---
story: "Tiên Môn Giữa Phố Thị"
chapter_number: 4
chapter_title: "Hội nghị khu phố"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1728
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-100/chuong/4"
---

# Chương 4: Hội nghị khu phố

*Tác phẩm: [Tiên Môn Giữa Phố Thị](https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-100)*

Máy phát điện đặt sau hội trường hiệp hội khạc khói đen từ sáu giờ sáng. Ngõ Thanh Hà mất điện đã hai ngày, chỉ còn nó giữ được mấy bóng đèn trần và cái quạt giấy quay lờ đờ trên đầu bàn chủ tọa.

Triệu An đứng ở cửa, kẹp tờ giấy mời trong lòng bàn tay ẩm. Danh sách khách mời đánh máy, dòng thứ mười chín: *Lâm Thị phòng thuốc — ông bà hộ Lâm*. Trần Thủ lo đó. Cậu không biết cậu ta phải nợ ai câu này.

Hội trường chật gấp đôi mọi kỳ họp trước. Người các dãy trọ mang theo cả ghế nhựa, ngồi san sát dưới ba dãy quạt trần tắt ngấm. Trên bàn chủ tọa, ngoài bác tổ trưởng, có thêm hai người áo xám Tây Viện và một kẻ đeo cà vạt mà Triệu An chưa gặp bao giờ — thư ký gì đó, tay luôn ôm cặp da.

Bản đồ quy hoạch giai đoạn hai trải trên giá gỗ, phủ nilon bóng. Một vùng xám viền đỏ choáng trọn nửa tây bắc Thanh Hà: *khu thương mại dịch vụ, hạ tầng kỹ thuật đồng bộ, lấy ý kiến cộng đồng dân cư*.

Giai đoạn một là con đường. Giai đoạn hai là cái giếng.

"Trước khi công bố," bác tổ trưởng gõ thước xuống bàn, "ai có kiến nghị thì đăng ký trước, mỗi người năm phút."

Ông Dẫn, hiệu sửa khóa cuối dãy, giơ tay. Triệu An sửng sốt. Chính ông Dẫn, người đàn ông có mạch hư trùng với bà nội cậu, người đã nhận nước giếng hãm gừng của cậu hai hôm trước.

Ông đứng dậy, hai tay bóp chiếc mũ vải trước bụng.

"Tôi... tôi muốn nói chuyện chợ sớm." Giọng ông khàn. "Thuốc men bây giờ đắt. Nhưng mà Tây Viện họ trả tiền mặt, không nợ bao giờ. Vợ chồng tôi già rồi, bán chè dạo cũng..."

Ông quay lại nhìn đám đông giữa câu, như tìm ai đó đỡ lời giúp. Không ai nhúc nhích.

"Ý ông là ông đồng thuận di dời," kẻ cà vạt ghi nhanh, không ngẩng đầu.

"Vâng." Ông Dẫn ngồi xuống. Vai ông sụp hẳn.

Triệu An bước lên bục khi tên mình được gọi. Cậu không cầm micro, chỉ mang theo cuốn sổ bìa da và hai tờ giấy khổ lớn gấp tư.

"Ba mươi người," cậu mở đầu, đặt cuốn sổ xuống bàn chủ tọa. "Từ mùng hai đến hôm qua, tôi bắt mạch cho ba mươi người trong ngõ. Hai mươi tám người cùng một loại mạch: hư mà không loạn, sắc nhạt, hết thuốc bổ hai tuần là lại mệt. Chín người uống thang phục linh bạch truật, đỡ rõ sau một đêm. Tôi ghi hết ở đây. Ai muốn tự kiểm chứng, tôi bắt mạch ngay tại chỗ."

Hội trường xì xào. Kẻ cà vạt bật cười khẽ, lịch sự.

"Cậu Lâm," hắn nói, "hội nghị lấy ý kiến bằng y bạ à? Dự án có báo cáo khả thi, có giấy phép khảo sát, có văn bản chấp thuận của Ban Điều Hòa. Còn cái sổ tay của cậu—"

Cậu trải tờ giấy thứ nhất: sơ đồ tám điểm tụ khí cũ của thầy Tú, cả tám gạch chéo. Tờ thứ hai: bản photo trang phụ lục bản đồ quy hoạch giai đoạn hai, chụp lại từ giá triển lãm trước cửa hội trường tối qua.

Tám điểm gạch chéo nằm trọn trong vùng viền đỏ. Đều đặn. Như người ta đóng cọc hàng rào.

"Điểm thứ chín," Triệu An chỉ ô vuông nhỏ khoanh nét đỏ mảnh ở góc tây bắc phụ lục, "các ông in chìm trong bản đồ của chính các ông, nhưng không giải thích trong bất kỳ tài liệu nào gửi khu phố. Tôi đoán đó là công trình đầu mối. Đầu mối hút gì, sao đặt đúng chỗ đất từng nuôi cả ngõ?"

"Trạm phục vụ cấp thoát nước," kẻ cà vạt đáp nhanh. "Có hồ sơ."

"Cấp thoát nước không làm rễ cỏ tranh chết một phía." Cậu lật trang sổ, giọng vẫn đều. "Cũng không khiến nến chong nghiêng vào miệng giếng lúc ba giờ sáng. Các ông muốn xem mạch nước hay muốn xem long mạch, tôi không cãi. Nhưng tôi đề nghị hội nghị làm một việc rất nhỏ: khoan một lỗ đối chứng ngoài vùng dự án, trên trục giếng cổ. Nước giếng đó đổi vị tanh lẫn mùi sắt từ non tháng nay. Ba mươi người vừa nghe tôi đọc tên đang uống nước ấy hàng ngày."

Im lặng lần này dài hơn. Bác tổ trưởng liếc hai người áo xám. Một trong hai người khẽ gật.

"Kiến nghị của cậu Lâm ghi nhận để tham khảo," bác tổ trưởng tuyên bố. "Dự án vẫn công bố theo kế hoạch. Mời bà con—"

Cánh cửa sau mở cái kít.

Trần Thủ bước vào, còn mặc áo bảo hộ thợ xe, tay kẹp một tệp giấy dầu mỡ. Cả dãy ghế người họ Trần khẽ động đậy như gió luồn qua ruộng.

"Cho tôi đăng ký kiến nghị," cậu ta nói, không chờ bác tổ trưởng đồng ý. "Ngoài danh sách khách mời."

Cậu ta đi thẳng lên bục, đặt tệp giấy xuống trước mặt hai người áo xám.

"Khế ước liên minh ngày mười hai tháng trước. Nhà họ Trần góp sân trước, góp uy danh hiệp hội, đổi lấy suất bồi thường hạng một." Trần Thủ rút từ túi áo ra cây bút bi, vặn nắp, ký ngang qua trang đầu, chữ to bằng nửa bàn tay. "Tôi cắt. Từ hôm nay, sân lò võ họ Trần không đứng sau lưng Tây Viện nữa."

Người áo xám bên trái đứng bật dậy. "Cậu Trần, bình tĩnh—"

"Tháng trước tao chở cho chúng mày một chuyến hàng." Trần Thủ nhìn thẳng. "Cọc đồng, lưới thép, giấy đỏ cuộn. Chúng mày bảo đó là vật liệu chắn công trường. Vật liệu gì buộc dây đồng ba vòng, đóng xuống theo phương vị? Tao không hiểu trận pháp. Tao chỉ hiểu cái cách chúng mày hỏi giá kho nhà bà Chu ba lần một đêm, rồi chợ sớm bị đập tan trong mười lăm phút. Hôm nay tao đứng đây, cả phố làm chứng: họ Trần không biết những thứ đó."

Cậu ta quay xuống hội trường.

"Ai còn giữ hợp đồng mua bán với Tây Viện, cứ ký sau. Nhưng hôm nay, đừng ai cúi đầu nữa."

Tiếng ghế nhựa lê sát sàn. Từng cái. Đầu tiên là nhà bà Chu, rồi dãy trọ số bảy, rồi ông Dẫn — ông hiệu sửa khóa đứng lên sau cùng, mặt đỏ bừng, chiếc mũ vải vo trong tay thành cục.

Kẻ cà vạt không ngồi nữa. Hắn thì thầm vào điện thoại. Hai người áo xám lùi về cuối phòng, nơi có lối cửa phụ.

Triệu An cảm thấy hơi thở mình gãy nhịp — không phải vì sợ. Vì điều cậu chờ suốt năm ngày đang tới quá nhanh, nhanh hơn cả kịch bản tốt nhất.

Chiến thắng có hình hài cụ thể: bác tổ trưởng lúng túng xin tạm dừng công bố, hội trường ồn ào như chợ, bà Chu hô hoán gọi người nhà mang đơn thuốc ra ghi tên con cháu.

Rồi bà nội ho.

Không phải tiếng ho khan chiều qua. Tiếng ho ướt, đứt quãng, phát ra từ dãy ghế đầu, kèm theo tiếng khăn tay rơi xuống nền xi măng. Triệu An lao tới. Trên nền đá, ba chấm đỏ tươi, to hơn bất kỳ vết nào cậu từng thấy trên khăn thêu của bà.

Bà Tú Nga gạt tay cậu, môi mím trắng bệch, mắt vẫn hướng lên giá bản đồ.

"Đất..." bà nói, chỉ đủ cho cậu nghe. "Đất đang kêu. Con có nghe không?"

Cậu nghe. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu nghe rõ hơn cả tiếng bà mình: từ dưới nền xi măng, một luồng lạnh bò lên dọc sống chân, giống hệt cái ngày cậu áp bàn tay xuống sân lò võ. Chỉ khác là lần này nó không nằm im. Nó giật. Như lưỡi câu mắc vào thịt.

"Di tản người nhà họ Lâm ra cửa," một giọng nói vang lên sau lưng cậu, trầm, nhã nhặn, lần đầu tiên cất lên trong hội nghị.

Hứa Khôn. Hắn đứng ở cửa phụ, không khoác áo ngoài, tay không. Không cần thư ký, không cần giấy tờ.

"Cháu chào chủ tịch hiệp hội," hắn nói với bác tổ trưởng, gật đầu chào cả hội trường như dự khai trương. "Tiếc là buổi công bố hỏng vì sức khỏe của cụ. Tôi đề nghị giải tán—"

"—sau khi thu lại toàn bộ tài liệu thất lạc," hắn nói tiếp, mắt ghim vào cuốn sổ bìa da trên bàn chủ tọa. "Của nhà tôi."

Hắn bước tới. Mỗi bước, hơi lạnh dưới nền lại ngân lên một cung, như có ai gảy vào dây thép căng sẵn trong tường. Đám đông phía sau Triệu An bỗng im bặt, không ai bảo ai; hai người đàn ông to béo gần cửa chính khuỵu gối ngồi phịch xuống ghế, mặt tái ngắt, không hiểu mình vừa làm gì.

Ngưng khí. Cậu từng nghe ông Trần kể bậc này tồn tại. Chưa từng nghĩ nó đứng cách mình ba mét, giữa ban ngày.

Triệu An chụp lấy cuốn sổ và hai tờ giấy. Tay cậu chạm vào trang phụ lục bản đồ đang trải trên bàn.

Luồng lạnh dưới sàn co giật lần nữa — mạnh hơn, có phương hướng. Nó không tìm sinh khí đám đông. Nó tìm đúng chỗ cậu đang chạm vào: ô vuông đỏ tây bắc, tâm trận in trên giấy của chính kẻ bày trận.

"Hứa Khôn," bà nội cậu thì thào, và lần này giọng bà không còn bình thản. "Nó khớp dẫn rồi. Dừng tay—"

Quá muộn.

Vết nứt chạy từ chân bàn chủ tọa ra giữa sảnh, xé ngang nền xi măng như kẻ vẽ bằng thước. Đèn trần nổ bụp. Trong tiếng kính rơi và tiếng người hét, Triệu An nghe thấy rõ mồn một một âm thanh cậu chỉ mới nghe một lần trong đời, từ đáy giếng cổ lúc ba giờ sáng:

tiếng hít.

Căn phòng đang bị hít vào.
