khai về nhãn sa chi độc."

Người đàn bà áo tím ghi lại bằng bút máy, không ngẩng đầu. "Điều kiện?"

"Cái gì cũng phải đặt lên bàn cược. Tôi thua, hiệu thuốc này sung vào quỹ quy hoạch, tôi dọn đi." Cậu chống tay lên quầy, đúng chỗ hôm qua thằng bé bán bánh rán dúi hai bàn tay lem dầu vào. "Ông về hỏi lại xem ngài gia chủ họ Hứa có dám cá không."

Bà ta cất bút, lần đầu ngẩng lên nhìn cậu, ánh mắt như cân một thứ hàng hóa non giá.

"Ông Hứa nhắn nguyên văn," bà ta nói khi đã ra tới bậc cửa, "rằng ông ấy rất chờ ngày đó. Nhà thuốc họ Lục — tịch biên cũng tiện, khỏi phải thuyết phục thêm lần nào."

Cánh cửa kính khép lại. Ngoài đầu hẻm, đèn đường bật lên từng cây. Trong hiệu thuốc, hộp kim châm bốn mươi chín mũi vẫn mở trên sàn, mũi cuối còn vương một giọt máu của cậu chưa kịp lau.
