---
story: "Nghịch Chuyển Càn Khôn"
chapter_number: 1
chapter_title: "Nước Bạc Trong Giấc"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1044
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-59/chuong/1"
---

# Chương 1: Nước Bạc Trong Giấc

*Tác phẩm: [Nghịch Chuyển Càn Khôn](https://meocondoctruyen.com/truyen/nghich-chuyen-can-khon-ai-59)*

Chết không phải là hết. Chết là đang chìm dưới nước mà vẫn nghe thấy người ta gọi mình.

Lâm Triệu An tỉnh dậy với cái tên đó mắc trong cổ họng — một giọng con gái, non và sắc, bị nước xé vụn từng khúc. Hắn vùng ngồi dậy, đầu đập vào đà ngang, cả khoang tạp dịch quay cuồng theo nhịp lặc lè của con thuyền. Mồ meo mặn chát. Tay hắn quờ thấy mái chèo cùn, dây thừng cuộn, bao tải tôm khô — đúng cái góc cuối boong dưới mà bọn thợ lặn hạng chót vẫn nằm.

Nhưng tay hắn còn nhớ một bờ biển khác. Giá cóng ngấm từ cát lên sống lưng, nửa đời người co ro trong túp lều tranh mục, ai đi qua cũng né ánh mắt như tránh hủi. Thằng họ Lâm mang tới tai ương. Người ta không gọi hắn bằng tên nữa ở cái bờ hoang ấy.

An ngồi bất động trong bóng tối, đếm nhịp sóng vỗ vào mạn thuyền. Sóng thật. Thuyền thật. Hai mươi hai tuổi — bàn tay mở ra trước mặt là bàn tay không một vết sẹo đóng tàu, ngón còn mềm.

Hắn nôn thốc xuống sàn gỗ. Ruột gan trống rỗng mà cơn co thì thật, lần thứ hai trong đời hắn biết thế nào là nôn ra mật xanh.

Ngoài kia biển động. Cơn giông tháng chín quật con Thương Hà nghiêng ngả như chiếc lá khô buộc dây, nhưng An không sợ giông. Hắn sợ cái ngày sau giông.

Kiếp trước, ba đêm nữa, đoàn thuyền khai thác của Hải Các rời cảng Nam Áo đi về phương nam. Ba trăm mạng. Rồi lòng tham của mấy vị trưởng thượng biến một bí mật thành lò thiêu người — lửa cháy được dưới đáy nước, hắn đã tận mắt nhìn thấy, những ngọn hỏa châm cắm xuống long mạch, nước sôi sùng sục rồi đen kịt. Tiếng A Nê gọi "anh An" lọt giữa tiếng gỗ gãy, rồi im bặt mãi mãi.

Mà chính hắn là kẻ chỉ chỗ cho người ta đào.

An ôm đầu, cố moi tiếp. Đau. Một nhói sắc từ thái dương lan ra sau gáy, như có ai thọc bút tre vào hốc mắt. Ký ức kiếp trước không phải quyển sổ — nó là bãi vụn vỡ dạt vào sau bão: mảnh này khớp, mảnh kia mục, ghép đến đâu máu mũi rỉ đến đấy. Hắn cắn răng ép thêm một nhịp, và thu được hai thứ: giờ Thìn, và hướng nam. Kèm theo một nghi hoặc gợn người — phong ba kiếp trước bắt đầu từ lúc hỏa châm cắm xuống, hay từ lúc đám người trên mặt nước kéo lưới? Hắn nhớ lửa. Nhưng màu lửa thì nhớ nhầm lẫn sang màu đèn lồng trên bến cảng hôm xuất hành.

Sai ở đâu, hắn không đoán được. Chỉ biết rằng đáp án không có sẵn trong đầu hắn.

Con nước ngoài mạn thuyền đang rút. An nhận ra điều đó bằng bản năng Cảm Thủy tầng ba — linh khí trong người hắn loãng dần theo thủy triều, và lạ thay, khi nó loãng đi thì những mảnh ký ức lại nổi lên rõ mồn một, như xác chết trôi dạt vào lúc nước ròng. Đợi khi nào triều lên, chúng sẽ chìm mất. Trí nhớ của hắn giờ ăn theo con nước.

Hắn giơ tay trái lên định quệt máu mũi. Rồi khựng lại.

Quanh cổ tay, đúng chỗ vòng dây đeo nghề của thợ lặn, có một vân bạc. Không phải hình xăm — nó nằm dưới da, xoáy tròn hai vòng như vệt nước đọng trong lòng chén, mờ mờ sáng lên rồi lặn mất theo nhịp tim. An chạm vào. Mát. Như da chạm vào bạc thật để ngoài trời đêm.

Long mạch ghi nợ lên thân xác kẻ từng chạm vào nó. Hắn từng đọc câu này ở đâu đó — kiếp trước hay kiếp này, không phân biệt nổi nữa. Chỉ có điều kiếp trước hắn chưa từng thấy vòng vân này. Nó theo hắn ngược dòng nước mà về.

An xé một dải vải từ áo trong, quấn chặt cổ tay, thắt nút giấu vào trong. Tay làm, đầu tính. Tổ thợ lặn số ba còn nguyên — lão Trần hẳn đang ngủ ở buồng lái, A Nê chắc nằm bên mạn trái, mười bốn mạng người của tổ hắn, tất cả còn sống, còn thở, còn chửi nhau om sòm mỗi bữa cơm cá ươn. Quyền phán Chấp Sự đường mới nhậm chức tháng trước. Chu Ngạn. Cái tên ấy giờ chỉ tồn tại trên công văn; kiếp trước chính tay hắn hạ lệnh khai thác bằng hỏa châm dẫn hồn.

Bước đầu tiên, An tự ấn định cho mình: câm. Long mạch dưới đáy biển phía nam, đừng nhắc. Ngân văn trên cổ tay, đừng lộ. Chấp Sự đường, đừng báo. Kiếp trước hắn mở miệng một lần, và ba trăm người trả giá.

Trời hửng. Cơn giông tan như chưa từng họp mặt, để lại mặt biển rửa sạch bóng như tấm đồng đen. An leo lên boong trên cùng bọn tạp dịch kéo dây, mắt không rời mặt nước phía nam.

Rồi hắn thấy.

Xa khơi, đúng khoảng nước mà toàn thân hắn lạnh toát lên trước cả lý trí kịp gọi tên, một vệt bạc mờ nổi lên dưới mặt biển. Mỏng như tơ, loáng như dao, trôi dạt theo con nước ròng — chỗ ấy, kiếp trước, là nơi hắn tìm thấy cái chết của ba trăm người.

Tim An chưa kịp trầm xuống, mũi thuyền đã truyền tới một tiếng ầm khác. Trên cột buồm chính, một tấm hiệu lệnh đăng vừa được kéo lên, vải đỏ chữ đen, phần thưởng nặng đến mức mấy thằng thợ lặn quanh hắn xì xào không kịp hạ giọng:

"Ai báo được thủy nhãn, trọng thưởng."

An siết chặt đoạn dây trong tay. Vệt bạc mới kịp hiện trong giấc của hắn đêm qua. Vậy mà đã có người treo giải trước hắn.

Có kẻ đã nhìn thấy. Hoặc có kẻ — đã nghe thấy từ đâu đó, một giấc mơ không phải của mình.
