---
story: "Tiên Môn Giữa Phố Thị"
chapter_number: 4
chapter_title: "Một bát nước trước hội đồng"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1086
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-65/chuong/4"
---

# Chương 4: Một bát nước trước hội đồng

*Tác phẩm: [Tiên Môn Giữa Phố Thị](https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-65)*

Hội đồng cổ võ thế gia họp ở tầng bốn mươi lăm một tòa tháp kính, mời ba trăm khách thì hai trăm bảy mươi người đến để bỏ phiếu. Người ta truyền nhau danh sách ứng viên kế thừa, so nhau suất linh thạch quý trước, và xem phiên xử kiến nghị sáp nhập Quán Tượng như một tiết mục giết thời gian giữa hai lần bắt tay.

Hoàng Nam đứng cạnh cửa, tay xách túi vải đựng cuốn sổ bìa carton. Trần Lễ mặc sơ mi đóng thùng, vai rộng hơn đám đông nửa cái áo, đi sau anh như cái chốt chặn biết đi. Bảo vệ tầng này nhìn bộ đồ bà ba của Nam hai lượt rồi mới chịu gọi người lên hỏi.

"Thầy thuốc chợ cũ?" Chủ tọa lật hồ sơ, bút chạm môi. "Phiên họp có quy chế. Người phàm không dự thính—"

"Cậu ấy dự." Giọng nữ vang từ lối giữa. Lam Anh bước lên bục phụ, cà vạt đồng phục thẳng tắp, kẹp tài liệu ôm trước ngực như khiên. "Tôi đề nghị hội đồng xem đơn khiếu nại hợp lệ do đương sự Hoàng Nam nộp sáng nay, căn cứ điều mười bảy luật giới tu chân."

Người đàn ông vest xám ngồi bàn chủ tịch thứ ba cười khẩy: "Một hiệu thuốc cũng biết dẫn chiếu điều luật."

"Hiệu thuốc không biết." Nam cất tiếng, giọng vẫn cái chất rao hàng trầm đục của chợ sớm. "Nhưng bệnh án thì tôi biết đọc. Bốn mươi hai ca trong hai mươi mốt ngày, cùng triệu chứng, cùng bán kính bốn trăm mét quanh giếng cổ Quán Tượng. Quý vị gọi đó là thị trường bất động sản. Tôi gọi đó là bệnh án của một con đường."

Hứa Chấn Sơn không quay lại ngay. Ông ta xong câu chuyện phiếm bên ly trà mới từ tốn xoay ghế, lịch sự như chủ nhà tiếp khách lỡ bước vào tiệc: "Cậu Nam. Tôi đã gửi lời nhắn rất rõ ràng: giao y thư, người nhà bình an. Cậu chọn quậy tung buổi họp của các bậc trưởng bối thay vì cứu em gái. Tôi thật sự lấy làm tiếc."

"Anh nói đúng." Nam mở túi vải. "Tôi không báo cảnh sát, không cầu cứu ai chui rúc. Tôi đi cửa chính, theo đúng cái luật mà các anh đã nhân danh tôi khi thu hồi giấy phép của cha tôi."

Trên bàn chủ tọa, một bát sứ trắng được đặt xuống, kèm bình thủy tinh nhỏ dán nhãn ghi giờ: *5h07, khe tôn phía đông, công trường Bình An Đường*. Nước trong bát hơi ngà.

"Kim ngân hoa ủ ngũ hành," Nam giơ gói giấy nhỏ. "Tính kháng độc của nó, hội đồng có nghi ngờ gì không? Tôi thả đây. Hai phút."

Bông hoa vàng trắng vừa rời đầu ngón tay thì mặt nước sủi. Cả bàn chủ tọa im bặt khi màu loang ra từng vòng — không phải đục, mà xanh đen, cái màu của nước đọng đáy mộ. Vài đại diện thế gia nghiêng người tới trước; có người hạ cả điện thoại xuống.

Nam đặt cuốn sổ bìa carton cạnh bát nước, gáy sách mở sẵn: "Trong này là mạch án khu phố: ngày bơm, vị trí giếng, danh sách cư dân theo dõi sức khỏe. Trang cuối là bản photocopy thư khiếu nại cha tôi gửi Bình An Đường mười một năm trước. Đơn đáp lại là quyết định thu hồi giấy phép hành nghề của ông. Đất kêu từ mười một năm trước. Hôm nay tôi nghe hộ."

"Diễn kịch." Sơn gõ hai đốt ngón tay xuống bàn. "Nước đổi màu chứng minh nước bẩn. Nước bẩn không chứng minh ai đổ. Dự án của chúng tôi tuân thủ mọi—"

"Tôi có biên bản."

Lam Anh bước lên bục chính. Tay cô run rất khẽ, nhưng giọng chuẩn từng chữ như đọc sao kê: "Phụ lục mật chiến dịch tái quy hoạch sinh khí, duyệt ngày hai mươi tháng trước. Lịch bơm hóa chất xuống mạch đất qua giếng cổ. Bảng chỉ tiêu giải phóng mặt bằng tính trên diễn biến sức khỏe cư dân. Và..." cô mở kẹp tài liệu, rút tập giấy ký nháy dày, úp xuống bàn chủ tọa như lật một quân bài, "...các báo cáo số liệu ô nhiễm nền đã điều chỉnh giảm một nửa, có chữ ký xác nhận của tôi. Tôi ký. Tôi khai đủ. Hội đồng muốn kiểm tra lưu trữ nội bộ: máy chủ tầng hai mươi tám, thư mục do trợ lý họ Hứa quản lý."

Ba trăm người, hai trăm bảy mươi chiếc điện thoại, và không một ai còn nghĩ tới việc bỏ phiếu lợi ích nữa.

Chủ tọa đứng dậy, tuyên bố tạm đình chỉ quyền điều hành dự án của tổng giám đốc Hứa Chấn Sơn, niêm phong hồ sơ Bình An Đường chờ thẩm tra toàn viện. Sơn bị hai chấp sự mời khỏi bàn. Đi ngang Nam, ông ta vẫn lịch sự, chỉ hạ giọng vừa đủ hai người nghe: "Cậu thắng phiên họp. Cậu thua nhà mình. Xem ra trưởng lão không thích bị cắt nguồn lực giữa mùa."

Tiếng "trưởng lão" chưa tan thì sàn bê tông rung.

Không phải động đất — thứ rung có nhịp, như ai đó gõ vào lòng đất theo một tiết điệu cổ. Vết nứt chạy từ chân bàn chủ tọa ra cửa Tây, men theo những ô vuông bê tông, xé toác. Từ kẽ nứt, khí đen phun lên, xoắn lại, đặc quánh dần thành hình một bàn tay khổng lồ năm ngón, mỗi ngón trỏ về một hướng rồi cùng quy về một phía: cổng Tây, nơi tòa tháp bên kia quảng trường có tầng cao nhất sáng đèn.

Các thế gia chạy loạn. Trần Lễ húc văng một gã hộ pháp đang chèn lối, quát: "Lối bên trái còn thông!" Nhưng Nam không nhúc nhích. Bàn tay khí đen ấy không chụp xuống ai cả — nó hút. Sinh khí trong lồng ngực Nam nghẹn lại, đèn dầu ngoài sảnh tắt loạt, và từ phía tòa tháp bên kia, vọng qua ô cửa vỡ, một tiếng hét quen thuộc đến mức anh thuộc lòng hơn mọi mạch án từng ghi:

"Anh Nam—!"

Giếng cổ dưới công trường réo lên như nồi nước sôi bị lật ngược. Trận pháp đã mở, và môi giới sống của nó đang bị kéo cạn trên tầng cao.
