---
story: "Nghịch Chuyển Càn Khôn"
chapter_number: 2
chapter_title: "Kẻ đứng bét bảng"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1151
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-94/chuong/2"
---

# Chương 2: Kẻ đứng bét bảng

*Tác phẩm: [Nghịch Chuyển Càn Khôn](https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-94)*

Dây thừng siết cổ tay Triệu Vãn Sinh lúc hắn bị giải qua cổng trường điểm danh.

Hắn không còn thì giờ để sợ. Ba người áp giải hắn từ xưởng linh xa lên thẳng pháp trường danh sách, giữa lúc trống Săn Xuân nổi từng hồi như gọi hồn. Đuốc gió cắm dọc hai bên quan đạo, khói là là sát mặt đất, và ở chính giữa bãi đá xanh, tấm bảng gỗ ba mùa liền treo một hàng tên — Thanh Hà Tông đứng cuối, nét mực son khoanh tròn như vòng khuyên tang.

Án thư treo ngay cổng, ai tới trước cũng phải ngẩng lên đọc. Hắn cũng ngẩng.

Trên đài cao, chấp sự các tông xướng danh hiệu xe. Giọng xướng viên Thanh Hà nhỏ dần khi đến lượt mình: chín cỗ linh xa, đủ số nhưng cũ nhất trường. Bên cạnh, đoàn Thiết Ngưu Bang mười hai cỗ mới tinh, sơn còn bóng, linh ngưu đen mượt, đuôi quất từng nhịp ung dung. Người của bang ấy mặc áo gấm đỏ, đi lại giữa trường như thể lộ tuyến Linh Thạch Khẩu đã nằm gọn trong túi họ rồi.

Triệu Vãn Sinh biết rõ cái thế đó. Kiếp trước, phòng điều độ nào cũng có kẻ đứng đầu bảng và kẻ bị đem ra làm trò so kè. Chỉ khác là ở đây, thua không mất thưởng — mà mất cả tông tịch.

"Kẻ này sửa pháp cụ ban đêm." Quản tự đẩy hắn khuỵu xuống trước đài, giọng khàn vì mất ngủ. "Dấu tay còn trên khung xe số một. Xin Chấp Sự Liễu định tội."

Cả trường quay nhìn. Hắn quỳ trên nền đá lạnh, cúi đầu đúng cách một tạp dịch phải cúi, trong đầu chạy nhanh hơn bao giờ hết. Nhận hay chối đều chết. Chối thì chúng lục xưởng, đoạn trục đồng vụn và vòng đệm da linh ngưu sẽ chỉ điểm hắn. Nhận thì thành gian tế dám động vào hình cụ tông môn, chưa kịp đua đã xong đời.

Hắn chọn con đường thứ ba, con đường duy nhất mà luật lệ ở đây buộc người ta phải nghe: nói ra thứ kiểm chứng được ngay lập tức.

"Con xin chịu tội." Giọng hắn bình thản đến mức chính mình cũng lạ. "Nhưng trước khi định tội, xin cho con được xem xe chủ soái một khắc."

Quản tự quát: "Mày—"

"Cho nó xem."

Giọng Liễu Thanh Hà cắt ngang, nhẹ mà sắc như dao mổ. Chấp Sự trẻ ngồi trên đài, tay chống cằm, áo xanh xám phẳng lì không một nếp gấp. Hắn nhìn xuống Triệu Vãn Sinh bằng ánh mắt đang cân một món hàng hỏng. "Xe chủ soái của ta có gì, mà một tên tạp dịch nửa đêm muốn xem?"

"Con không biết." Triệu Vãn Sinh thật thà đến tàn nhẫn. "Con chỉ nghe nó rên."

Một thoáng im lặng. Rồi Liễu Thanh Hà bật cười khẽ, ra hiệu. Binh lính kéo hắn dậy, áp lại gần cỗ xe chủ soái — chiếc xe lớn nhất, sơn then, tám bánh, linh nhãn nạm ở yếm trước phát quang nhạt. Đây là xe sẽ dẫn đầu đoàn khi xuất quan. Hỏng giữa đường là cả đoàn gãy theo.

Hắn được đứng cạnh ba hơi thở. Không chạm. Chỉ nghiêng tai.

Tiếng rạn. Mỏng như tóc, lẫn trong nhịp thở của mạch dẫn, nhưng hắn bắt được ngay. Linh nhãn nứt. Một vết chân chim chạy sau lớp nạm bạc, mỗi lần linh lực phóng qua là một nhát cắt nhỏ. Ở kiếp trước, hắn từng nghe đúng cái kiểu "khỏe mạnh giả tạo" ấy từ một chiếc xe tải nặng vừa qua kiểm định — và rồi lốp bị xé trong mưa.

"Bẩm... bẩm Chấp Sự." Hắn nuốt vội tiếng nhầm. "Linh nhãn nứt rồi. Chưa vỡ, nhưng xuất quan là vỡ giữa đường."

Trường điểm danh ồ lên rồi im bặt. Quản tự nổi giận: "Nói năng hồ đồ! Pháp cụ tông môn cần gì mày—"

Liễu Thanh Hà giơ tay. Viên công tượng cả đời chuyên giám hộ linh nhãn bước ra, đặt mu bàn tay lên yếm xe, nhắm mắt vận linh lực cảm ứng. Cả bãi nín thở. Một khắc. Hai khắc.

Viên công tượng mở mắt, mặt cắt không còn giọt máu.

"Nứt... thật. Vết chạy vào tận lõi."

Đám đông vỡ òa. Triệu Vãn Sinh vẫn quỳ, tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh sống lưng. Hắn vừa đánh cược canh bạc lớn nhất đời: rằng ở thế giới này, một kẻ không có sức mạnh chỉ thoát chết bằng cách đưa ra thứ mà người có quyền không thể bác được trước đám đông.

Liễu Thanh Hà xuống đài, dừng trước mặt hắn. Gần đến mức Triệu Vãn Sinh ngửi được mùi trầm trên áo vị Chấp Sự trẻ — mùi của kẻ thức trắng nhiều đêm lo chuyện tông môn.

"Ba chỗ hỏng trên mấy cỗ xe kia," Liễu nói khẽ, chỉ đủ hai người nghe, "ngươi cũng nghe ra được chứ?"

Hắn hiểu. Tô Diệp ghi sổ bỏ trống tên, nhưng dòng "người mượn: chưa có tên" chẳng giấu được một kẻ trọng lệ như vị Chấp Sự này. Quản tự lục được kho từ sáng.

"Được ạ."

"Ngươi muốn chuộc tội?" Liễu Thanh Hà lùi lại, giọng trở lại vẻ lạnh lẽo trước đám đông, đủ to cho mọi người cùng nghe. "Ta cho ngươi đường sống. Lãnh chức đô xa đội vận. Thắng — nhà ngươi sống, Thanh Hà giữ lộ tuyến. Thua — cả ngươi lẫn chín cỗ xe ấy, chịu tội trước tông quy."

Không hỏi ý kiến. Không cho từ chối. Phán xong, Liễu quay lưng về đài.

Triệu Vãn Sinh phục tại chỗ, sống lưng ướt đẫm. Hắn vừa bị đặt cả mùa Săn Xuân lên vai — đôi vai của một kẻ mới khai khiếu nửa năm. Tiếng roi điểm danh vang lên lần nữa, nhưng lần này hắn nghe như tiếng lệnh xuất quân.

Đêm hôm ấy, tin dữ ập tới cùng bữa cơm đầu tiên của một đô xa.

Chu Mã — mã phu cái giỏi nhất đội xe cũ, người thuộc từng con dốc trên lộ tuyến Linh Thạch Khẩu — biến mất cùng bộ dây cương tốt nhất của xưởng. Trên yên cửa trại để lại một thỏi linh thạch trả công và mảnh giấy mang dấu Thiết Ngưu Bang: giá mua đứt một đời tay lái.

Triệu Vãn Sinh đứng trước chuồng linh ngưu trống trơn Chu Mã từng trực, tay nắm mảnh giấy nhăn. Ám ảnh kiếp trước lại thì thầm: thắng một cuộc đua bằng cái giá người khác trả. Giờ cái giá rơi ngay vào đội của hắn, trước ngày xuất quan hai buổi.

Chín cỗ xe, một đô xa mang tội, và không còn lấy một mã phu biết đường.
