---
story: "Ngày Tôi Thu Hồi Lại Căn Nhà Cho Gia Đình Họ Mượn"
chapter_number: 5
chapter_title: "Bàn Giao Có Biên Bản, Bữa Tối Không Lời Tuyên Ngôn"
author: "Xưởng Mèo Con"
word_count: 1600
url: "https://meocondoctruyen.com/truyen/ngay-toi-thu-hoi-lai-can-nha-cho-gia-dinh-ho-muon-ai-103/chuong/5"
---

# Chương 5: Bàn Giao Có Biên Bản, Bữa Tối Không Lời Tuyên Ngôn

*Tác phẩm: [Ngày Tôi Thu Hồi Lại Căn Nhà Cho Gia Đình Họ Mượn](https://meocondoctruyen.com/truyen/ngay-toi-thu-hoi-lai-can-nha-cho-gia-dinh-ho-muon-ai-103)*

Hạn dọn dời ghi trong biên bản là mười bảy ngày. Ngày thứ mười, cô Lưu gọi cho tôi.

"Tiểu Thẩm à, nhà cửa thì bọn cô dọn rồi, nhưng mà—" giọng bà mềm như bún luộc, "mấy năm qua vợ chồng cô giữ nhà cho cháu, tiền điện nước nhích tường cái móng, tính ra cũng một khoản. Cháu nỡ để người lớn tay trắng đi sao?"

Tôi mở tệp "1206". Dòng thứ mười ba tôi ghi sẵn từ chiều qua: ngày 3/4 hai năm trước, tài khoản đứng tên Thẩm Hải Đình chuyển vào tài khoản tôi bốn mươi tám nghìn nguyên, nội dung ủy lệnh ghi "hỗ trợ sửa bếp". Tháng đó tôi đang ở nước ngoài, tin nhắn ngân hàng còn nguyên mốc giờ. Tôi không rút, không tiêu, sáu mươi mốt ngày sau chuyển hoàn đủ số kèm lý do "không nhận khoản không rõ nguồn gốc". Tiền chưa từng nằm trong ví tôi, vậy mà trên bàn tiệc trà nó biến thành bằng chứng tôi "tự nguyện cho".

Giờ họ đòi công giữ nhà. Giữ hộ tôi ba năm, đúng là có thực.

"Cô ơi," tôi nói, "biên bản trung tâm ghi rõ: bàn giao nguyên trạng, hai bên không phát sinh nghĩa vụ tài chính. Cô muốn phát sinh thì được. Để tôi lập bảng."

Bên kia im. Tôi nghe tiếng tivi chương trình bán hàng vọng vào từ phòng khách — cái phòng khách vẫn còn là của tôi.

Bảng của tôi làm mất hai buổi tối, quen tay dân dữ liệu: cột trái là mọi khoản tiền từng đi qua lại giữa hai nhà trong chín năm, kể cả phong bì mừng thọ ông ngoại tôi họ nhận hộ và chưa chuyển; cột phải quy về một mối. Tổng kết: phía họ còn nhận thiếu tôi một trăm lẻ sáu nghìn nguyên, chưa trừ tiền ở. Tôi gửi bản PDF sang, kèm một dòng: "Số này tôi không đòi. Đổi lại, cuối tuần cô ký bàn giao đúng hạn, không dây dưa."

Sáng thứ Bảy tuần sau, sân khối Lan Viên đầy thùng các-tông.

Dượng Thẩm khuân chiếc chiếu cói xuống trước, thấy tôi đứng cạnh quầy bảo vệ thì né mắt, cười kiểu méo: "Tiểu Thẩm... người một nhà, đừng chấp."

"Cháu đứng đây giám sát bàn giao theo biên bản thôi, dượng."

Cô Lưu ôm chân giường gỗ sồi — cái giường tôi mua cùng đợt căn hộ, hóa đơn còn trong tệp — khóc. Khóc rất có kinh nghiệm, có nhịp, có lên giọng xuống giọng. Ba năm trước cảnh này sẽ khiến tôi mềm lòng trả luôn căn nhà. Hôm nay tôi chỉ nhìn đồng hồ. Chín giờ bốn mươi. Chuyên viên Hà đứng ở sảnh, cặp da kẹp nách, mặt phẳng như máy photocopy.

Khóc hết một hiệp, không ai đỡ. Trịnh thẩm từ ban công khối đối diện thò đầu ra, hôm nay không bình luận một câu nào — bà vừa xem bản photo biên bản đóng dấu đỏ lan trong nhóm cư dân, cả nhóm im re ba ngày. Dư luận đổi chiều nhanh hơn lúc nó quay sang chống tôi nhiều.

Chín giờ năm lăm, cô Lưu lau mắt bằng chính khăn mặt của nhà tôi, bước tới trước bàn Hà dựng tạm ở sảnh, cầm bút, rồi dừng:

"Còn khoản công giữ nhà..."

"Dạ," Hà cắt, giọng đều như đọc nội quy, "khoản đó thuộc tranh chấp dân sự ngoài phạm vi biên bản này. Hai bên muốn giải quyết thì mang hợp đồng dịch vụ, chứng từ công sức ra Trung tâm đăng ký lịch. Bên nhận ở nhờ có xuất trình được chứng từ nào không ạ?"

"Bà ấy ở nhờ," tôi nói, "không phải cung cấp dịch vụ."

Bút chạm giấy. Cái chữ "Lưu" kéo một nét dài, quặp ở cuối, khác hẳn nét nghiêng trái non choẹt trên tờ giấy giả. Giám định viên hôm đó mô tả đúng một câu: kẻ viết hai tờ kia thuận tay trái mà cố gò cho giống tay phải.

Hà đóng cặp: "Biên bản bàn giao hoàn tất. Đề nghị bên nhận ở nhờ tháo toàn bộ đồ thờ cúng trong vòng bảy ngày theo điều ba. Quá hạn, ban quản lý khóa mọi giao dịch liên quan đến căn hộ theo thẩm quyền."

"Đã rước rồi," dượng Thẩm vội vàng, giơ điện thoại cho Hà xem tấm ảnh chụp bàn thờ gia tiên chất sau xe một người đàn ông lạ, "nhà bác cả nhận về thờ tạm. Nhận từ hôm qua rồi, cán bộ yên tâm."

Tôi nhìn tấm ảnh. Ba nén nhang trên bàn thờ nhà tôi, người thắp lại là kẻ xa nhất họ. Không hiểu sao tôi thấy nhẹ cả vai.

Chiều, Thẩm Dao đến.

Con bé đứng dưới tòa nhà hai mươi phút trước khi bấm chuông — tôi thấy trên camera hành lang, không tắt, cũng không mở cửa ngay. Lên rồi, nó đặt lên bàn hộp bánh quy loại tôi thích, tay run hơn lần đưa phong bì cho cô Lưu nhiều.

"Chị ơi, em xin lỗi."

Tôi ngồi xuống, ra hiệu nó ngồi. Nghe hết. Nó kể bị cô Lưu dắt mối việc làm cho thằng em, kể ai cũng bảo chị giàu chia một căn có sao, kể nằm mất ngủ mấy đêm, kể nhóm họ hàng giờ nhắc tên nó với giọng khinh khỉnh. Giọng nhỏ dần, đúng kịch bản chờ tôi đứng dậy ôm nó.

Ba năm trước thì tôi ôm rồi.

"Em nói xong chưa?" tôi hỏi.

Nó gật, mắt sáng lên.

"Xong thì về đi. Lần sau muốn gặp chị thì nhắn đặt lịch trước, chọn ngày, nói chuyện như hai người lớn. Còn hai chữ 'như cũ', em đừng mong. Cái đã vỡ thì mình gom lại thành hình khác, chứ không ghép mảnh cũ."

"Mảnh khác là mảnh gì ạ?"

"Là chị vẫn trả lời tin nhắn chúc mừng sinh nhật của em. Chỉ vậy."

Nó đứng dậy rất lâu, ôm hộp bánh về, đến cửa thì quay lại: "Chị, cái phong bì đó... trong đó có cả ảnh chụp màn hình tin nhắn chị kể về két sắt. Em không biết họ dùng vào việc gì."

"Chị biết," tôi nói. "Chị đã đổi mật khẩu rồi."

Cửa đóng. Tôi ghi dòng thứ mười tư, cũng là dòng cuối, vào tệp "1206": "Ngày 27/9, bàn giao xong, thanh lý xong, hồ sơ đóng." Đoạn copy cả tệp vào hai ổ cứng rời, một cất két, một bỏ kho — cái thẻ gửi kho khách quen Giang Trầm đưa hôm nào, giờ mới dùng nốt lần cuối.

Thứ Hai, tôi treo hợp đồng thuê của căn 1206 lên sàn giao dịch của khu: bên thuê là một kỹ sư nữ cùng công ty logistics, hồ sơ đầy đủ, cọc ba tháng, không họ hàng, không phong bì, không ai gọi tôi bằng "cháu nỡ nào". Hà xác nhận điện tử, thu phí theo biểu, không khóc thuê cho ai.

Cuối tuần đó, Giang Trầm đến lúc tôi đang sơn lại mảng tường có bốn vết đinh.

Anh đứng ở cửa, tay xách túi lưới: mớ rau, con cá, gói muối ớt. Không hoa. Hoa thì ăn không được, tôi đã nói câu đó một lần lúc cà phê, và anh nhớ.

"Tôi được phân công trông coi tiến độ," anh nói, đặt túi lên bàn bếp — cái bàn bếp tôi tự lắp ba năm trước, giờ mới có người ngồi ăn cơm bên cạnh. "Cô cần phụ hồ không?"

"Cần. Pha sơn đi."

Anh xắn tay áo, cầm que khuấy, không hỏi một câu nào về vụ bàn giao, về cô Lưu, về Thẩm Dao. Chuyện tôi chưa kể thì anh không đòi. Tôi thỉnh thoảng liếc: kỹ sư cầu cống trộn sơn tường đúng kiểu trộn bê tông nhựa, đều, chậm, không bắn ra ngoài.

Bữa tối hôm đó: cá kho mặn, rau luộc, nồi cơm sạt đáy. Anh ăn hai bát, khen tôi ướp cá tay nặng, rồi rửa bát trước khi tôi kịp cãi là khách không được rửa. Trên tường, mảng sơn mới trắng đều, bốn vết đinh biến mất, chỉ còn ô vuông nhạt nơi tờ A3 từng treo — mai tôi đóng một cái giá sách nhỏ lên đó.

Điện thoại tôi úp trên bàn, thông báo chế độ gia đình đã tắt từ chiều. Không cuộc gọi dây chuyền, không tin nhắn nhờ vả, không ai "nói rõ ràng là xong hết". Màn hình chỉ sáng lên một lần vì tin của anh họ tôi, hỏi Tết này có về không, kèm đúng một dòng: "Nhà mới ổn chứ?"

"Ổn," tôi gõ. "Ăn cơm tối rồi."

Giang Trầm lau tay, đi ngang ghế sofa, hỏi đúng một câu như bữa tiệc cách đây hơn một tháng ở chính căn nhà này:

"Ổ khóa mới, thay chưa?"

"Thay rồi. Thợ không phải nhớ mặt tôi lần này, vì tôi đứng ngoài chờ, có biên bản đàng hoàng."

"Vậy là xong thủ tục rồi còn gì," anh nói, rồi sang pha hai ly trà, đặt một ly cạnh chỗ tôi ngồi, ly kia anh bưng ra ban công đứng uống. Đúng khoảng cách. Vừa đủ ấm.

Ngoài logia, đèn căn 1206 bật sáng — người kỹ sư kia đang xếp kệ sách vào chỗ bàn thờ từng đứng. Tôi nhấp trà, vị đắng tan trước, hậu ngọt ở lại. Hơn một tháng nay, đây là lần đầu tôi không cần biết dòng tiếp theo sẽ ghi vào tệp nào.
