---
story: "Nghịch Chuyển Càn Khôn"
chapter_number: 5
chapter_title: "Tiếng Còi Kết Thúc"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1508
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-66/chuong/5"
---

# Chương 5: Tiếng Còi Kết Thúc

*Tác phẩm: [Nghịch Chuyển Càn Khôn](https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-66)*

Tiếng gọi của Diệp Lam còn treo giữa quảng trường thì giám luật thượng tôn đã đứng dậy.

Ông ta xuống đài chậm rãi, tay áo xám quét qua mép đá linh trận. Cả sảnh im bặt. Đệ tử Hắc Diệm cầm kiếm vẫn đứng chết trân tại chỗ, cánh tay truyền lực đỏ au nổi gân, quầng sáng đen chưa tan hẳn khỏi sống kiếm — thứ ánh sáng mà khảo hạch mười năm không được phép thấy.

Giám luật đưa hai ngón tay kẹp lấy một nhúm tro đen bám trên lưỡi kiếm, ngửi. Rồi ông lật cổ tay tên đệ tử, ấn mạnh vào huyệt mạch. Nó khuỵu xuống, kêu lên một tiếng.

"Phù cấm dẫn lực, phẩm thấp, đốt bằng huyết khí." Ông giơ nhúm tro lên cho kỳ đài. "Chứng cứ còn đây. Hỏi kẻ đốt phù ở đâu ra thì dễ hơn hỏi cung người bị đánh."

Mọi ánh mắt đổ về ô chỉ huy của Hắc Diệm. Diệt Trọng Nha đứng đó, ngón tay còn giữ thế vừa buông dây chỉ đỏ. Sợi chỉ đã cháy rụi, chỉ còn vệt đen quấn quanh khớp ngón như một con đỉa khô.

"Trọng tài chính," giám luật nói, không quay đầu, "ngươi quay mặt đi lúc nào? Ghi rõ vào biên bản."

Người đàn ông áo xanh trên đài cao mặt trắng bệch, cây bút rơi xuống sàn đá. Không ai bắt hắn nhặt. Hắn tự quỳ, môi mấp máy muốn cãi, nhưng cả quảng trường đã nghe rõ ràng tiếng còi đồng cắt ngang — hết giờ, và tạm đình chỉ kết quả.

"Trận này," giám luật công bố, "Hắc Diệm bang phạm quy nặng, phế toàn bộ điểm linh giờ nghị. Phần thắng thuộc Thanh Trúc Phong theo vòng nghị."

Khán đài nổ tung. A Kiếm ngồi phịch xuống đất, hai tay ôm đầu gối, khóc to hơn bất kỳ lần nào cậu khóc vì sợ đòn. Trần sư đệ đỡ nó dậy, rồi chính mình cũng loạng choạng theo. Cố Trường Ca đứng yên tại chỗ, nhìn sang Diệp Lam. Cô đang thở bằng miệng, ngực đau rát, vai trái thấm máu làm ướt dính tay áo — nhưng cô gật đầu với anh, rất nhỏ. Trận này xong rồi.

Chỉ còn một chuyện.

Diệp Lam chống kiếm bước tới kỳ đài, giữa tiếng người ồn ào, cô nói từng chữ đủ để giám luật nghe thấy:

"Xin lưu hồ sơ: trước giờ khai mạc, sân lệch nửa thước về tây, la bàn linh khí nhà kho lệch bốn độ, đèn trực gác cháy sai lệ. Thanh Trúc Phong có nghi phạm dẫn khách ngoài vào dò sân. Án đan dược của đệ tử ngoại môn họ Diệp cần điều tra lại."

---

Phiên tra án mở ngay buổi chiều hôm ấy, tại chấp pháp đường, nhân lúc các phái trung lập còn chưa rời Liên Châu.

Lục Dao quỳ giữa sảnh, mặc đồ tù màu tro. Trước mặt cô là ba thứ: biên lai tang chứng đặt trong tủ Diệp Lam, bình thuốc men xanh, và một tờ giấy ghi lệnh của người Hắc Diệm gửi qua kênh liên lạc nội gián. Tờ giấy do đích thân Lục Dao nộp, nét chữ cứng gò bó của kẻ chép lại lời đọc.

"Có người hứa cho muội một suất nhập bang," giọng cô khàn đặc, "đổi lấy việc đặt đan dược vào tủ tỷ ấy, đổi lấy việc mỗi đêm dời một ngọn đèn trực, đổi lấy việc truyền lời cho đội trưởng uống thuốc. Muội làm hết. Muội khai hết."

Bang chủ Hắc Diệm ngồi hàng ghế bên, mặt lạnh như đá. Khi thư ký đọc đến dòng "phía bang cam kết bảo lãnh gia quyến", hắn đứng dậy phủi áo.

"Bọn ta không quen ả." Hắn nói lớn, hướng về kỳ đài. "Đệ tử ngoại môn học đòi gian dối, vu khống bang hữu. Xin các phái minh xét."

Diệp Lam đứng phía sau hàng ghế nhân chứng, nghe câu đó, tự nhiên thấy buồn cười. Kiếp trước cô chết trong một phiên xử kiểu này — không ai thừa nhận hợp đồng, chỉ có con tốt thí nằm lại.

"Trưởng lão Tô," cô lên tiếng, cúi đầu đúng lễ. "Nhân chứng họ Lục đã khai đủ ba tội, lại nộp chứng thư trước khi bị truy vấn. Theo lệ chương bảy, kẻ trong cuộc tự thú và có công phá án lớn được giảm một bậc tội. Con xin trưởng lão chiếu lệ."

Lục Dao ngẩng phắt lên nhìn cô. Trong mắt cô ta có cái gì đó vỡ ra, rồi lại nén vào, nhanh đến mức tưởng như không có.

"Lệ là lệ." Trưởng lão Tô gõ mộc. "Lục Dao: tước danh phận đệ tử, giam giới ba năm lao dịch suối Linh Khê. Giảm một bậc so với án đuổi. Tuyên xong."

Ba năm. Nhà họ Lục mất chỗ dựa, nhưng người còn sống, còn ngày ra. Lục Dao dập đầu chạm nền đá ba cái, dập thật. Khi bị áp giải qua chỗ Diệp Lam, cô ta dừng nửa nhịp, không nói gì, chỉ nắm chặt vạt áo mình.

Còn Diệt Trọng Nha, sáng hôm sau, người ta thấy hắn bị xe của bang mình chở về trong tình trạng bị tước phù hiệu. Bang chủ Hắc Diệm cần một cái tên để gánh nỗi nhục trước Liên Châu, và đứa con trai thua không nổi cơn ghen là món hàng đổi chác vừa vốn nhất. Bức tường mà cả bảng đấu kiêng dè, hóa ra đắp bằng tro.

---

Chạng vạng, trưởng lão Tô cho gọi Diệp Lam lên am riêng.

Ông đẩy sang cô một cuộn chỉ đỏ: văn thư thu nhận vào nội môn, đóng dấu sẵn. "Cược ba ngày của ngươi tự hủy. Ngươi thắng, chứ không phải thoát thua cách biệt. Án đan dược đã lật. Nội môn thiếu một người biết dùng luật hơn dùng kiếm."

Diệp Lam nhìn cuộn chỉ đỏ một lúc lâu. Ngón tay cô sờn cũ vì luyện kiếm ba ngày, vết thương vai băng chéo lộ ra dưới tay áo.

"Đệ tử xin tạ trưởng lão." Cô lui nửa bước, cúi gập người. "Nhưng đệ tử muốn ở lại ngoại môn."

"Tại sao."

"Vì nội môn không có ai giống đệ tử." Cô ngẩng lên. "Ngoại môn mỗi năm bị cắt tên vài chục người, toàn kẻ bị gọi là phế vật. Đệ tử từng là phế vật lâu nhất ở đó. Đệ tử biết đọc một đứa sợ đòn, biết dạy nó đứng đúng chỗ. Cái đó để vào nội môn thì phí."

Trưởng lão Tô không giận. Ông cất mộc vào ngăn kéo, động tác chậm như người gỡ quân cờ tàn cuộc. "Ngươi mở lớp, núi không cấp linh thạch đâu."

"Cấp cho đệ tử một tấm phiến trúc và một hộp phấn là đủ."

---

Lúc cô về tới trúc xá, mặt trời đã ngả sau rặng tre. Cố Trường Ca ngồi trên bậc thềm, cạnh bình nước nguội. Thấy cô, anh đứng dậy, chẳng còn cái vẻ đối đầu mấy ngày trước, chỉ như người đợi bạn cùng ngõ về chung.

"Ta hỏi thật một câu," anh nói. "Rồi thôi."

"Ngươi hỏi."

"Những gì ngươi biết về trận này — nó đến từ đâu?"

Diệp Lam tựa cửa, vai giật nhẹ vì vết băng siết. Cô đã chuẩn bị câu này suốt ba kiếp — không, suốt ba ngày. Nhưng khi nó tới thật, cô chỉ thấy mệt và nhẹ.

"Ta từng thua trận này một lần rồi." Cô nói. "Thua sạch, thua tức, thua đến mức chẳng ai nhớ tên. Lần này ta chỉ muốn về đích trước."

Cố Trường Ca nhìn cô lâu. Gió trúc xào xạc giữa hai người. Anh không hỏi nữa, chỉ cầm bình nước lên uống một ngụm rồi đưa cho cô.

"Vậy lần sau," anh nói, "đừng đứng chắn trụ giữa nữa. Đội này không còn phải gánh một mình đâu."

Trên cột trúc trước hiên, tấm phiến trúc vẽ sơ đồ hồi nào còn treo đó, nét phấn nhòe mưa. Ai đó vừa viết thêm một dòng ngắn dưới góc phiến: "Trận sau khó hơn trận này. Ngủ đủ giấc rồi tính tiếp."

Diệp Lam nhận ra nét chữ của mình từ ba ngày trước — nét chữ run rẩy của kẻ vừa tỉnh trong xác người khác. Cô giơ viên phấn lên, định xóa.

Bên dưới sân, lúp xúp bóng người: A Kiếm, Trần sư đệ, Trương sư huynh, rồi thêm mấy gương mặt ngoại môn cô chưa kịp nhớ tên, đứa ôm kiếm gỗ, đứa vác khiên tre, đứng dồn lại như chờ phát cơm.

Cô thu viên phấn vào tay áo, thay vào đó viết một hàng mới, thẳng nét, dưới dòng chữ cũ:

"Sân dưới. Canh một. Ai đến trước được chọn chỗ."

Viết xong, cô quay lưng bước xuống bậc thềm, hòa vào đám phế vật đang ồn ào chiếm chỗ dưới ánh hoàng hôn.
