---
story: "Tiên Môn Giữa Phố Thị"
chapter_number: 3
chapter_title: "Mồi nhử nhà họ Hoàng"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1247
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-65/chuong/3"
---

# Chương 3: Mồi nhử nhà họ Hoàng

*Tác phẩm: [Tiên Môn Giữa Phố Thị](https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-65)*

Chiếu bạc đặt giữa sân chợ, bên trên là xấp tiền mặt dày bằng gang tay.

"Mỗi hộ năm triệu cọc trước, ký giấy thuận chủ trương." Người đàn ông vest xám cười rất đủ răng, tay vuốt mép chiếu. "Bình An Đường không ép ai. Mua bán thuận mua vừa bán."

Dân chợ cũ ngồi quanh như dự đình. Bà Xuyến đan tay vào nhau, ngón cái mân mê vết chai. Chú Tư bán hủ tiếu thì nhìn xuống giày mình. Con Hồng ôm tập vở, khuỷu tay tì lên đầu gối.

"Thuận mua vừa bán?" Giọng Nam vang từ dãy cột điện. Anh chống chiếc xe đạp cà tàng, ba cây thuốc lá trên ghi-đông vẫn còn mùi hăng. "Tôi mới thấy người ta mua đất, chưa thấy ai mua cả cái bệnh của thiên hạ rồi bán lại cho chính họ."

Tiếng xì xào nổi lên. Người vest xám quay lại, vẫn cười.

"Thầy thuốc Nam. Tiếng tăm lắm. Nhưng tiếng tăm không trả được tiền thuốc mỗi tháng cho mấy chục hộ ở đây."

"Tiền của anh là mồi câu." Nam dựng xe, bước tới, rút từ túi áo ra cuốn sổ bìa carton dày cộp, đặt sầm lên chiếu bạc. "Ba tuần nay, khu này có bốn mươi hai ca mất ngủ, nóng trong, tê đầu chi. Cùng một triệu chứng. Anh định bảo thủy thổ chỗ khác cũng trùng hợp vậy à?"

Người vest xám không chạm vào cuốn sổ. "Chúng tôi làm đúng luật. Ai muốn bán thì bán."

Bà Xuyến đứng dậy, giọng run run nhưng rõ: "Tôi không ký. Ông bà tôi nằm ở xứ đất này sáu mươi năm. Đứa cháu tôi mười chín tuổi nằm viện hai tuần lễ, các ông có hỏi nó tên gì không?"

Chú Tư hắng giọng, ngả theo: "Tôi cũng không bán vội. Chờ xem cái giếng cổ kia người ta chôn gì xuống đã."

Đám đông râm ran tan dần, để lại xấp tiền nằm co trên chiếu. Người vest xám cuộn nó lại bằng hai động tác gọn ghẽ, cúi chào Nam nửa cái.

"Ngày mai chúng tôi quay lại. Giá chỉ mở đến hết mùa mưa."

---

Hắn ta giữ lời, nhưng không quay lại với tiền.

Chín giờ sáng hôm sau, trước cửa tiệm thuốc, một người đàn ông trung niên ngã vật ra, co giật, miệng sùi bọt trắng. Đám đông bu kín trong hai phút. Có người nhận ra hắn — khách quen của hiệu vải bên kia chợ, tuần trước có sang hỏi châm cứu, chưa từng được Nam cắm kim lần nào.

"Thầy Nam châm hỏng người ta rồi kìa!"

"Trời ơi, biến chứng! Gọi công an đi!"

Nam đang sắc thuốc, tay dao kéo dừng lại nửa nhịp. Anh nghe rõ tiếng guồng máy của đám đông sắp sửa chạy. Không vội. Anh bước ra, quỳ xuống cạnh người đàn ông, bắt mạch, ngửi hơi thở, lật mí mắt. Đoạn đứng dậy, phủi tay.

"Ai nói tôi châm hỏng, thì trả lời tôi ba câu." Giọng anh không to, nhưng chợ cũ vốn hẹp, đá ném xuống ao khó mà không lan. "Một: anh ta bị tôi châm huyệt nào? Hai: kim của tôi dài bao nhiêu, vô bao sâu? Ba: người biến chứng vì kim tất sốt cao, sao anh ta lạnh toát thế này?"

Im lặng. Người vest xám len lỏi tới, micro nhỏ cầm tay như chuẩn bị sẵn.

"Đừng vòng vo. Người của anh ngã tại cửa nhà anh."

"Ngã tại cửa nhà tôi thì kết luận là tôi làm ngã?" Nam bật cười. Anh quay về phía con Hồng — nó học y dược năm hai, hay phụ anh cân thuốc. "Đọc giúp chú hồ sơ chú vừa ghi."

Con Hồng giơ tờ giấy, đọc từng dòng: "Mạch phù mà tán, đồng tử hai bên không đều, hơi thở có mùi khê của đậu sống rang cháy. Bụng mềm. Không một dấu kim cũ." Nó ngừng, liếc người đàn ông vẫn nằm "hôn mê". "Đây là trúng độc thực vật. Hạt cỏ gà rang quá lửa gây co giật giả động kinh. Tỉnh được trong vài phút nếu giải bằng nước cam đốt vỏ bưởi."

Nam gật đầu. "Ai chữa cho anh ta khỏi, tùy chợ. Tôi chỉ xin nhắc một câu: từ hôm nay bà con bỏ thói quen múc nước giếng ngoài cổng east về uống. Độc vào người giống hệt độc ngấm vào đất. Bệnh án của cả con đường này, đừng đổ cho cây kim của tôi."

Anh cúi xuống, rót nửa bát nước gừng vào miệng người đàn ông, dúi thêm lát vỏ bưởi nướng. Chưa đầy ba phút, gã ho sặc, mở mắt, vùng dậy chen đám đông chạy biến — nhanh hơn hẳn lúc "ngã".

Tiếng ồn dịu dần. Rồi Trần Lễ từ đầu hẻm bước ra, áo bảo vệ còn chưa cài cúc cổ, cái gậy cao su gõ xuống nền xi măng hai tiếng.

"Giải tán. Hết chuyện rồi." Chú đợi đám người giãn ra mới nói tiếp, giọng trầm và chắc như đóng cọc. "Tôi làm trưởng ban bảo vệ mười bốn năm. Nhà thằng Nam chữa bệnh không lấy tiền, vợ tôi mất ngủ ba tháng liền, nó châm có mấy lần mà tôi ngủ ngon đến giờ. Ai muốn kiện thì gặp tôi. Tôi giữ trật tự cho chợ này, chứ không giữ trật tự cho tiền."

Chiều đó, tin "thầy Nam suýt bị dựng chuyện" lan khắp chợ theo cách riêng của nó: thêm mắm bớt muối, nhưng phần đúng vẫn thắng. Vài sạp đem trả phong bì cọc của Bình An Đường. Người vest xám không lộ mặt nữa.

---

Nam tưởng một ngày thế là yên. Anh sai.

Rạng sáng, anh bị đánh thức bằng im lặng. Cái im lặng của căn nhà thiếu một người. Bếp gas tắt lạnh. Cuốn sổ bệnh án trên bàn vẫn kẹp đúng trang ghi tên Yến, nhưng chiếc ghế nhựa lệch khỏi bàn một khoảng, chân cào xuống nền thành vệt.

Màn che cửa sổ bị cắt một đường ngang. Trên sàn, cạnh vệt chân trần của em gái anh còn in lại từ tối qua, có một tấm danh thiếp cán nhũ vàng, logo Bình An Đường hình tròn như con mắt.

Mặt trước in hàng chữ nhỏ, sạch sẽ, vô cảm: *Phòng Nghiên cứu Nguồn lực Sinh khí*.

Mặt sau, mực xanh, nét chữ chuẩn đến mức không còn ra chữ của người:

*Y thư đổi người.*

Điện thoại rung. Số lạ. Tin nhắn kèm một tấm ảnh: Hoàng Yến ngồi trên giường trắng, tay không bị trói, tóc còn buộc vội — nghĩa là chúng bắt đi chưa lâu và cô bé vẫn kịp dặn mình bình tĩnh. Phía sau lưng cô là ô cửa kính mờ hơi nước của một tầng cao.

*Báo hội đồng thì em cô chết.*

Nam ngồi xuống mép giường, tay lần vào ngăn kéo dưới gối, nơi cuốn gia phả y thư bản chép tay của cha nằm suốt mười một năm, gáy sách sờn màu dầu cù là. Anh mở ra. Trang đầu tiên, nét chữ cha để lại, thứ mà đến đêm nay anh mới hiểu trọn vẹn:

*"Đất kêu mà không ai chịu nghe, con hãy nghe giúp đất."*

Ngoài chợ cũ, tiếng rao hàng sớm bắt đầu. Cả một thành phố phía sau bức tường thành phố của nó đang trở mình.
