---
story: "Nghịch Chuyển Càn Khôn"
chapter_number: 3
chapter_title: "Giờ Thìn Dưới Nước"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1300
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-59/chuong/3"
---

# Chương 3: Giờ Thìn Dưới Nước

*Tác phẩm: [Nghịch Chuyển Càn Khôn](https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-59)*

Trống hạ thủy điểm canh đầu tiên thì An biết mình sai.

Không phải sai chuyện khác. Sai đúng cái mảnh ký ức hắn nắm chắc nhất: giờ Thìn. Kiếp trước, ba trăm người chết quanh giờ Thìn, nên hắn đinh ninh đó là giờ biển nổi giông, giờ mọi thứ bắt đầu. Đêm qua nước rút, hắn nằm đếm từng nhịp sóng mà tin rằng chỉ cần kéo tổ lặn số ba tránh khỏi khung giờ ấy là thoát.

Vậy mà mặt trời mới nhô bằng nửa sào, sương trên bãi lặn còn chưa tan — đặc như sữa đục, nuốt mất hai chiếc thuyền thúng neo ngoài mép — thì triều linh đã về. Nước đổi vị trước khi đổi màu. An đứng trên boong Thương Hà, nếm được hơi mặn lợ lẫn mùi sắt dưới cuống lưỡi. Linh khí non. Triều đến sớm hơn một canh giờ so với con nước lẽ ra phải yên.

Còn tờ phù phiếu trưng dụng in rõ: giờ Thìn hạ thủy. Không ai chờ mặt trời đứng bóng nữa. Chấp Sự đường muốn đón đầu con non.

"Kẻ nào tính giờ vậy?" Lão Trần chửi đổng vào tờ công văn đóng dấu đỏ, nhưng tay ông cuộn nó ngay ngắn rồi nhét vào áo, như sợ giấy của quan mà nhăn là tội. "Nước mới về non, đáy còn đang thở. Lặn giờ này là đánh cược."

"Quan đã đóng dấu, thưa thuyền trưởng." Tên hoa tiêu đứng cạnh, giọng nhỏ hẳn. "Đổi giờ là trái lệnh."

An nhìn xuống cổ tay trái. Vòng vải quấn kín, dưới đó ngân văn im lìm, lạnh như đồng xu ngậm trong miệng. Hắn định thần. Ký ức không phải đáp án. Nó là mảnh chai vỡ dạt lên bờ — nhặt được bao nhiêu, sắc bấy nhiêu.

Hắn bước tới, cố giữ giọng của một thợ lặn tạp dịch nói chuyện nghề.

"Đã lặn giờ non thì đừng đi đường cũ. Chỗ vệt bạc ngoài nam, nước non vừa về là xoáy dậy trước mắt người. Tổ lặn xuống đó không phải dò mạch, là nộp mạng."

Lão Trần nheo mắt. "Chú biết nhiều thế?"

"Con làm tạp dịch mười năm, phụ kéo dây ở bãi này sáu mùa nước." An cúi đầu, để câu nói chìm vào chất thường ngày. "Xin đổi sang rặng tiêu-thạch phía đông. Ngoài kia có hõm đá ngầm. Nếu quả thật có thủy mạch thì mạch phụ bao giờ cũng nổi trước mạch chính khi triều non — cho người xuống dò thủy mạch phụ, đúng phép tuần thủy, lại né được đầu xoáy. Đường đông gió lưng, dây chùng ít, mười bốn mạng kéo lên kéo xuống đều an toàn hơn."

Tên hoa tiêu chớp mắt. Bốn chữ "đúng phép tuần thủy" nghe vô hại, nhưng hắn ta là người ăn nghiệp bằng luật biển, không bắt bẻ được. Có khi chính hắn cũng muốn một chỗ an toàn để giao nộp cho quan.

Lão Trần im lâu đến mức An nghe thấy tiếng cột buồm nghiến. Ông gật. "Theo lối đông. Lâm Triệu An, mày dẫn đầu dây."

Phù phiếu đã ghi: giao Lâm Triệu An dẫn đường. Giờ nét mực ấy thành sự thật.

—

Nước nuốt màu sương. An lặn trước, dây an toàn luồn qua lưng, hai thợ lặn nối đuôi theo sau, rồi tới A Nê áp chót; mười bốn bóng người trải thành một sợi chỉ bạc xuống rặng tiêu-thạch. Tay trái hắn nóng dần theo độ sâu — ngân văn thức.

Rặng đá đông yên tĩnh quá. Chính cái yên tĩnh ấy làm da gáy An dựng ngược. Hắn ra hiệu dừng hàng dây, rồi ngoặt người về hướng mũi tên khắc sẵn trên đai lưng — nam chếch tây, chỗ kiếp trước xác người dạt về nhiều nhất.

Từ trong màn nước đục, hắn thấy nó: một vòng xoáy non đang mở, tròn vành như tròng mắt khổng lồ quay chậm ngay giữa vùng biển đáng lẽ phẳng lặng nhất. Miệng giếng long mạch. Nó đến sớm, ngủ chưa kỹ, và nó đói.

Con la-hải buộc ở phao tiêu gần đó quẫy mạnh. Nó ngửi ra linh khí trước cả người. Dây đứt. Nó bị hút vào vòng xoáy không một tiếng kêu, cái bóng xám xoắn lại rồi biến mất như vệt mực tan trong nước.

An nhắm mắt một nhịp. Một sinh mạng khác đã trả thay phần của mười bốn người. Hắn mở mắt, gắt phắt dây, ra hiệu kéo hết về hướng đông.

Ở rãnh đá đông, ngân văn trên cổ tay hắn bừng sáng.

Không phải ánh phản chiếu. Vòng vân bạc tự phát quang, xoáy hai vòng đúng nhịp với cái gì đó dưới đáy xa — như thể bên dưới có một trái tim và cổ tay hắn là lồng ngực thứ hai. Ánh bạc lan ra mặt nước, và từ kẽ đá, một mảnh vụn ngân bạc bỏ rơi từ mùa khai thác nào đó lắc lư bơi tới, bám vào da hắn như cá bám mồi.

An chụp lấy bằng bàn tay trái, nhét vào túi da đeo hông. Động tác nhanh, gọn, thực dụng — hắn tự bảo mình là thu vật chứng. Chỉ có điều lồng ngực hắn biết rõ hơn: hắn vừa ăn cắp của long mạch.

"Ai đánh đèn dưới đấy?" Giọng vọng xuống mặt nước, không gấp, không giận — chuẩn giọng đọc công văn. Chiếc thuyền con của Chấp Sự đường cập sát mạn lớn từ lúc nào. Chu Quyền Phán ngồi giữa, áo dài khô rang dù biển đang động, hai tay đặt trên hộp gỗ bọc da cá mập.

Hỏa châm dẫn hồn. An nhận ra cái hộp trước khi nhận ra mặt người.

"Lâm Triệu An." Chu Ngạn gọi tên hắn như gọi một dòng trong sổ. "Ngươi dẫn đường rất đúng phép. Ta ghi công."

"Bẩm ngài, nước non, mạch phụ nổi trước—"

"Được rồi." Chu Ngạn giơ tay. Người của hắn mở hộp. Ngòi hỏa châm đen thui, đầu gắn lõi đồng đỏ, vừa ra khỏi bóng tối đã hú lên tiếng rít rất khẽ, như gió lùa qua kẽ răng. "Tam Tông chưa kịp thỉnh lệnh, nhưng Cổ ước chỉ cấm dẫn người phàm dò long mạch. Còn vớt tài vật của biển nộp lên trên, là công vụ."

Hắn nói dối mà mặt không đổi, vì trong đầu hắn, những câu ấy có lẽ là thật. An hiểu ra trong khoảnh khắc đó: kẻ này không tìm báu để nộp tông môn. Kẻ này tìm báu để tự phá cửa Định Miểu — cảnh giới mà một Dẫn Triều đỉnh phong thèm khát đến mức dám đánh thức cả lòng xoáy cổ.

Chu Ngạn tự xuống nước.

Dây của hắn buông, người hắn chìm, hỏa châm cắm trước. An đứng cách đó mười trượng, ôm cột neo phao, không thở được. Ngân văn trên cổ tay nóng rẫy, đau tận xương, như bị ai ép đồng xu nung vào mạch máu. Long mạch đang trả lời.

Mũi hỏa châm chạm lớp vỏ ngọc bọc long mạch.

Một đốm đỏ bùng lên dưới lòng nước đen, loang ra như máu hòa vào chén trà. Màu lửa ấy — An chợt nhớ ra, giữa tiếng ù của chính máu mình — kiếp trước hắn từng thấy y hệt, nhưng lẫn trong màu đèn lồng bến cảng, đến mức nửa đời người không phân biệt nổi mình đã nhìn thấy lửa ở đâu, dưới nước hay trên bờ.

Bây giờ thì hắn biết. Dưới nước. Ngay đây. Cách hắn mười trượng.

Trong túi da hông hắn, mảnh ngân bạc ấm lên, gõ nhịp vào xương chậu như một trái tim nhỏ đang gọi phần còn lại của biển về.
