---
story: "Tiên Môn Giữa Phố Thị"
chapter_number: 2
chapter_title: "Giếng cổ ăn trộm khí"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1356
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-93/chuong/2"
---

# Chương 2: Giếng cổ ăn trộm khí

*Tác phẩm: [Tiên Môn Giữa Phố Thị](https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-93)*

Ba người áo vàng quay lại lúc hửng sáng, lần này không cắm cọc. Họ khiêng theo một cái máy đo đặt ngay ngắn giữa vòng dây căng quanh miệng giếng, rồi rút sạch, để lại bốn cây cọc sắt chôn bốn góc như chân hương.

Lục Đình Vũ quét vĩa thuốc trước cửa, mắt không rời bốn cây cọc. Khoảng cách cậu tự đếm tối qua vẫn còn nguyên trong đầu: sáu mươi bước.

Cậu đợi đến đêm.

Qua giờ Tý, phố cũ chỉ còn tiếng quạt trần nhà ai kêu lạch cạch. Cậu ra khỏi cửa hiệu với cái túi vải đeo chéo, bên trong là khay kim châm bạc của ông nội, một nắm bột thổ phục linh sao vàng, và thứ cậu ít khi đụng tới nhất: tai thạch nhĩ trăm năm, mỏng bằng lưỡi lam, giấu trong hộp gỗ mun lót bông.

Miệng giếng xây bằng đá xanh, nay bị rào tôn cao quá đầu người. Cậu không leo. Cậu đi vòng, đếm bước, dừng ở hướng tây nam — chỗ mạch đất trũng nhất mà ông nội từng bảo "chỗ trũng thì nước dồn, khí cũng dồn". Đặt ba ngón lên mặt đất, cậu nhắm mắt.

Linh khí dưới lòng chảy về phía giếng. Nhưng đến gần miệng giếng thì khựng, xoáy, rồi bị vặn ngược thành một vòng tròn thu nhỏ — như nước bị hút qua phễu. Vòng xoáy ấy đều, có nhịp, không phải tự nhiên. Có bàn tay nào đó đã buộc dòng khí phải đi tắt.

Cậu mở mắt, lần theo mép tôn ra phía sau. Một tấm pin năng lượng nhỏ gắn hờ trên cột, dây điện lách xuống khe móng. Vỏ doanh nghiệp đo đạc ban ngày, đường dây ngầm ban đêm. Ông nội viết "hễ mắt cay, chớ có ngủ" — hóa ra cụ biết từ lâu, chỉ không kịp nói hết câu.

Lục Đình Vũ thò tay qua kẽ tôn, chạm vào mặt đất trong giếng. Sét non đắp thành một vòng tròn bán kính một gang, trên vòng sét khắc tám rãnh chạy theo hướng bát quái, chính giữa chôn một mảnh đồng đen. Trận pháp nhỏ. Thủy sinh Mộc, trận lấy lệ khí nuôi vòng xoáy; muốn phá thì đừng đánh thẳng vào Thủy — tiết nó bằng Thổ, rồi cắt Mộc bằng Kim, trận lệch phương vị sẽ tự tan.

Cậu đổ bột thổ phục linh quanh vòng sét, tay trái ấn lên mảnh đồng. Đất khô gặp bột hút mạnh, vòng xoáy dưới chân cậu rung lên, trật nhịp. Đúng lúc ấy, sau lưng có tiếng người:

"Đêm hôm khuya khoắt, Lục thiếu gia viếng giếng à?"

Một ông lão mặc áo ghi-lê, tóc rẽ ngôi gọn gàng, đứng ngoài rào như thể vừa đi ngang. Nhưng giày ông ta sạch, còn phố cũ đêm sương, ai đi bộ tới đây cũng dính bùn non.

"Ông là người bày cái này." Không phải câu hỏi.

"Tôi chỉ làm công." Ông lão liếc khay kim bạc trong tay cậu, ánh mắt dừng lại lâu hơn dự kiến. "Phá xong thì về. Đừng dây dưa. Người trả tiền cho tôi, họ cũng mua được cả cái hiệu thuốc của cậu."

"Vậy sao ông đứng đây nhắc tôi, thay vì báo họ?"

Ông lão im lặng. Ngón tay ông ta cào vào gấu áo ghi-lê, động tác của người đang cân nhắc một điều gì đó quá nhỏ so với hợp đồng đã ký. Rồi ông ta quay lưng bước đi, bỏ lại đúng một câu:

"Mảnh đồng ấy, xem mặt sau."

Lục Đình Vũ bẩy mảnh đồng lên. Vòng xoáy tan, dòng khí trong lòng đất ồ ạt trở về hướng cũ, nhẹ và đục như nước vừa lắng phèn. Tai thạch nhĩ trong hộp gỗ nứt làm đôi, nhiệt lượng truyền xuống tê rần đầu ngón. Mất của quý, nhưng dòng khí đã thở lại. Mảnh đồng nóng ran trong lòng bàn tay, mặt trước khắc phù hiệu hình con mắt khép — dấu riêng của một thế gia, mà cả phố cũ này chỉ có một nhà đủ tiền thuê người trấn yểm: họ Hứa. Cậu lật mặt sau. Chữ khắc còn mới, rìa đồng chưa kịp xỉn màu:

"Danh sách dẫn vật: hộ khẩu phố cũ, ưu tiên nhược mạch."

Cái lạnh chạy dọc sống lưng cậu chẳng liên quan gì tới gió đêm.

Sáng hôm sau, đoàn di dời đến thật, đông đủ, đúng giờ Thìn, giữa thanh thiên bạch nhật nên không ai dám lớn tiếng. Một chiếc xe con biển số đẹp đỗ ngay trước hiệu thuốc. Người bước xuống mặc sơ-mi trắng, tự giới thiệu là trợ lý của tập đoàn đứng sau mấy tấm bảng quy hoạch. Theo sau là hai anh cầm cặp da và một xấp giấy đã đóng dấu.

"Lục tiên sinh," trợ lý cười niềm nở, đặt phong bì dày lên quầy, đè lên cuốn sổ khám bệnh. "Hộ khẩu này thuộc diện di dời sớm. Chủ đầu tư bồi thường gấp đôi khung, cộng thêm khoản 'yên tâm an cư' bằng tiền mặt. Hôm nay ký, tuần sau nhận đủ."

A Noãn bưng khay thuốc ngang qua, khựng lại nhìn phong bì. Cậu chủ hiệu thuốc không nhìn phong bì, cậu nhìn xấp giấy. Tên hiệu thuốc, tên bà nội, tên A Noãn, ô chữ ký in sẵn, hạn chót ghi ngay trong ngày.

"Ai chọn hôm nay?"

"Tiến độ dự án ạ."

"Tiến độ," Lục Đình Vũ lặp lại, đẩy phong bì trở lại bằng hai ngón tay. "Vậy mời các vị đi hỏi tiến độ của bà nội tôi. Cụ thức trắng bốn đêm vì cay mắt, hôm nay chắc khó tính lắm."

Trợ lý vẫn cười, nhưng hàm răng nghiến nhẹ. "Lục tiên sinh, ở đây một mình giữ cả cái phố cũ, được gì đâu. Người khôn thì biết thuận theo chiều nước."

"Còn người mù thì hay khen đèn." Cậu rút từ túi áo blouse ra cây bút chì, gạch một đường ngang tờ giấy, ngay dòng "đồng ý di dời". "Tôi không ký. Mời về."

Đoàn người lên xe. Xe chưa kịp nổ máy, một người phụ nữ bán chè đầu hẻm đã chạy sang, tay run run dơ tờ giấy trắng: "Chú Lục, họ bảo ký hôm nay được thêm ba trăm ngàn, không ký thì sau này... sau này thế hả chú?"

Cậu nhìn gương mặt quen thuộc của cả khu phố đang tụ dần lại, những đôi mắt đỏ hoe vì cay, vì mất ngủ, vì bị thuyết phục rằng nước mắt của mình chỉ tại thời tiết.

"Chị cứ cất giấy đi. Ai dúi tiền trước mặt mà bắt mình quyết trong một buổi sáng, thì thứ họ mua đâu phải cái nhà của chị."

Đêm xuống, hiệu thuốc đóng cửa sớm. Trên bàn, mảnh đồng nằm cạnh lá thư chu sa của ông nội, hai nét chữ cách nhau ba mươi năm mà cùng nói một chuyện. Lục Đình Vũ bật lửa soi mặt sau mảnh đồng lần nữa, lần này đọc chậm từng chữ:

"Nguồn sắp cạn, cần thêm dẫn vật."

Nguồn sắp cạn. Nghĩa là họ Hứa không đợi được nữa. Nghĩa là vòng xoáy cậu phá ban nãy chỉ khiến người ta chuyển từ hút âm thầm sang giật công khai. Và nghĩa là cái danh sách kia — trẻ con, người già, những kẻ nhược mạch — không phải thứ tai ương rơi vãi bên lề một dự án.

Đó là bản thiết kế.

Ngoài đầu hẻm, tiếng rao bánh rán đêm vọng vào. Tiểu Mãn chưa ngủ. A Noãn cũng chưa ngủ — cậu nghe rõ trở mình trên gác, và lần này, khác mọi đêm, tiếng trở mình ấy kèm theo một cái dụi mắt rất khẽ.

Cậu áp ba ngón lên cổ tay mình. Mạch vẫn lỗi nhịp, nhưng đêm nay cậu thức. Thức để đọc hết trang danh sách mà họ Hứa đã ghi sẵn — và để tính xem phải chặn nó bằng cách nào trước khi nó kịp gọi tên A Noãn lần thứ hai.
