---
story: "Tiên Môn Giữa Phố Thị"
chapter_number: 1
chapter_title: "Mạch đất yếu dần"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1525
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-100/chuong/1"
---

# Chương 1: Mạch đất yếu dần

*Tác phẩm: [Tiên Môn Giữa Phố Thị](https://meocondoctruyen.com/truyen/tien-mon-giua-pho-thi-ai-100)*

Tờ giấy trắng kẹp trong bìa da cứng được đặt xuống quầy thuốc, ngay cạnh cân đồng, như người ta đặt một con dao lên bàn ăn.

"Khế ước vay ba trăm bốn mươi vạn, hạn bảy ngày. Lâm Thị phòng thuốc quá hạn sẽ đóng cửa, mặt bằng tính là vật thế chấp." Người đàn ông áo xám gõ hai ngón tay lên chữ ký ở cuối trang. "Chữ của bà nội cậu. Ký tháng trước."

Triệu An không ngẩng ngay. Cậu đang gói nửa lạng bạch truật cho khách, giấy bản gấp bốn góc gọn ghẽ — thói quen bà nội rèn từ năm cậu mười tuổi. Mãi đến khi buộc xong sợi chỉ đỏ và đưa gói thuốc cho bà cụ bán chè đầu hẻm, cậu mới rút tờ giấy ra khỏi tay người áo xám.

Cậu đọc chậm. Đọc lần thứ hai, mắt dừng ở chỗ đáng lẽ phải có dấu tay.

"Không có vân tay."

"Thế gia làm ăn chữ tín, cần gì dấu tay." Người áo xám cười, răng khểnh. "Bảy ngày. Sáng thứ Hai tuần sau, chúng tôi quay lại mang theo giấy niêm phong."

Ông ta đi rồi, bà cụ bán chè chưa rời bước. Bà quay lại nhìn tấm biển gỗ trước cửa, bốn chữ sơn then đã bạc màu: LÂM THỊ PHÒNG THUỐC.

"Sáng nào tao cũng qua mua gói gừng táo. Hôm nay bà nội mày không ra mở quầy." Bà hạ giọng. "Mày bảo bà ấy đừng thức khuya sắc thuốc nữa. Người đâu mà giọng loãng như nước vo gạo."

Triệu An cảm ơn bà bằng một cái cúi đầu, rồi bế hẳn bà nội từ ghế trường kỷ lên giường trong buồng trong. Bảy mươi ba cân — cậu đếm được từng cân một vì tuần nào cũng cân để gia giảm liều dưỡng. Bà nhẹ hơn tháng trước nửa cân.

"An tử," bà nằm nhắm mắt, giọng vẫn cố ra vẻ lệnh bài. "Con xuống chợ sớm xem bà Chu còn hàng không. Trong tủ chỉ còn ba ngăn có thuốc, còn lại toàn vỏ hộp xếp cho đủ mặt quầy."

"Bà biết từ bao giờ?"

"Bà nghe thấy tiếng con xếp hộp rỗng từ đêm hôm kia." Bà mở mắt. "Tai thằng này tinh. Tiếc cái số nó lận đận."

Ho. Một tiếng ngắn, bị nén vào khuỷu tay. Rồi tiếng thứ hai khiến cổ tay cậu đang đắp chăn cho bà cứng lại. Bà rút khăn tay ra trước khi cậu kịp giữ. Trên nền vải thêu cành mai, ba điểm đỏ tươi.

"Bà nội."

"Trời hanh." Bà gấp khăn lại, nhét vào gối. "Xuống chợ. Đừng đứng đây mà nhìn bà như nhìn người chết."

---

Chợ sớm Hải Tân họp từ tinh mơ trong cái sân gạch cũ, nhưng dãy hàng dược phía đông hôm nay trống một nửa. Bà Chu đứng sau sạp của mình, trước mặt chỉ còn vài bó rau khô và một mớ cam thảo vụn. Thấy cậu, bà ta kéo vội tấm vải phủ lên như phủ liêm.

"Cấm khẩu với mày rồi, tiểu Lâm. Đêm qua có người đến tận kho, mua đứt toàn bộ lô hàng ba năm của bà. Trả giá gấp rưỡi, tiền mặt, không hỏi nguồn." Bà chửi thề một câu cộc lốc. "Chúng nó bảo bà nghỉ bán đi, tuổi này rồi. Bà bảo, bà có nghỉ thì mấy ông già hen suyễn xóm dưới ngậm gió mà chữa à?"

Triệu An không hỏi mua ai. Cậu cúi xuống mớ cam thảo vụn, bóp thử một nhánh — nhánh thuốc gãy bộp dưới ngón tay, bụi xốp bay lên phấn trắng. Đưa lên mũi, vị ngọt chỉ thoáng ngoài đầu lưỡi. Thuốc hái non, phơi gấp, rễ chưa gom đủ khí; loại này xưa kia bà Chu không bao giờ bày lên sạp.

"Dược của bà năm nay kém hơn mọi năm," cậu nói.

Bà Chu trợn mắt. "Kém? Đất quanh giếng cổ nứt nẻ cả tháng, rễ cỏ tranh khô queo. Thuốc mọc trên mảnh đất khát thì bốc lên thành củi mục, tao có thánh cũng chả cứu được."

Cậu mượn chiếc cân đĩa của bà, cân nốt mớ cam thảo vụn với giá bà hét — cao gấp đôi thường lệ, nhưng bà dúi thêm vào túi cậu một nắm trần bì, miệng càu nhàu rằng trần bì để lâu mất hương chứ không mất vị, đem về sắc cho bà nội uống.

Về đến quán, bệnh nhân đã ngồi chờ ở bậc cửa: ông Trương thợ khóa, ho ba tuần không khỏi. Triệu An đặt ba ngón lên mạch quan ông ta, im lặng đếm hai mươi nhịp thở của mình.

Mạch hư, tế, vô lực — bộ thận trầm sát đáy. Cùng kiểu mạch ban sáng bắt được trên cổ tay bà nội. Hai người bệnh khác bệnh, mà mạch giống nhau như hai ngọn đèn cùng cháy chung một bình dầu sắp cạn.

"Ông đừng hút thuốc nữa."

"Ba chục năm rồi, chú."

"Vâng. Nhưng lần này khác." Cậu ghi vào cuốn sổ bìa da, bên cạnh dòng chữ nhỏ: *mạch hư — mùa này? hay đất này?* Ông Trương không nhìn thấy, nhưng cậu viết rất chậm, như thể chính mình cũng cần thời gian để tin điều cậu vừa nghĩ.

---

Lò võ Trần Gia cách quán thuốc hai căn nhà, sân lát gạch bát, giữa sân dựng cái giá gỗ tập thiết bố thai đã bóng người tì. Ông Trần ngồi bên ấm trà rót sẵn như đoán trước cậu sẽ tới — ấm thứ hai trong ngày, chén ngoài cùng còn nóng.

"Nghe nói nhà mày có người tới đòi nợ." Giọng ông ồm ồm, phế kinh từng hỏng một mảng sau trận cũ, mỗi câu dài phải ngắt hai nhịp. "Giấy tờ đâu, đưa tao xem."

Triệu An đặt khế ước lên bàn đá. Ông Trần không đọc — ông ta lật sang mặt sau, soi lên ánh nắng, rồi trả lại, mặt lạnh đi.

"Mực in trước, ký tên sau. Loại giấy này, Tây Viện dùng cho hợp đồng thuê xe." Ông rít một hơi thuốc, nhả khói sang hướng khác để không bay vào mặt cậu. "Nhà họ Hứa chưa từng muốn tiền của bà nội mày. Họ muốn cái sân này trống."

"Vì sao?"

Ông Trần không đáp ngay. Ông đứng dậy, chống tay vào đầu gối, bước ra giữa sân, đi chậm như đo từng viên gạch. Đến giữa sân thì dừng.

"Hồi trẻ, mày có xuống hầm nhà bà nội mày lấy rượu thuốc chưa?"

"Có. Hồi mười hai tuổi."

"Dưới đó, tường đá lúc nào cũng rịn nước mát. Mùa đông nhất phố, hầm nhà mày vẫn ấm." Ông hít vào, ngực rạn tiếng khò khè. "Ngày xưa ba họ bọn tao — họ Trần lò võ, họ Lâm phòng thuốc, họ Tú tiệm nước — sống quanh cái giếng cổ cuối hẻm. Linh địa ấy nuôi ba nhà, nuôi luôn cả cái chợ sớm của bà Chu. Sách cũ của nhà họ gọi là Long Mạch Thanh Hà. Nuôi người, không nuôi thần tiên. Đủ để thuốc còn vị, đòn còn khí, trẻ con trong phố ít ốm vặt."

Ông quay lại nhìn cậu, mắt đỏ vì khói và vì thứ bệnh phổi đã gặm ông mười năm.

"Gần hai năm nay, hầm hết rịn nước. Tao tưởng tao già nên chân tay lạnh. Hôm nay thấy giấy đòi nợ của Tây Viện, tao mới hiểu — đất cũng biết lạnh. Mà đất lạnh thì người nằm trên nó, mạch cũng tắt dần."

Triệu An cầm cuốn sổ bìa da trong tay, không giở ra. Cậu nhớ mớ cam thảo xốp không vị, nhớ ba điểm máu trên khăn thêu, nhớ hai mươi mạch đập rỗng dưới ngón tay ông Trương. Tất cả xếp thành một hàng dọc, thẳng đến chỗ cậu không dám nhìn hết.

Ông Trần vẫy tay, ý bảo về đi, chuyện hôm nay đừng kể với ai. Cậu gật đầu, bước ra cổng lò võ.

Đến ngưỡng cửa, cậu dừng lại. Theo một phép mà bà nội dạy từ thuở cậu còn kê kiễng mới tới quầy — đặt lòng bàn tay xuống nền đất, đếm một trăm nhịp. Bắt mạch người thì dùng ngón tay. Bắt mạch đất, dùng cả bàn tay.

Gạch bát dưới lòng bàn tay cậu lạnh toát. Cái lạnh của gạch buổi sáng sẽ tan khi mặt trời lên; cái lạnh này nằm sâu dưới lớp gạch, bò lên cổ tay, đều và bền, y hệt cảm giác cậu gặp ở những bệnh nhân nằm lại không tỉnh.

Như mạch người sắp tắt.

Trong túi áo, điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ: *"Chủ nhật này, hiệp hội khu phố họp bàn chuyện chỉnh trang Thanh Hà. Đề nghị Lâm Thị cử người có trách nhiệm dự. — Văn phòng Hứa Khôn."*

Triệu An vẫn đặt nguyên bàn tay trên nền sân, nhìn màn hình, rồi nhìn cái sân lạnh, rồi nhìn về phía quán thuốc nơi bà nội đang ho giấu vào khuỷu tay.

Bảy ngày.
