---
story: "Tiên Môn Giữa Phố Thị"
chapter_number: 5
chapter_title: "Tiên môn giữa chợ đời"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1353
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-65/chuong/5"
---

# Chương 5: Tiên môn giữa chợ đời

*Tác phẩm: [Tiên Môn Giữa Phố Thị](https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-65)*

Nam không chạy ra cửa. Anh chạy ngược vào giữa sảnh, nơi bàn tay khí đen đặc quánh nhất, và hét với cái đám đang giẫm lên nhau trốn:

"Chạy ra quảng trường là chết! Nó hút dọc mặt đất — ai còn đi đứng được, theo tôi xuống công trường!"

Không ai tin. Một thầy thuốc chợ cũ mà ra lệnh cho hai trăm thế gia. Nhưng Trần Lễ đã chen tới, vai húc văng gã hộ pháp cuối cùng chắn lối, gằn: "Nghe chú em. Lối bên trái còn thông, thông xuống hầm để xe, thông sang tường đông công trường. Đi!"

Chân trời chưa sáng thì đoàn người tràn qua hàng rào tôn. Giếng cổ Quán Tượng nằm giữa lòng công trường, miệng giếng bị đậy bằng tấm bê tông cốt thép, chung quanh sáu máy bơm nằm im — nguồn điện bị cắt từ phiên họp trên lầu. Nhưng cột khí đen từ tòa tháp bên kia quảng trường đổ xuống đúng giữa nắp bê tông ấy, lún vào như nước chảy về lỗ thoát.

Nam quỳ sụp, áp cả bàn tay xuống đất. Mạch dưới lòng bàn tay anh cuồn cuộn — không phải mạch nước, mà mạch phố, cái mạch hai mươi mốt đêm nay anh thuộc từng chỗ rối. Và anh nghe thấy: phía dưới, một nhịp tim khác đang yếu dần theo từng hơi kéo. Yến đang ở đầu kia của dòng hút, nhưng sinh khí của con bé đi qua chính khúc ruột này của con đường. Muốn cứu người, phải chặn dòng ngay tại đây.

"Trụ trận." Nam ngẩng lên. "Ai vẽ trận thì biết trụ nằm đâu. Trong hệ thống các cô có bản đồ huyệt vị không?"

Lam Anh đã cởi bỏ áo vest, cà vạt quấn cổ tay cho gọn. Cô rút điện thoại — không sóng, nhưng bức ảnh chụp màn hình hồ sơ dự án thì vẫn còn trong thư viện: "Sáu trụ, sáu góc giếng, chôn nông hai mét. Sơ đồ thi công móng. Họ bảo đây là 'trạm quan trắc'."

"Sáu trụ nuôi một nhãn." Nam mở túi vải, đổ hết kim nam châm hồi cha để lại xuống nền đất, rồi trút tiếp hộp kim đồng anh đặt thợ rèn từ tuần trước — hơn trăm cây, thân bằng ngón tay trẻ con. "Tôi không phá nổi sáu trụ cùng lúc. Tôi đổi chiều sông. Đất cũng có ngũ hành: huyệt Cư Khúc chỗ tôi châm hôm nào thuộc Mộc, bốn huyệt kia quanh giếng ứng Hỏa — Thổ — Kim — Thủy. Trận của lão hút thuận chiều, tôi chuyển nó sang nghịch. Nước ngược dòng thì cá chết — cá là mấy con trùng hút máu nằm giữa trận."

"Nghe như chữa người." Trần Lễ nói.

"Là chữa người." Nam cắm cây kim đầu tiên xuống đất, đến tận cán. "Con đường này đang sốt. Tôi hạ nhiệt."

Anh bắt đầu đọc. Không phải thần chú — là giọng rao thuốc lào buổi sớm, cái chất trầm đục đã quen gọi người giữa chợ, giờ gọi từng huyệt đất. Cây kim thứ nhất dựng Mộc khí, cỏ quanh chân bê tông tự nhiên ngả ngọn về hướng đông. Cây thứ hai mồi Hỏa, đầu mũi kim đỏ rực như vừa rút khỏi lò. Đến cây thứ ba giữ Thổ thì Nam lảo đảo, miệng tanh ngắt vị sắt — mỗi cây kim hạ thổ rút của anh một ngụm nguyên khí, y thư ghi rõ vậy, và anh đã đọc dòng đó từ năm mười ba tuổi.

Bóng người từ cột khí tách ra. Hứa Hoành bước tới mép vòng kim, áo lương xám, tay lần chuỗi hạt, mặt hõm như xác ướp há miệng: "Thằng ranh con nhà họ Hoàng. Cha mày năm xưa cũng cầm kim đứng trước mặt tao ở chỗ này."

"Vậy thì ông biết kết cục." Nam cắm cây kim thứ tư. Tay anh run, tầm nhìn thu hẹp dần thành một ống. "Ông hút một đứa mười chín tuổi làm mồi. Tôi châm cả con đường này làm thuốc dẫn. Ông tính xem bên nào nhiều máu hơn."

"Đất này thành đất chết thì cùng lắm chúng ta đi tìm mạch khác." Lão cười, giơ tay kết ấn quyết. Cột khí thắt mạnh; trên tầng cao tòa tháp, tiếng kính vỡ rơi lộp bộp xuống quảng trường.

"Làm xong việc của bà chưa?" Nam gằn, không quay đầu.

Lam Anh đã bò tới góc đông, đào bằng tay không lớp đất non vừa san. Cô rút từ thắt lưng sáu mảnh phù trụ in mã vạch kho vật tư Bình An Đường — đồ phong ấn tạm thời, loại chấp sự dùng niêm phong hồ sơ — dán chồng lên đỉnh trụ đá lộ thiên. "Phù của các người chỉ bịt được một luồng. Tôi bịt cả sáu. Chậm thôi đấy."

"Có chậm hơn tôi." Nam cắm cây kim thứ năm — Thủy.

Năm huyệt đủ bộ. Ngũ hành xoay. Cái cảm giác như ai lật ngược một chậu nước khổng lồ dưới chân mọi người: cột khí đen khựng giữa không trung, nghiêng, rồi giật ngược về phía giếng. Hứa Hoành bật lui một bước, chuỗi hạt đứt phựt, hạt bắn tung nền bê tông. Tà khí nhận ra chủ nhân muộn hơn một nhịp — nó nuốt ngang lão từ sau lưng, kéo lão cúi gập xuống miệng giếng như sợi chỉ bị hút vào lỗ kim. Lão không kịp kêu. Miệng giếng réo một tiếng cuối, rồi im.

Cột khí đen tan trước khi kịp chạm đất. Nam nằm ngửa, hai tay úp lên mắt, ngực thở như cái bễ cũ. Anh đếm mạch của mình một lượt — hư, nhưng đều. Còn sống. Cả một con đường cũng đang thở lại: dưới lưng anh, cái nhịp tim yếu ớt ban nãy trở nên vững chãi, và ở đầu kia của nó, cách hai trăm mét, một nhịp nhỏ hơn vừa nhảy tưng lên như người tỉnh giấc.

Trần Lễ cõng Yến từ thang bộ công trình xuống, mặt tái ngắt nhưng mắt đã mở. Con bé khô khốc: "Em biết mà. Thế nào anh cũng tới trễ, rồi cũng tới."

"Ngủ đi." Nam vuốt tóc nó. "Về nhà hãy nôn. Đừng nôn ra đất — đất vừa đỡ dậy."

Hội đồng họp lại lúc rạng, ở sảnh tầng một khách sạn bên quảng trường, không ai đòi biểu quyết nữa. Chủ tọa tuyên: hủy kiến nghị sáp nhập Quán Tượng, linh địa quy về cộng đồng cư dân khu phố, lập khế ước canh mạch; Bình An Đường giải thể cơ chế kinh doanh sinh khí, giao hồ sơ cho luật giới tu chân thẩm tra; Hứa Chấn Sơn mang danh người thừa kế dòng họ, chịu trách nhiệm liên đới. Người ta cũng nhắc tới lá thư khiếu nại mười một năm trước của ông Hoàng Khắc, cha Nam, và sửa lại quyết định thu hồi giấy phép hành nghề bằng một biên bản minh bạch, đọc to trước hội đồng.

Nam ngồi góc phòng, tay nắm cốc nước đường, nghe xong tất cả rồi gật đầu. Có thế gia gửi lời mời làm "chấp sự canh mạch" hưởng linh thạch tháng. Anh từ chối. "Tôi bán thuốc. Ai bệnh cứ tới."

Sáng hôm sau, chợ Quan Tượng nhóm lại như hai mươi tám ngày trước. Mái tôn hứng nắng kêu lách tách, hàng cá đập đuôi, tiếng rao lẫn tiếng xe đẩy. Bà Xuyến chống nón bước vô tiệm, đặt lên tủ thuốc cái cân ta mới nguyên — gọi là trả công thầy — rồi hỏi câu quen thuộc:

"Thầy Nam, cái đơn thuốc bữa trước của tui hay quá, tui ngủ được ba đêm liền. Hay tui cất luôn, để dành?"

Nam nhét hạ thảo vào ngăn, không ngẩng lên:

"Bà cứ uống hết thang đã. Con đường này tôi lo."

Ngoài cửa, mặt đường nhựa nứt một khe dài từ đêm qua, cỏ non đã đội nhựa chồi lên, xanh rờn như nét mực vừa chấm xuống giấy.
