---
story: "Nghịch Chuyển Càn Khôn"
chapter_number: 1
chapter_title: "Tỉnh giữa tiếng roi"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1462
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-94/chuong/1"
---

# Chương 1: Tỉnh giữa tiếng roi

*Tác phẩm: [Nghịch Chuyển Càn Khôn](https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-94)*

Bánh trước mất độ bám sớm hơn một khắc, và Triệu Vãn Sinh nghe tiếng lốp bị xé trong mưa.

Hắn kịp đánh tay lái. Chiếc xe hàng chục tấn trượt ngang mặt đường, hất văng A Tiêu — tay đồng nghiệp tin hắn hơn tin bản đồ — xuống vệ chắn. Đêm mưa năm ấy, bảng thành tích đội xe của hắn vẫn đứng đầu vùng, còn người ta khiêng A Tiêu ra khỏi khoang phụ trong trạng thái không kịp kêu thành tiếng.

Hắn chết vì lao xuống kéo cửa xe. Cái đó công bằng. Điều không công bằng là tấm bảng xếp hạng vẫn treo ở phòng điều độ, tên hắn in đậm hàng đầu, bên dưới chú thích nhỏ: tai nạn đơn lẻ, lỗi người chỉ huy.

Rồi có tiếng roi.

Không phải còi báo khúc quanh, không phải tiếng lốp rít. Một tiếng roi quất vào không khí, giòn và khô, kèm tiếng gầm rung của thứ gì rất nặng lăn trên đá dăm.

Triệu Vãn Sinh mở mắt.

Người hắn nằm sóng soài là thiếu niên mười bảy, mười tám, mặc áo vải thô nhuộm xanh xám, bàn tay gầy, móng nứt, kẽ đầy dầu đen. Trước sân đất nện, hai con linh ngưu đen tuyền kéo chiếc xe gỗ gắn vòng đồng nghiến ken két dốc ngược lên bậc thềm. Người quất roi choàng áo da, chửi thề bằng giọng mà hắn nghe mãi mới hiểu: Thanh Hà Tông tiếp nhận chuyến linh thạch cuối của mùa đông.

Hắn mất ba ngày để học lại cách làm Triệu Tam.

Tạp dịch của xưởng linh xa, vừa khai khiếu nửa năm, tu vi thấp đến mức chấp sự điểm danh chẳng buồn nhìn mặt. Chủ thân cũ chết vì cơn sốt rét đêm mưa — cũng là mưa, hắn ghi nhận điều đó với vẻ trống rỗng của kẻ đã hết ngạc nhiên từ kiếp trước. Đổi lại, hắn được sống trong một thế giới mà xe chạy bằng trục khắc phù và mạch dẫn linh lực, nơi mỗi cỗ linh xa đều biết rên rỉ trước khi gãy, chỉ cần có người biết nghe.

Mà người biết nghe thì hắn từng làm hai đời.

Ba ngày ấy, hắn vác thùng dầu nguội đi ngang phân xưởng lắp ráp nhiều lần hơn mức một tạp dịch cần, cúi đầu tránh mắt công tượng, tai dựng đứng. Xưởng đang gấp rút hoàn thiện chín cỗ linh xa cho Săn Xuân — cái lệ ba năm một lần mà đám sai phái nhắc như nhắc án tử. Thanh Hà xếp chót ba mùa liền, thua mùa này nữa là mất lộ tuyến Linh Thạch Khẩu, cả tông giáng xuống tán tu. Hắn nhặt nhành mai gãy, vạch các con số trong đầu rồi xóa đi. Chưa phải lúc tính sổ.

Lúc này hắn chỉ nghe xe.

Cỗ số một, trục phù khắc lệch tâm. Hắn nhận ra ngay khi bánh xe quay thử không tải: tiếng rào rào của sắt mòn một bên. Bệnh kinh niên của thợ gấp tiến độ — khắc khuôn vội, chưa chỉnh tâm đã hạ búa. Chở đủ linh thạch về đích, trục sẽ ăn sâu vào bạc đỡ, chừng ngày sáu ngày bảy của chặng đường, tùy tải trọng. Khi ấy không ai chết đâu — xe nằm lại giữa quan đạo, đoàn phải bỏ hàng.

Cỗ số bốn, mạch dẫn linh lực nối gấp khúc. Lẽ ra phải uốn vòng cung, đàng này thợ tham gỗ, chặt hai góc vuông cho nhanh. Điểm gập tích nhiệt, mỗi lần phóng linh lực là một vết rạn mới, mỏng như tóc. Hắn áp mu bàn tay lên vỏ ngoài ống dẫn lúc xe thử máy, cảm được chỗ nóng hơn chỗ còn lại chừng một hơi thở. Ba ngày đường, vết rạn ấy sẽ sâu hoắm.

Cỗ số bảy, khớp treo bằng gỗ linh tang. Gỗ tốt, nhưng khô quá tay, nứt chân chim dọc thớ. Lúc không tải nó im re; trở nặng xuống dốc, nó kêu lách tách lạc nhịp, như đốt ngón tay bẻ vào nhau. Hắn nghe đúng một lần khi người ta chất bao đá dăm thử tải, và ghi luôn vào trí nhớ cùng mùi dầu khét phả lên từ trục xe.

Ba chỗ hỏng. Không chỗ nào đến từ tà thuật hay gian tế. Chỉ là lười, vội và nghèo — ba thứ hắn từng chứng kiến đánh bại mọi bản kiểm định an toàn khắt khe nhất ở kiếp trước.

Kiếp trước hắn báo cáo. Báo cáo bằng văn bản, có số liệu, có chữ ký, gửi đúng quy trình. Kết quả là đêm mưa năm ấy.

Đêm thứ tư, giờ Tuất, phân xưởng tắt đèn. Hắn rón rén trở lại, mang theo mớ phế liệu gom dần mấy hôm: một đoạn trục đồng vụn lấy từ xe thải loại, ít bột linh sa lắng đáy bể rửa, vài thanh nẹp tre ép đã tôi dầu. Không đủ sửa cả chín cỗ. Hắn chọn cỗ số một trước, vì nó sẽ được điểm danh đầu tiên.

Trục lệch tâm không thể hạ lại búa trong bóng tối, nhưng có thể bọc thêm lớp bạc đỡ dày hơn ở phía mòn, chuyển điểm chịu lực vào phần còn lành. Hắn mài bằng đá nhám kho phế liệu, đếm từng lượt tay, miệng thầm nhịp như hồi còn hiệu chuẩn đội xe. Ống dẫn cỗ số bốn, hắn nới hai góc vuông thành vòng cung tạm bằng cách tháo mối ghép, lót vòng đệm cắt từ da linh ngưu vụn — xấu, nhưng mát. Khớp treo số bảy hắn chỉ dám buộc thêm dây tơ tẩm sáp giảm chấn, tự bảo đợi đã, còn nợ mày một lần hạ mộc hẳn hoi.

Mồ hôi lưng áo khô rồi lại ướt. Canh hai, hắn gõ nhát cuối lên nẹp tre, lùi lại nghe. Tiếng rào rào của trục đã đổi: đều hơn, sạch hơn, gần với cái cách một cỗ xe khỏe mạnh nên nói chuyện với người lái.

Hắn mỉm cười — lần đầu tiên kể từ khi mở mắt trong thân xác này.

Và chính nụ cười đó hại hắn. Cánh cổng phụ kẹt một tiếng, đuốc gió quét vào phân xưởng. Quản tự tuần đêm, mang theo cái đèn lồng và bộ mặt của kẻ mất ngủ. Triệu Vãn Sinh luồn qua dãy giá kê bánh xe, ôm khăn trùm đầu lẫn bụi đồng, chui vào khoảng tối sau chồng ván. Tiếng quát vọng lại: dấu tay lạ trên khung xe số một. Kẻ nào ban đêm không ngủ, động vào pháp cụ của tông môn?

Hắn bò lui, vai va phải bao tải, và rơi tõm vào một cánh cửa hở he.

Kho phế liệu. Mùi gỗ mục và linh thạch vụn. Trong ánh trăng lọt qua ô thông gió, một cô gái ngồi trên đống lưới hàng, tay cầm cuốn sổ, hai chân đung đưa, như thể đã ngồi đó từ đầu canh. A hoàn giữ kho, hắn nhớ mang máng — người mà chủ thân cũ từng chạm mặt vài lần mà không quen.

"Xe số một," cô ta lên tiếng trước, giọng bình thản như đọc tồn kho. "Trục lệch tâm ba phần. Ngươi sửa rồi."

Triệu Vãn Sinh không đáp. Tay hắn tìm sau lưng một cây đòn.

"Ta thấy từ tối qua," cô ta lật trang sổ. "Ngươi gom đoạn trục đồng vụn, ta ghi vào đây: vật phẩm thừa, xuất dụng một phần, người mượn..." Cô ngẩng lên, mắt sáng lạnh dưới ánh trăng. "Chưa có tên."

"Triệu Tam."

"Ta biết." Cô ghi gì đó, xé một mảnh giấy kẹp vào sổ rồi đứng dậy, phủi quần. "Sáng mai quản tự lục kho, ngươi cứ ngủ ở đây. Gầm giường có chăn cũ."

Nói xong cô ta đi ra cửa sau, để hắn đứng giữa đống phế liệu với trái tim đập loạn. Không tố giác. Không cảm ơn. Chỉ một dòng sổ ghi chưa có tên — kẻ dưới đáy giữ bí mật của nhau theo cái cách giữ linh thạch thừa: âm thầm, có chừng mực, và chờ ngày đối chiếu.

Qua vách tường, tiếng quát của quản tự vẫn vang. "Tìm! Dấu tay còn tươi, chưa đầy một canh!"

Triệu Vãn Sinh ngồi phịch xuống gầm giường, tay sờ lên lớp bụi đồng dính kẽ móng. Ở một xó đầu óc, hắn nghe rõ tiếng mưa đêm xưa và tiếng cửa xe bị mình giật tung. Kiếp này chiếc xe đầu tiên đã sửa xong. Còn tám chiếc nữa.

Và kẻ duy nhất biết hắn làm gì đêm nay vừa bước ra khỏi kho, mang theo cuốn sổ có ghi một dòng chưa có tên.
