---
story: "Tiên Môn Giữa Phố Thị"
chapter_number: 2
chapter_title: "KPI của một đế chế đội cà vạt"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1614
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-65/chuong/2"
---

# Chương 2: KPI của một đế chế đội cà vạt

*Tác phẩm: [Tiên Môn Giữa Phố Thị](https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-65)*

Tầng hai mươi tám trụ sở Bình An Đường có một tấm bảng điện tử chạy chữ màu xanh, giống hệt bảng tỷ giá ở ngân hàng. Chỉ khác là thay vì tiền, nó chạy chỉ tiêu.

*Hạng mục Quán Tượng — tiến độ giải phóng mặt bằng: 61%. Phòng giao dịch ba dẫn đầu. Khen thưởng: 40 linh thạch quý I.*

Mười hai người ngồi quanh bàn họp kính, ai cũng mặc sơ mi trắng, cà vạt thắt đúng một kiểu. Trên màn chiếu là bản đồ khu chợ cũ, các lô đất tô đỏ như vết chẩn của thầy thuốc. Hứa Chấn Sơn đứng cạnh màn chiếu, tay không, nụ cười đặt sẵn ở khóe môi từ lúc chưa vào phòng.

"Quý này anh em làm tốt." Giọng Sơn êm như nước máy lọc. "Riêng hạng mục sinh hóa, cột mốc tuần rồi trễ bốn ngày. Ai phụ trách, cho tôi một cái tên. Không phải để phạt. Để báo cáo lên hội đồng quản trị cho đẹp."

Không ai nói gì. Người ngồi cuối bàn, áo sơ mi nhăn ở cổ, khẽ mở miệng:

"Thưa tổng, tôi chỉ muốn hỏi. Cột mốc sinh hóa đo trên cư dân hay đo trên đất? Nếu dân còn ở đó mà mình—"

"Câu hỏi ghi nhận." Sơn gật đầu, vẫn cười. "Chấp sự Khuê quan tâm đời sống anh em, tôi quý. Phòng nhân sự sẽ sắp xếp cho anh ấy nghỉ ngơi một thời gian. Lương đủ, chế độ đủ. Có điều dự án sau này không cần ý kiến đóng góp nữa."

Người đàn ông cuối bàn cúi gằm. Không ai nhìn anh ta thêm lần nào nữa trong suốt cuộc họp. Cái cách cả phòng lướt qua một con người vừa bị gỡ khỏi bàn cờ khiến không khí lạnh hơn điều hòa rất nhiều.

Sơn quay lại màn chiếu, ngón tay lướt sang trang tiếp theo: *Phương án cứng — khuyến nghị đẩy nhanh tiến độ trước mùa mưa.*

"Duyệt." Một chữ, hai âm tiết. "Ai ký phần thực địa thì ký đi. Tôi không thích thấy chữ ký của tôi ở những chỗ không cần thiết."

Lam Anh ngồi bên trái Sơn, thứ năm trong bảng phân chỗ, tốc ký suốt buổi bằng bút chì. Cô ghi được mỗi câu của cấp trên và thiếu mất một điều cô đã định hỏi: vì sao tiến độ giải tỏa lại chạy trước cột mốc sinh hóa, khi hồ sơ bệnh cư dân vẫn treo ở chữ "chờ".

Tan họp, trợ lý gọi cô ở lại, đưa một tập báo cáo dày.

"Chị Lam Anh ký xác nhận giúp em. Số liệu ô nhiễm nền đã điều chỉnh theo phương án duyệt."

Cô lật tới trang phụ lục biểu đồ. Con số cô trình tuần trước — nồng độ độc khí tầng mạch — nằm đây đã thấp đi gần một nửa, đường cong bị vuốt mềm cho vừa với kế hoạch. Nét chữ bên lề vẫn là nét của cô, nhưng cái đuôi số thì không.

"Ai sửa?"

"Dạ, phòng kiểm soát chất lượng ạ. Sếp lớn bảo báo cáo đẹp thì giải ngân nhanh." Trợ lý cười lịch sự như học thuộc lòng. "Chị ký đi. Chị không ký thì mai có người khác ký, mà người ta ký xong thì công trạng không còn phần chị nữa đâu."

Lam Anh cầm bút chì. Ngòi bút lơ lửng trên dòng kẻ dành cho chữ ký lâu đến mức cô nghe rõ tiếng máy lạnh. Rồi cô ký. Nét ký gọn, thẳng, như mọi nét ký khác trong đời cô. Chỉ có điều từ hôm nay, mỗi lần mở cuốn sổ tốc ký ra, cô đều tự nhớ lại xem mình vừa ký cái gì.

Chiều hôm đó, tiệm thuốc Nam giữa chợ cũ có khách. Bốn người, không ai mặc áo blouse, không ai đưa đơn thuốc.

"Chủ tiệm hả?" Tên đi đầu chống khuỷu tay xuống quầy, đẩy tới một tờ giấy. "Đại diện ban hỗ trợ đền bù Bình An Đường. Ký đơn tình nguyện di dời, hỗ trợ hai trăm triệu, tính luôn khoản em gái ông đang nằm viện."

Nam cầm tờ giấy, mắt không rời cây kim nam châm đang treo đứng bóng trên giá gỗ. "Tôi không bán."

"Ông hiểu nhầm rồi. Đây không phải mua." Tên kia kéo dài giọng. "Đây là—"

Câu nói đứt ngang khi hắn ngã ngửa ra sau. Nam không đấm. Anh chỉ chạm hai ngón tay vào huyệt Khúc Trì ngoài cánh tay đang giơ, thuận thế đẩy nhẹ. Người nọ ngã đập lưng vào kệ thuốc bắc, mấy gói trần bì rơi tung tóe.

Ba tên còn lại xông lên. Trong tiệm thuốc chật, chúng không trở được nắm đấm trọn vẹn; Nam né một cú, đáp lại bằng đầu gối vào mạng tang tên thứ hai, rồi điểm hai cái liên tiếp vào huyệt Chương Môn và Thiên Đỉnh tên thứ ba. Cả ba nằm sóng soài, thở được, cử động được, nhưng không đứng dậy được.

Anh cúi xuống tên cầm đầu đang ôm tay kêu rú, nhặt tờ giấy dưới sàn, phủi bụi, gấp lại cẩn thận, nhét vào túi áo ngực hắn.

"Về nhắn bên ông chủ của các anh." Giọng Nam bình thản, nhưng bàn tay ấn lên vai hắn thì nặng như đá cối. "Muốn khám bệnh cho con đường này thì mang hồ sơ tới. Tôi bắt mạch miễn phí. Còn muốn đánh nhau thì chờ tôi châm xong đơn thuốc đã."

Tên cầm đầu lồm cồm bò ra cửa, va phải khung gỗ, không dám ngoảnh lại. Trần Lễ, trưởng ban bảo vệ khu phố, đứng tựa cột hiên từ lúc nào, tay vẫn cầm cái còi an ninh chưa thổi.

"Mày đánh gãy răng người ta chưa?" chú hỏi.

"Chưa."

"Tốt." Chú Lễ gật đầu, cất còi. "Gãy răng thì bọn nó có cớ báo công an phường. Điểm huyệt thì chỉ mất mặt thôi. Mất mặt là thứ bọn đội cà vạt sợ nhất."

Đêm cùng ngày, sạp chè bà Xuyến đóng cửa sớm, nên chợ cũ vắng. Người phụ nữ trẻ ngồi ở bàn nhựa dưới bóng đèn vàng, áo sơ mi trắng bỏ ngoài quần tây, cuốn sổ tốc ký đặt trước mặt như vật bất ly thân.

"Thầy Hoàng Nam?" Cô đứng dậy khi anh tới gần. "Tôi là Lam Anh, chấp sự Bình An Đường. Ban ngày tôi không tiện xuất hiện ở đây."

"Vậy tối nay chị tới để tôi mắng cho một trận?" Nam ngồi xuống, không gọi gì. "Hay để báo cho tôi biết công ty chị định thuê xã hội đen đánh tôi lần nữa?"

"Lần đó tôi không ký duyệt." Lam Anh đặt cuốn sổ xuống bàn, mở ra. "Nhưng tôi có ký cái này."

Cô đẩy sang một tập giấy photo, mép đóng ghim thép, in logo Bình An Đường. Phụ lục mật. Chiến dịch "tái quy hoạch sinh khí", giai đoạn một: ghi rõ lịch bơm, lưu lượng, vị trí giếng cổ Quán Tượng, và một bảng theo dõi "đáp ứng bồi thường theo diễn biến sức khỏe cư dân" — cột bên cạnh là danh sách tên, trong đó có bà Xuyến, chú Tư bán chè, con Hồng lớp năm, và Hoàng Yến, ghi chú *ưu tiên giám sát*.

Nam nhìn dòng chữ *ưu tiên giám sát* cạnh tên em gái mình rất lâu. Tay anh đặt trên mặt bàn, các ngón từ từ khép lại thành nắm đấm rồi tự mở ra, như người đang tập nắn lại mạch cho chính mình.

"Chị đưa cái này cho tôi để làm gì?" anh hỏi, giọng hạ xuống. "Ăn chia? Hay công ty chị sa thải chị rồi nên trả thù?"

"Để lời khai của tôi có trọng lượng." Lam Anh trả lời từng chữ rõ ràng, như đọc biên bản. "Giới tu chân xét xử bằng chứng cứ. Tôi có tài liệu, nhưng tài liệu chỉ là giấy. Tôi cần bằng chứng y lý — thứ chứng minh độc trong mạch đất thật sự gây ra bệnh của cư dân, đúng luật hành châm của các anh. Anh lấy được mẫu nước rỉ quanh chân tường công trường chưa?"

"Quay video rồi. Chưa lấy mẫu."

"Video không phải dược chất." Cô ghi gì đó vào sổ. "Ngày mai công trường thay ca lúc năm giờ sáng, khe tôn phía đông hở một gang tay. Mang bình thủy tinh. Đừng dùng nhựa."

Nam nhìn cô. "Chị biết những gì chị vừa làm nghĩa là gì không?"

"Tôi ký báo cáo sửa số liệu." Lam Anh gấp cuốn sổ lại, đứng dậy. "Suýt nữa thì tôi quen với việc đó. May là đêm nay chưa quen."

Cô đi được vài bước rồi dừng, không quay đầu.

"À. Cha anh từng gửi một lá thư vào hộp thư nội bộ Bình An Đường, mười một năm trước. Tôi tình cờ thấy trong kho lưu trữ khi rà phụ lục. Người phản hồi không phải bộ phận chuyên môn."

"Phản hồi bằng gì?"

"Bằng một quyết định thu hồi giấy phép hành nghề." Lam Anh nói. "Anh nên giữ kỹ lá thư đó nếu tìm thấy. Nó chứng minh chuyện khu phố này bị đầu độc không bắt đầu từ tháng trước."

Trước khi Nam kịp hỏi thêm, bóng cô đã lẫn vào dãy sạp tối đèn. Trên bàn nhựa còn lại tập tài liệu in logo Bình An Đường, kẹp một tờ giấy note viết tay bằng mực xanh, nét chữ chuẩn đến mức vô cảm:

*Họ gọi việc giết long mạch là tối ưu nguồn lực.*
