---
story: "Nghịch Chuyển Càn Khôn"
chapter_number: 1
chapter_title: "Phút Thứ Nhất"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1464
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-66/chuong/1"
---

# Chương 1: Phút Thứ Nhất

*Tác phẩm: [Nghịch Chuyển Càn Khôn](https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-66)*

"Danh sách khảo hạch Liên Châu, Thanh Trúc Phong, năm người."

Giọng đọc vang trên sảnh đá xanh khiến lưng Diệp Lam lạnh toát trước khi cô kịp hiểu mình đang quỳ. Tên từng người một được xướng: Cố Trường Ca, đội trưởng, kiếm tu tầng sáu. Chu Văn, La Kỵ. Hai cái tên nội môn cô không nhớ nổi mặt. Đến dòng cuối, người đọc dừng lại, hạ mắt nhìn xuống chính giữa sảnh.

"Diệp Lam, ngoại môn, Luyện Khí tầng ba — cắt."

Một chữ "cắt" rơi xuống, nhẹ như ném cọng rác. Tiếng cười rộ lên từ đám đệ tử hai bên hành lang. Cô ngửi thấy vị thuốc đắng còn đọng nơi cuống họng, thấy sàn đá thấm hơi lạnh qua lớp vải mỏng, thấy cả những khuôn mặt cúi xuống thì thầm với nhau bằng ánh mắt khinh miệt đã quen thuộc từ lâu.

Kiếp trước, đúng khoảnh khắc này, Diệp Lam chỉ biết khóc.

Còn người đang quỳ ở đây — kẻ vừa mở mắt trong thân xác này cách nửa canh giờ — lại nghe đầu mình bật lên một tiếng còi. Trọng tài khai cuộc. Phút thứ nhất.

Vì cô nhận ra bản án ấy. Ăn cắp đan dược, tang chứng giấu trong tủ y phục của đệ tử ngoại môn, điều tra qua loa rồi xử vội ngay trước kỳ khảo hạch. Cô từng ngồi trước màn hình, tua đi tua lại đoạn tư liệu về trận Liên Châu năm ấy đến thuộc từng đường di chuyển, và vụ mất đan dược chính là mắt xích đầu tiên của chuỗi thất bại. Thanh Trúc thua trận ra quân trong oan ức, rồi tan rã trong im lặng.

"Trưởng lão," cô cất tiếng. Giọng khàn, nhỏ, nhưng cả sảnh nghe rõ vì không ai ngờ phế vật dám mở miệng. "Cho phép đệ tử nói một câu."

Trên cao, Trưởng lão Tô đặt cuốn sổ xuống. Ông không gật cũng không lắc, chỉ đưa mắt — cử chỉ của người cả đời sống theo thủ tục.

"Đệ tử muốn hỏi: tang vật được tìm thấy lúc nào, và ai là người mở tủ."

Sảnh im bặt. Kẻ bị buộc tội mà hỏi ngược như soát lại biên bản — chuyện này chưa từng có ở Thanh Trúc Phong.

"Bổn tọa tra hỏi hay ngươi tra hỏi?" Một chấp sự nam tử đứng cạnh quát.

"Ngài Trưởng lão tra hỏi là đúng lệ." Diệp Lam cúi đầu, giữ giọng bình thản đến mức chính mình cũng lạ. "Nhưng lệ cũng chép: án liên quan khảo hạch phải định xong trước khi niêm danh. Hôm nay niêm danh mà án mới kết có nửa canh giờ. Đệ tử không xin tha. Đệ tử xin một cửa đúng lệ — đối chất lại tang chứng."

"Còn âm mưu gì nữa?" Người chấp sự bật cười. "Hắc Diệm bang đã bỏ tiền mua được nội gián vào tận sơn môn ta, chẳng lẽ vì một đứa ngoại môn Luyện Khí ba tầng?"

Cái tên ấy quét qua sống lưng cô như gáo nước lạnh. Hắc Diệm bang. Trong tư liệu kiếp trước, đó là đối thủ trận ra quân, là bức tường chặn đứng đội Thanh Trúc bằng đủ trò bẩn — khiêu khích sớm cho đội trưởng phạm lỗi nặng, chỉnh hốc đá linh, mua trọng tài. Mọi mảnh ghép khớp đến đau người. Cô đang đứng ở phút thứ nhất của đúng trận đấu ấy.

Chỉ khác một điều: tư liệu dành cho khán giả không kể chuyện trong phòng thay đồ. Những gì xảy ra sau tấm rèm, cô mù trắng.

"Hắc Diệm bang mua được người, tức là trong núi có người bán." Diệp Lam ngẩng lên, lần đầu nhìn thẳng Trưởng lão Tô. "Án của đệ tử nhanh như vậy vì có người muốn nó nhanh. Đệ tử xin cược."

"Với ai?"

"Với quy chế của ngài." Cô hít một hơi, đo cổ họng mình bằng chính tiếng tim đập. "Ba ngày. Cho đệ tử ghi tên dự bị và theo đội tập luyện. Trận ra quân, nếu Thanh Trúc thắng, xin điều tra lại án đan dược. Nếu thua..." Cô liếc sang bảng danh sách, chỗ tên mình vừa bị gạch. "...đệ tử tự nguyện rời núi, không cần sư môn đuổi."

Tiếng xì xào nổi lên như gió lùa qua rặng trúc. Một phế vật xin cược — kẻ trắng tay thì đặt cái gì cũng rẻ.

Nhưng Trưởng lão Tô không cười. Ông lật trang sổ, ngón tay miết trên lề giấy rất lâu. Người cả đời cầm cân nảy mực hiểu rằng một lời xin đúng thủ tục đáng giá hơn trăm tiếng kêu oan sai chỗ.

"Nếu thua cách biệt quá năm điểm linh," ông cất giọng khô, "ngươi tự phế tu vi rồi xuống núi. Đồng ý?"

Điều kiện nặng đến mức chính đám đệ tử chế giễu cô cũng nín thở. Phế tu vi — với kẻ tu hành, nặng hơn cái chết.

"Đồng ý." Hai chữ bật ra trước khi kịp cân nhắc. Thanh Vân ơi, cô tự mắng mình trong bụng, huấn luyện viên giỏi không ký giao kèo kiểu này. Nhưng ký xong rồi cô mới hiểu: ở kiếp trước, thân xác này cũng đã ký một giao kèo tương tự — chỉ là ký bằng im lặng, và không ai ghi lại hộ cô ta một dòng nào.

"Được." Trưởng lão Tô chấm bút xuống sổ. "Ghi tên dự bị. Tan."

Người lục tục rời đi. Diệp Lam chống tay xuống sàn mới đứng nổi, hai cánh tay run bần bật vì nãy giờ gồng; hóa ra cái xác này yếu tới mức quỳ nửa canh giờ cũng thành cực hình. Một bóng người dừng trước mặt cô, che khuất nửa khoảng sân.

Cố Trường Ca. Kiếm vẫn đeo ngang lưng, hàm nghiến chặt như vừa đánh nhau với cả thiên hạ rồi thua.

"Cậu biết mình vừa làm gì chứ?" Anh hỏi, giọng thấp. "Thua cách biệt quá năm điểm là mất tu vi. Đội này năm người, bốn kẻ còn lại đánh như trẻ con mới học đứng. Trận ra quân gặp Hắc Diệm, mấy điểm cách biệt tôi không dám đoán."

"Vậy đội trưởng gánh giúp vài điểm." Cô đáp nhẹ, thử một câu bông đùa mệt nhọc của dân phòng huấn luyện.

Không ngờ anh nghiêm mặt nghĩ thật, rồi gật một cái cộc lốc. "Được. Ba ngày. Tôi không tin cậu, nhưng tôi tin kẻ dám quỳ xin cược bằng mạng tu hành của mình thì không ăn cắp ba viên đan dược." Anh quay đi, bước hai bước rồi dừng, không ngoái đầu. "Con người ta đổi tính sau một trận suýt chết. Chuyện đó không hiếm. Chỉ mong cậu đừng biến bọn tôi thành đồng phạm của một kẻ lừa đảo."

Diệp Lam nhìn theo bóng anh, lòng ấm lên một độ nào đó rồi nguội ngay. Kiếp trước, cũng chính con người này lĩnh trọn thẻ đỏ ở phút mười hai vì bị khiêu khích, rồi danh vọng sụp đổ, rồi cả đội vỡ vụn. Dọc đường về trúc xá, cô hứa với mình: lần này, hiệp một không bắt đầu theo kịch bản cũ.

Đêm, đèn trúc cháy bập bềnh. Cô lục trí nhớ của thân chủ — một gia tài lộn xộn không đầu đuôi: mùa đông gánh nước, đòn roi của sư huynh, những đêm khóc kín, và một gương mặt hiện ra nhiều nhất. Lục Dao. Đệ tử ngoại môn hay đưa thuốc cho Diệp Lam mỗi lần bị phạt, người duy nhất trong núi từng rót cho cô ta một bát nước ấm.

Chính ký ức ấy dẫn cô trở lại nhà kho, nơi bản sao biên lai tang chứng còn dựng trên bàn án. Đêm nay người gác ngủ say — may cho cô, Luyện Khí ba tầng không trèo nổi mái ngói, nhưng cửa sổ bếp hỏng chốt từ lâu.

Tờ biên lai nằm nguyên. Kẻ lập án ghi lời khai phát hiện tang vật bằng nét chữ thanh, nghiêng phải, nét mác kéo rất dài ở chữ cuối.

Diệp Lam nheo mắt. Nét chữ ấy cô vừa thấy đâu đó trong ký ức thân chủ — chồng thư tay Lục Dao viết nhờ Diệp Lam mang ra chân núi, đổi lấy vài đồng linh thạch nhỏ, luôn miệng dặn đừng cho ai biết.

Ngón tay cô siết mép giấy. Vị thuốc đắng ộc lên cổ họng.

Kiếp trước, người bạn duy nhất của Diệp Lam chính là kẻ bán đứng cô ta. Và bây giờ, bình thuốc "bồi bổ" của người ấy chắc cũng đã sắc xong đâu đó trong núi này, chờ đúng thời điểm đem tặng.
